Thứ Sáu, 23 tháng 3, 2012

(89) Tháng Ba - Câu chuyện về mấy bài thơ

Tháng Ba, người ta vẫn gọi đó là tháng của những người phụ nữ.
Tháng Ba, có mấy bài thơ mùa xuân được đọc bởi một người phụ nữ
Người Văn Khoa mang về đây lời bình ngẫu hứng mà rất đổi ý nhị của bạn Minh An, chủ nhân "Ngôi nhà nhỏ trên thảo nguyên" với những bụi hoa côban màu tím biếc dễ thương...



Blog Entry




Photobucket

Tháng 3 Đà Lạt, hoa phượng tím ngát, hoa ban trắng xóa đến nao lòng. Đến hẹn tôi lại về hiên cúc, các buổi chiều ngồi đọc báo Xuân (những tờ báo Tết  mà phải hết tháng giêng mới bắt đầu đọc), đọc Tuyển 10 truyện ngắn dự thi của báo Văn Nghệ, rằng hay thì thật có hay nhưng cuộc sống được tái hiện cay nghiệt quá, đọc mà bỗng sợ, thắc thỏm về những mảnh đời không biết thật hư nhưng thật là buồn và sợ nếu như thật sự cuộc đời bên ngoài có như vậy. Tôi bỏ đi chụp một bộ ảnh hoa tím Đà Lạt tháng 3 theo gợi ý của một chị bạn, trở về nhẹ nhõm hơn, buổi tối lơ đãng lật tờ báo Xuân Văn Nghệ, bỗng mắt chợt dừng ở một trang thơ của các nhà thơ nữ, đọc và thấy thật nhẹ nhàng, cảm giác của màu tím buổi chiều đi chụp hoa quay trở lại, cuộc sống trong những bài thơ này cũng chẳng vui vẽ gì, nhưng đó là những nỗi buồn hạnh phúc. Có 5 bài thơ tình, phần lớn là về những người đàn ông đã và đang đâu đó lẫn khuất trong cuộc đời. Tôi thấy hơi ganh tị, chẳng biết trên đời này có được bao nhiêu đàn ông hay ho, nhưng những người đàn ông trong các bài thơ này đều được nhắc đến với bao nhiêu là tiếc nuối.

 Nếu tôi là người đàn ông trong Bài ca chim yến của ĐẶNG THỊ THANH HƯƠNG, tôi sẽ tự hào và hạnh phúc lắm khi biết mình là tất cả trong cuộc đời của một người phụ nữ:

Những cánh chim Thúy Yến đã bay về

Ngôi nhà em chiều nay tràn tiếng hát…

…Hạnh phúc quá giản đơn sao em nào biết được

Ngày  có anh em đâu biết mình giàu

Nếu biết không anh em sẽ trắng tay

Em chẳng bao giờ ngốc nữa

Ta sẽ nâng niu ngày bình yên đang có

Em sẽ chắt trái tim em thành bài hát cho người

Anh!


Photobucket

Người đàn ông không rõ mặt trong Khèn của HOÀNG VIỆT HẰNG chắc  phải như một chàng Đam San của rừng núi, một chàng trai khi trỗi lên tiếng khèn lá làm cô gái đã lấy chồng rồi vẫn mang trong tim một ngọn lửa tình đang ủ tro, nghe tiếng khèn lá của chàng dù đang địu con đi dưới hoa mận trắng vẫn khắc khoải mối tình đơn phương:

Ngập ngừng trước bờ rào đá

bỗng nhiên ta rất nhớ nhà…

…có người con gái tuổi trăng rằm

đã địu con cùng hoa mận trắng

núi đá cũng cong theo vầng trăng

tiếng khèn lá mà ngực ta nặng

có những mối tình trăm năm

không chung sống trong nhà đất thó

nhưng ngọn lửa tình thì luôn ủ tro

khèn lá hùa theo gió đông day dứt

mối tình câm mà hoa văn đá ướt

dọc ngang ở Lũng Cẩm Tiên

có những tượng đài khác biệt

chỉ đơn phương yêu anh

mới nghe nổi tiếng khèn.


 

Photobucket

Một cuộc tình khác, chuyện không thành, vậy mà không oán giận, chỉ nhớ và tự trách mình không giữ nổi một vì sao. Ôi trời, trong mắt người phụ nữ đàn ông như ngôi sao trên trời ư! Rồi như gió vu vơ của P.N.THƯỜNG ĐOAN:

Bất chợt nhớ anh

như  mùa đông nhớ nắng

như mùa xuân nhớ tiếng hót chim khuyên…

… biển đêm loang ánh bạc

ngàn sóng xô thầm thì

em lặng lẽ nhặt từng tiếng gió

đêm lặng lẽ cuộn tròn nhớ nhung

tràn mảnh sò vỡ

giấu dưới cát cái xao lòng hụt hẫng

thôi

có yêu cũng chỉ ngần này

như cơn gió rong chơi

một lần qua thềm nát

rồi cũng sẽ quên

đôi tay em vụng về luôn không giữ được

những vì sao băng ngang qua đời mình.



Photobucket

Lại một chuyện tình khác nữa, người phụ nữ cũng không trách ai, và cũng chẳng trách mình, chỉ cắt đứt, dứt khoát, không vấn vương… để rồi ngậm ngùi vì cái nỗi không còn vương vấn. Đời không hò hẹn của NGUYỆT VŨ:

Lâu lắm rồi đời không hò hẹn

Ta chợt quên thấp thỏm, đợi chờ

Tim chợt quên ngày xao động

Môi chợt quên màu hoàng hôn

Lâu lắm rồi lòng dạ chẳng rối tung

bình thản gở tơ vò ngày cũ

đêm màu cà phê

không ngủ

không buồn…

… Câu hỏi mỗi ban mai

Ta còn sống sao cỏ cây chợt khóc?

kim đồng hồ kêu tích tắc

đời lặng câm nghe lá nghiêng xoay

Photobucket 

Có để rồi tiếc, để rồi nhớ, để rồi quên. Còn người chưa có thì mơ một ước mơ cổ tích, có một chiếc guốc rơi mà hoàng tử là chàng công tử Bạc Liêu…  Một bài lục bát thật hồn hậu, dễ thương. Đêm qua phà sông Hậu của NGUYỄN THỊ MAI:

Quá giang còn một chuyến phà

Đã tàu về trễ lại xa lộ trình

Lại mưa khuya bất thình lình

Lại đêm mất điện, lại mình… guốc rơi

Chân không gót lạnh mưa trời

Tự nhiên lại ước gặp người Bạc Liêu

Mỹ nhân nghiêng nước Ninh Kiều

Người không tiếc bạc mà chiều hồng nhan

Hô thầu tát cạn Hậu Giang

Mò được guốc, giúp em sang Cái Vồn

Mộng mơ cho nhẹ cõi hồn

Để qua nước thẳm, sóng cồn mà đi.


Photobucket 

Tháng ba, đọc những bài thơ tình để thấy những người phụ nữ thật dịu dàng bao dung, những bài thơ nhẹ như màu hoa tím. Buổi tối vào blog, đọc một bài thơ ngắn của cô bạn MINHTMAP:

Tháng ba
Nghe nói quả tim chỉ có hai ngăn, nên ta không chia ba ra được.
(Thầm khen, có nhà thơ đã chia nhiều chia ít rất rạch ròi)
Tháng ba của ta xây nhà, chia đều hai cửa
Cửa quá khứ đóng vào, hiện tại chớ mở ra
Tháng ba
Nắng rất vàng và mây rất xanh
Ta chúc cho tuổi mới rất lành
Để biết nâng niu tình nhặt nhạnh
Tháng ba, không dễ những bắt đầu...

Thật không dễ bắt đầu vì cứ còn ngập ngừng khi thấy Biết đâu anh cũng về đôi lúc. Nhặt tiếng thở dài em đánh rơi. (Vườn riêng của THANH NGUYÊN).

Photobucket

Lại nhớ đến một bài thơ về tháng ba của một cô bạn khác, bài thơ viết lâu rồi, người đàn bà đi về phía gió, oằn vai với gánh nặng cuộc đời mà miệng vẫn mỉm cười. Người đàn bà đi về phía gió – GIÓ HEO MAY:

Ngờ nghệch và thẳm sâu

                    Em _ người đàn bà đi về phía gió_

                    Nơi tình yêu mênh mông giông tố

                    Nơi giấc mơ chạm quên nhớ một thời

                    Gió và Em

                    Nỗi buồn và chơi vơi

                    Nghiêng lay lắt một vầng trăng mỏng

                     

                    Tháng ba

                    Cơn mưa lóng ngóng

                    Tạt vào lòng phố quen

                    Em đi về phía gió , phía em

                    Trăm sợi tóc vắn dài thương nhớ

                    Anh ào ạt tựa ngàn cơn sóng vỗ_

                    Rồi xa…

                     

                    Dịu dàng em…

                    Dịu dàng tháng ba…

                    Em_ người đàn bà đi về phía gió_

                    Gió thổi mãi …gió có thương đời gió ?

                    Em dỗ em … bạt gió một phương về

                     

                    Tháng ba…  trắng ngát một cơn mê
                    Ngờ nghệch, Em ....
                    Người đàn bà đi về phía gió ….

  

Photobucket

 

Tháng ba, thơ của những người phụ nữ như những bông hoa mọc trên đá!

Photobucket


Minh An

minhtmap wrote on Mar 3
Em xí cái tem đã!
thaihoa078 wrote on Mar 3
Thơ hay và gợi nhiều cảm xúc chị nhỉ!
haphan52 wrote on Mar 3
Chị thích nhất Rồi như gió vu vơ của P.N.THƯỜNG ĐOAN

thôi
có yêu cũng chỉ ngần này
như cơn gió rong chơi
một lần qua thềm nát
rồi cũng sẽ quên

và cả bài thơ của Gió...

Tháng ba
Cơn mưa lóng ngóng
Tạt vào lòng phố quen
Em đi về phía gió , phía em
Trăm sợi tóc vắn dài thương nhớ
Anh ào ạt tựa ngàn cơn sóng vỗ_
Rồi xa…
Một entry thiệt là đẹp với những cái pic quá tuyệt vời, thiệt là công phu. Cảm ơn người chụp ảnh, chọn thơ, bình thơ. Ngắm mà xao xuyến, đọc mà nao lòng. Tình yêu, như Gió nói, là món quà của Thượng đế. Là món quà đa sắc, lúc vui đẹp như cầu vồng, lúc buồn thì không khác mưa giông. Dù sao, hãy cứ yêu đi nhé, đó là trãi nghiệm cần...
gioheomay wrote on Mar 3
Cám ơn chị ...bởi chị vẫn nhớ bài thơ em làm lâu rồi ..chẳng biết có phải từ tháng ba không ?
Và còn bởi cái pic minh họa có Cỏ và Gió đẹp đến ngất ngây ...
Tháng ba...em sẽ chẳng có thời gian viết bài cho những người PN ...nhưng vẫn yêu quá những người PN bạn mình , thương những vần thơ ...đẫm thơ .

Nói nhỏ : Em xin tấm ảnh Cỏ và Gió !
gioheomay wrote on Mar 3
Cám ơn chị ...bởi chị vẫn nhớ bài thơ em làm lâu rồi ..chẳng biết có phải từ tháng ba không ?
Và còn bởi cái pic minh họa có Cỏ và Gió đẹp đến ngất ngây ...
Tháng ba...em sẽ chẳng có thời gian viết bài cho những người PN ...nhưng vẫn yêu quá những người PN bạn mình , thương những vần thơ ...đẫm thơ .

Nói nhỏ : Em xin tấm ảnh Cỏ và Gió !
Úi trời đúng là "ngờ nghệch " thiệt chớ không chơi... Đọc lại mới biết mình viết bài thơ vào tháng ba năm ngoái ...lẹ dữ ta ! :)
Comment deleted at the request of the author.
giaminh03 wrote on Mar 3
Đọc lại mới biết mình viết bài thơ vào tháng ba năm ngoái ...lẹ dữ ta ! :)
Gió làm nhiều thơ lắm, mình thích nhất bài này, người đàn bà đi về phía gió, thương gì đâu...
kimhuynh56 wrote on Mar 3
Bức tranh hoa đỏ rất hay kèm theo kết thúc với bài thơ Gió ....nhẹ nhàng....romantic.
gioheomay wrote on Mar 3
Gió làm nhiều thơ lắm, mình thích nhất bài này, người đàn bà đi về phía gió, thương gì đâu...
Bài này đúng là Em đấy chị _ rất Gió !
minhtmap wrote on Mar 3
Tháng ba... có ngày mùng 8... những người phụ nữ trên đời này- ở VN- mở mắt ra bỗng chốc guốc rơi, bàn tay mịn lại, khuôn má hồng ra, vì nghe nói được tôn vinh... Được có 1 ngày bỗng trở nên quan trọng, bỗng thấy mình hình như không già đi, vẫn trẻ, chưa đẹp bỗng đẹp ra, đang hùng hổ bỗng nhẹ nhàng hẳn lại... biết có nên cảm ơn Tháng ba, ngày 8...
Bởi, có người đã nói: Chẳng thà đừng có 1 ngày "lên ngai", vì sáng ra, cũng cái ngai còn đó mà phải cầm nùi gỉe lau nhà thì trời ơi, trời hỡi... Nhưngcũng có người nói: nếu không có 1 ngày, thì cả 365 ngày đều là Osin cả mới là cắn lưỡi...
Có ai biết đâu, trong mỗi người phụ nữ, đến tháng ba ngày tám, lại có trong lòng mình một ngày khác, một gương mặt khác nhớ về, một khối tình để ngồi giở ra nhấm nháp.. phụ nữ là vậy- à không - con người là vậy... con cá xảy bao giờ cũng là con cá rất ngon... mà lại là con cá tháng 3 khi tiết Xuân còn ngời rạng mới ngon bội phần...
Song ngon đến mấy thì ngon... khu vườn tâm tưởng của phụ nữ tháng ba vẫn biết buông một chữ : Ngày xưa...
Và khi cùng tụ hội được với nhau trong một entry nhẹ nhàng và dễ thương thế này của một người phụ nữ đẹp - hiền- dịu dàng, thì mới thấy: nhờ con cá mất tiêu mà ta được tôn vinh...
Cảm ơn Chị Giaminh... cảm ơn những đàn-ông-tháng-ba đi mất...cho chúng tôi có dịp tìm về...
Hehe!
minhtmap wrote on Mar 3
Bài này đúng là Em đấy chị _ rất Gió !
Em có bình bài thơ này chưa hén Gió? hehe!
kimhuynh56 wrote on Mar 3
TẶNG BẠN MINH AN

Tha'ng ba cho anh va em...


Sẽ chẳng còn lại gì cho nhau
Ngoài những giấc mơ đã cũ
Nắng tháng ba ngả màu trên những ô gạch nhỏ
Bước chân em khẽ đánh thức ngọn gió ngủ vùi
Trên mái lá xanh um
Sẽ chẳng còn những buổi chiều cùng khum tay hét vang
Trước dòng sông, bờ cỏ xanh và chiếc ghế dài màu nâu hạt dẻ
Đẹp mênh mang như cảnh lãng mạn của những người trẻ
Chỉ thiếu tiếng cười trong vắt của em
Nên thành bộ-phim-không-lời
Phố tháng ba lặng lẽ hứng nỗi buồn rơi
Nặng như hạt mưa đầu mùa
ủ trong cái oi rát của miền nhiệt đới
và trong những gam màu thừa chảy lem nhem
Sẽ chẳng còn gì nữa, phải không em
Tình yêu qua đi,
quá khứ trở thành vết thương khó liền sẹo
Anh và em
không thể quay lại nhìn với những gì cả hai đã lựa chọn
Chỉ còn những bước đi về phía trước
Có thể sẽ thêm một lần vấp ngã
Có thể sẽ thấy hạnh phúc phía cuối con đường
Không phép màu nào biết được
Hay xóa nổi những ký ức về nhau
Sẽ chẳng còn lại gì cho nhau
Anh và em phải dành những điều mình có thể
Cho một niềm tin mới
Vắt vẻo đường về
Tháng ba…
Còn màu nắng xanh
Phố chờ cơn mưa ngọt lành
Ngày hạ nhích dần
trong buổi rong ruổi của những trái bong bóng
bay lên từ bàn tay em…


HOÀNG T. THANH TÂM
gioheomay wrote on Mar 3
Em có bình bài thơ này chưa hén Gió? hehe!
Có comment đấy nhưng chưa bình nhỏ ơi ..:)
quyan wrote on Mar 3, edited on Mar 3
Không gian lãng mạn của Đà Lạt làm Cô của con cũng lãng mạn hơn. hihi :):)
Con không dễ dàng cảm thụ những bài thơ về tình yêu. Đôi khi con thấy mình sống thực tế mà lại mong một tình yêu lung linh thì cũng...hơi kì. :):)
Con rất thích đọc những dòng viết của các Cô. Con luôn có cảm giác dù chỉ một sợi tơ thật mảnh chạm khẽ vào cũng làm cho các Cô có những cảm nhận về nó tinh tế và sâu sắc - Con thì không có được điều này. :):)
Buổi tối nhẹ nhàng, ấm áp và ngon giấc nha Cô.
giaminh03 wrote on Mar 3
Tha'ng ba cho anh va em...


Sẽ chẳng còn lại gì cho nhau
Ngoài những giấc mơ đã cũ
Cám ơn bạn, thêm một bài thơ đẹp. Những giấc mơ đã cũ... nghe thương cho những người phụ nữ.
giaminh03 wrote on Mar 3
quyan said
Con thì không có được điều này. :):)
Tuổ trẻ như AQ có những chuyện khác hay hơn cưng ơi!
giaminh03 wrote on Mar 3
cảm ơn những đàn-ông-tháng-ba đi mất...
He he... MM à, hồi đầu hôm thấy có Già vô đây, rồi lẳng lặng đi dìa, chắc sợ chị em mình ngày 8/3...
minhtmap wrote on Mar 3
Hehe, huynh ấy cũng là một đàn-ông-tháng-ba hay than đó Chị!
btthuy wrote on Mar 10
Gió đã xin hình cỏ và gió thì chị Cỏ cũng xin luôn em nhé!
Không gửi cho em nhưng bài thơ tình của Cỏ cho em tổng kết thêm một dáng dấp phụ nữ với tình yêu trong veo và những chua xót đắng lòng! Nhưng thôi, entry này của em cũng đủ chia sẻ rồi, những người bạn của tôi, những người phụ nữ với tất cả nỗi niềm yêu, thương, sầu, nhớ....
minhtmap wrote on Mar 10
Chị Giaminh ơi! tối nay em đi coi Ngọc Viễn Đông. Đọan phim thứ 2 có Hồng Ánh - Diễm My đóng quay ở Đà Lạt... quay ngay chỗ nhà Bạn của Chị, chỗ cái cửa mà Chị em mình xúm chụp hình... em ngồi xem phim khoe nhặng xị... lúc về, nhớ Hiên Cúc tê tái lòng Chị à...
giaminh03 wrote on Mar 10
minhtmap@: nhớ Hiên Cúc tê tái lòng Chị à...
Em ơi! Lo chuẩn bị quota từ bây giờ nghe. Không kể những chuyến về hiên cúc đột xuất trong năm có thể được, còn ngày hội chính thức của tụi mình thì còn... 275 ngày nữa đó. Hi hi...

6 nhận xét:

  1. Tháng ba và... toàn nữ, gón géng đi ga cho nó lành!

    Trả lờiXóa
  2. He he... thấy già gón géng đi ga từ bên nhà chị rồi. Phụ nữ hiền lắm mà Già ơi, nhất là khi tháng 3. :)

    Trả lờiXóa
  3. Xời ơi!
    Hén làm bộ đó Minh An!
    Hồi nữa hén ... nổ cho mà coi.

    Trả lờiXóa
  4. Dạ, iem là iem hông dzám, thiệt mừ! Hic hic...

    Trả lờiXóa
  5. Đọc thơ cũng thích mà ảnh cũng đẹp,như những NỮ SINH VIÊN ngày nào,

    Trả lờiXóa