Thứ Bảy, 19 tháng 11, 2011

(69) Những bông hoa cho tháng 11


Tháng mười một , hình như bầy chim sẻ không còn bay về ríu rít chuyện trò với nhau bên cái ngạch cửa sổ nơi tôi ngồi nữa . Vắng tiếng chim …chiều im lặng .


Tháng mười một …dù thật sự không muốn nhớ , tôi vẫn thật khó quên một phần đời mình bởi những nhắc nhớ không nguôi .Như hôm café với đám đồng nghiệp trẻ ở ngôi trường cũ , nghe chúng bảo : “20.11 cô nhớ về trường nghen cô.” . Như hôm nhận lá thư của đứa học trò cũ : Giá mà năm nay con vẫn còn được học với cô!” . Như hôm lần giở những entry xưa lại nhớ người thầy thuở ấu thơ trong một bài thơ đã cũ .

 


Hơn ba mươi năm vẫn còn đó một tình yêu _ Cái tình yêu không còn trong trẻo như tiếng cười giòn tan ở sân trường sư phạm ngày ra trường nữa _ Cái tình yêu pha lẫn những mỏi mệt , bức bối , những tin yêu , những thất vọng …..nhưng nó vẫn là tình yêu . Cảm ơn vì nó còn là tình yêu .

 


Tháng mười một tôi muốn gởi những bông hoa cho nhiều người thầy của tôi _ những người thầy còn đâu đó trong cõi tạm này với mái tóc pha sương , những người thầy đã mãi mãi ra đi về nơi xa lắm .


Cám ơn các bà soeur nghiêm khắc ngày tôi còn là con bé ngơ ngác líu ríu theo bố đi dọc theo các hành lang nhà dòng để đến cái lớp học ngoài trời của một bà soeur rất đẹp .


Cảm ơn cô giáo dạy thêu với những buổi chiều cô tẩn mẩn dạy tôi từng đường kim mũi chỉ, trong khi tôi cứ phụng phịu giận hờn vì các bạn thì được ra về mà mẹ thì cứ bắt tôi ở lại học thêm may vá .


Cám ơn thầy _ người thầy thời tiểu học  với những bài học thực tế từ những cánh rừng mà tôi nhớ nhất.Cám ơn thầy giáo dạy văn năm Đệ Thất đã thả vào lòng tôi tình yêu văn học từ các bài giảng mê say , cảm ơn cô giáo dạy toán năm lớp Đệ Tứ với những quãng đường dài mưa nắng tôi theo cô đến lớp mỗi ngày


Cảm ơn thấy Thanh Lãng , thầy Rật , thầy Lượng vì những cái chìa khóa văn học các thầy đã trao cho chúng tôi những ngày miệt mài ở trường đại học . Và còn biết bao các vị thầy tôi đã nợ một đời mà không có dịp cám ơn .

 

Tháng mười một … tôi muốn gởi những bông hoa cho những bạn bè tôi …những đồng nghiệp đã cùng tôi chung vai sát cánh trong suốt một thời gian dài .Tôi gửi lại các bạn những điều mình chưa làm được. Tôi tin rằng cuộc sống sẽ tốt đẹp hơn từ những viên phấn vô tri mỗi ngày lung linh nở thành hoa phấn từ bàn tay các bạn

 

 

Tôi muốn gởi những bông hoa cho học trò tôi …Cám ơn vì các em cho tôi hiểu tình yêu từ cái cho đi mỗi ngày lên lớp . Cám ơn vì sự im lặng đến tê người khi các em nghe tôi đọc một bài thơ , cám ơn vì thi thoảng lại nghe các em nhắc nhở :“Cô ơi kể chuyện lịch sử đi cô , con thích nghe cô giảng sử”.Cảm ơn vì thi thoảng tôi còn nhận được những là thư thăm hỏi ,còn nhận cái gật đầu chào trên quãng đường đông đúc người qua .

 

Tháng mười một … tôi còn nợ nhiều điều từ một tình yêu … đã cũ !

..................................................................


Blog Entry Tháng 11 ..nhớ thầy dạy cũ. Nov 1, '08 5:25 PM
for everyone

Tháng 11
Con chim sẻ nhảy ở sân trường
Lũ trẻ nhảy ở hành lang lớp học
Nỗi nhớ nhảy ở những tờ lịch mỏng
Và ở giữa bài vừa giảng sáng hôm nay

Tháng 11 – vẫn rực niềm mê say
Vẫn có những cảm xúc giật mình giữa bài giáo án.
Con vừa giảng lại bài thầy đã giảng .
Có chút nhớ nào trong bài học ngày xưa

Bài học có tiếng võng đưa
Có vầng trăng thu mỏng
Có cánh diều chao nghiêng gọi nắng
Có dòng sông xao xác dáng mẹ gầy
Có chú dế ngủ say
Giữa đồng hoa trắng nở

Những bài học… bỗng thành hoa rực rỡ
Giữa lòng bao trò nhỏ thầy ơi !
Chúng con bước vào đời..
Mang theo lời thầy dạy
Bạn bè con…có đứa không trở lại
Đứa vào đời vấp váp , bôn ba
Vẫn nhớ bài học hoa
Nhớ ngôi trường năm cũ
Ngôi trường nép bên cánh rừng lộng gió
Tuổi thơ con … chạy dọc những con đường .


Tháng 11
Con chim sẻ nhảy ở sân trường
Lũ trẻ nhảy ở hành lang lớp học
Nỗi nhớ nhảy ở những tờ lịch mỏng
Và ở giữa lòng bài học cũ thầy ơi !!!

(Kính tặng thầy Phạm Văn Hòe và bạn bè ở ngôi trường tiểu học ngày xưa)


Đọc tiếp ...

Thứ Tư, 16 tháng 11, 2011

(68) Có những tình yêu với hoa vàng nơi ấy ... (3)

Và mới nhất, entry của Cỏ May

 Có một lời hẹn ước và những tấm lòng Photobucket


 Ngày 11-11:

 

Cái đồng hồ đếm ngược đã dừng lại ở số 0, một lời hẹn ước đã thành hiện thực.

Ngày 11-11-2011 rồi cũng phải đến. Buổi sáng, tôi tất bật với công việc, đến 10g mới đến siêu thị để mua cua đồng, thực hiện món bánh canh cua như đã hứa với các bạn.

 

Biết Thu Nhân đang chờ ở nhà để ăn cơm và ra sân bay. Về nhà, xếp hành lý (chưa có thời gian xếp!), vừa nói chuyện vừa làm, 12g ăn cơm trưa.

 13g, chúng tôi có mặt ở sân bay TSN, làm thủ tục xong, còn khoảng 30p nữa, “tám” tiếp, hai đứa mừng vì Saigon nắng đẹp, chắc Đà Lạt cũng sẽ lịch sự đón khách.

 

30p trên máy bay quả là ngắn ngủi, có lẽ đây là chuyến bay ngắn nhất mà tôi đã đi. Xuống sân bay, trời có vẻ không vui, nhiều mây đen, TN nói: “Mưa phi trường”, ra khỏi máy bay, vừa đến bậc thang cuối cùng, chúng tôi dắt tay nhau, vội vã đi về hướng phải để ngắm dã quỳ và định chụp hình, hành lý thì lát nữa lấy cũng đâu có mất, nếu chần chừ thì trời sẽ mưa to. Một nhân viên chạy đến chỗ chúng tôi nhắc: “Hai chị ơi, đường này không có vô chỗ lấy hành lý được, mời hai chị sang lối bên này…”. Quê cho hai bà “hai lúa” này quá sức, chúng tôi đành…chấp hành và biết mình đã hết cơ hội chụp những bụi dã quỳ hai bên sân bay.

 

Trong khi chờ lấy hành lý, cả hai tranh thủ báo cáo với “đức lang quân”: khỏe, trời không lạnh và nhận lại lời chúc đi chơi vui vẻ. 

Chúng tôi đi xe Thắng Lợi (theo lời mách bảo của GM) để có thể ngừng lại chụp hình bất kỳ nơi nào cảm thấy thích. Nhưng tiếc thay, trời càng lúc càng tối, mây vần vũ và mưa to…Thôi thế là thôi…tôi ái ngại quá khi nghĩ đến con dốc hiền, nơi sẽ phải đến trong vài chục phút nữa. Chúng tôi đành ngồi ngắm mưa Đà Lạt ở quán Quý Lê, một địa chỉ thân quen của GM. Khi mưa vừa nhỏ hạt, chúng tôi đánh liều, mua 2 cái áo mưa, gởi lại va-li rồi che dù lên làm“người đi trong mưa gió”. TN hỏi, dốc dài không, tôi nói khoảng 500m, cứ nắm tay, tựa vào nhau, đi chậm thôi (vì xuống dốc), có té thì té một lượt hai đứa! TN quá vui mừng khi tôi chỉ: cửa nhà GM kìa, bạn hiền lườm tôi một cái: vậy mà nói 500m!!! Các chị, các bạn đến đông đủ (chỉ thiếu chị Quế) đang quây quần ấm cúng và thương cảm cho chúng tôi.

 

Chẳng có một khoảng cách nào (dù là nhỏ xíu) khi tôi gặp MM, Gió, Chụt là những người bạn, người em mà tôi chỉ biết qua blog! Nồi cháo gà đang chờ, dù trời còn mưa nhẹ nhưng GM và MM vẫn bỏ công lên dốc, ra quán để kéo va-li về cho TN và tôi. Nói là kéo nhưng các bạn đã xách vì không thấy cái cây kéo ở va-li TN!

 

Cháo ngon, mọi người đều đói, nhưng chưa được ăn ngay vì phải chờ chủ nhà “tiên bố” lý do, lại còn tiết mục tặng quà, là GM tặng cho chúng tôi (thật là “sáng tạo”, chủ tặng cho khách!). Ai cũng “hí hửng” với món quà mà GM khéo chọn, rồi MM khui rượu (nghề của em ấy, tác nghiệp gọn gàng lắm!). Nhưng chúng tôi không phải là người “điệu nghệ” nên uống không nhiệt tình, M có vẻ hơi mất hứng! Ăn cháo xong lại còn thưởng thức bánh tét chuối của chị Quế! Ngon và thương chị cực khổ vì “đàn em thân yêu”, tưởng tượng chị một mình làm một giỏ bánh cho mình nhâm nhi, tôi xót xa, lần sau không dám “đặt hàng” nữa, tưởng đâu chị chỉ cho “hương hoa”, không ngờ ăn thiệt no vẫn chưa hết bánh! 

Ăn xong, trời vẫn buồn, vẫn mưa lai rai, không đi đâu được, thôi thì, kèm nhau vi tính, 1 kèm 1 nhé! Khởi động máy, 3G đâu, 3 em có (Thúy, Thu Nhân, Gia Minh, nhưng tội cho em TN, không cắm USB vào máy tính được, sau chuyến này, chắc bạn ấy mua laptop mới!). Mọi “théc méc” dần được giải tỏa nhưng trình độ chưa được nâng lên là mấy vì ham nói chiện đời xưa, đời nay hơn là “tập trung chiên môn”! Khoảng 22g, Vy (Quý An) đến để tham dự cuộc tao ngộ của những cô, những chị mà Vy đã quen trên blog (Vy là học trò của TN và là người bạn trẻ tôi đã quen biết khi còn ở blog Yahoo). Em ngơ ngác, tội nghiệp như hình Gió đã chụp. Không hiểu ngơ ngác vì lạ hay sợ các cô, các chị?! MM đã ngủ một giấc dài trên chiếc ghế bố ngay cửa nhà, không trở mình, chị Diệp phải ân cần kéo mền  đắp chân cho em. Gió báo có quà tặng của anh Kiệt, mở máy cho mọi người nghe để chuẩn bị đi ngủ. Tôi ngủ với GM, Vy ở giường nhỏ cùng phòng, TN nằm dưới đất (có lót chiếu mền) cho phủ hợp với cái lưng khó bảo của bạn ấy. Chụt và Gió ở phòng cạnh bên, chủ nhà đã nhường phòng cho hai bà chị: Diệp và Thư. 

Tôi nhắm mắt, nghe sự tĩnh lặng đến vô cùng của Đà Lạt như tôi đã từng cảm nhận khi đến đây vào tháng 8 và nhẹ nhàng đi vào giấc ngủ. Khoảng 3g tôi có thức, rón rén sợ mọi người thức theo, nhưng rất may, ai cũng say sưa giấc nồng, GM dường như quên trở mình, chăn mền xô lệch một bên, tôi đắp lại mà em ấy vẫn…không hay biết!

 

Ngày 12-11:

 

Hơn 5g, TN “tự tiện” đi xuống vườn để ngắm trăng, chụp hình gì đó. GM và chúng tôi một phen hú vía, cửa rào thì chưa mở khóa, giường trống, gọi trong các phòng không có, trời, nàng đi đâu vậy?! Thì ra, nàng ở dưới vườn, mải mê cùng thiên nhiên nên đâu có biết ai gọi! Thiệt là muốn phạt cho nhịn cà phê sáng vì làm mọi người…hết hồn! Một vài bạn yêu trăng nên chụp được một số ảnh đẹp cùng trăng sắp lặn.

Chúng tôi ra sân, băng đá còn ướt sương nhưng bình hoa tỉ muội của chủ nhà vẫn đang khoe sắc thắm. Mỗi người thưởng thức một tách cà phê với cách pha chế cũng như khẩu vị khác nhau. Tôi nói muốn làm một clip cho Văn Khoa (chỉ riêng trong giai đoạn mà chúng tôi biết thôi, chuyện của thế hệ trước, chúng tôi không đủ sức đảm đương), vì một mai rồi tất cả sẽ về với cát bụi, liệu còn ai biết, ai nhớ…chẳng lẽ những đoạn đường chúng ta đã đi qua, chỉ còn là con số 0? Chị Thư và các bạn đều ủng hộ, tôi có chút kinh nghiệm nhưng thời gian thì…thua!

Chị Thư cho biết sau khi chị và chị Yến (Tổng hội trước đây) đến nói chuyện tại ĐH KH XH&NV thì có 1 bạn sinh viên gặp chị để trao đổi về đề tài nghiên cứu của bạn liên quan đến phong trào của sinh viên Văn Khoa. Vì vậy, chị nói chúng tôi có tài liệu, hình ảnh gì thì chuyển cho bạn ấy. Chị xin 5 bản Nhật ký hội quán, Sổ biên bản họp của Hội Nữ sinh viên…Tôi nghiêm giọng: “Chị không được chỉ đạo tụi em nghe, thời đó qua lâu rồi!”. Tôi không cười nên mọi người tưởng tôi nói thật, gặp lúc chị Thư đưa khăn giấy lên lau mắt (đó là thói quen của chị), các bạn khác “lên án” tôi quá sức: hồi trước, “bị” chị Thư lãnh đạo, chắc tôi ngán rồi nên bây giờ…trả thù! Trời đất, tôi nào dám, chỉ là “đùa chút chơi” thôi, hơn nữa, chị Thư chưa bao giờ phải chịu “sự rủi ro” là làm người “bị” lãnh đạo tôi! Bây giờ mọi người mới hiểu ‘trò đùa” của tôi! Dù sao tôi vẫn phải “kính lão” để “đắc thọ”, hơn nữa, người chị đôn hậu, thân thiện như chị Thư thì tôi đâu có lý do gì để trả thù! Chúng tôi nhắc chuyện ngày xưa: cứ nghe chị nào ân cần nói: “Cưng rảnh hông, chị nói chuyện chút!” là hồi hộp. Chẳng thà nghe: “Em, chị nói cái này” thì chúng tôi đỡ lo âu hơn, bởi vì với câu thứ hai, sẽ được nghe nói chuyện bình thường, còn câu thứ nhất thì thông thường là góp ý, phê bình những việc làm, cử chỉ, lời nói của chúng tôi mà các chị chưa “ưng bụng”, muốn “bảo ban” chúng tôi thì chúng tôi thường được các chị “cưng” như vậy. Ngày xưa thì sợ, nhưng giờ muốn được nghe, cũng không có ai nói đâu mà nghe. Chúng tôi đang sống cùng cuộc đời với những mảnh đời ngả nghiêng, nhiều sắc màu, phải chăng những bài học không có giáo trình của các anh chị đã giúp chúng tôi hoàn thiện nhân cách, biết sống đúng, sống đẹp, khi đời nghiêng ngả mà mình vẫn không ngả nghiêng!

Giờ đây, khi đã trở thành các bà nội, bà ngoại, chúng tôi lại gặp nhau, vẫn những cảm xúc tươi mới khi kể về những ngày đã xưa mà không xa. 

Cà phê xong, tôi có “sứ mệnh” làm riêu cua để sẵn, trưa đi chơi về sẽ đãi cả nhà món bánh canh. Hoàn tất công việc trong chốc lát thôi, tôi nhờ TN nếm lại lần cuối trước khi đậy nắp nồi, bạn ấy khen ngon, vậy là tôi yên tâm. 

Làm đẹp để ngắm Đà lạt đây! Chao, chúng mình vẫn trẻ, vẫn xinh tươi, áo khoác, khăn choàng cổ, cứ làm như Đà lạt đang lạnh lắm vậy! Chị Thư cũng trẻ ra, chúng tôi khoác tay nhau đi lên con dốc hiền! Đi, ngừng, hít thở và chụp hình cho quên mệt! Tôi chợt nhớ mấy câu trong bài “Paris-mùa thu” tôi đã viết vào những ngày đầu đến đây:

 “...Chẳng có gì là khoảng cách 

   Chỉ có những tấm lòng

   Sống để yêu nhau…”

 Chúng tôi cùng nhau tung tăng bước lên…taxi đang chờ sẵn ở cuối con dốc hiền.

Bắt đầu ngắm Đà Lạt với dã quỳ hai bên. Trời nắng đẹp, câu chuyện vẫn tiếp tục rôm rả, chắc bác tài cũng phải nhức đầu với các bà U50, 60 (nếu muốn nói thách thì tăng lên U70) này. Chúng tôi đi Suối vàng (vì đường đến suối có nhiều dã quỳ), nhưng chỉ ghé đập chứ không đến suối. Xuống xe, kẻ thì tác nghiệp, người thì tạo dáng để chụp hình mang về SG…khoe! Tôi “can đảm” lần từng bước xuống sâu bên dưới, nước suối róc rách, trong veo, thỉnh thoảng có cá bơi lội. Nghe lời “dụ dỗ” của GM, tôi tháo vớ, thả chân xuống, cho cá rỉa massage chân, trò này thú vị lắm đây! Nhưng tiếc thay, chẳng có con nào dòm ngó đến bàn chân tôi, có thể vì tôi không có sự kiên nhẫn để chờ đợi! 

Tiếp tục đi đến ngôi biệt thự…không tên mà GM giới thiệu với những cảnh sắc thiên nhiên tuyệt vời. Dừng lại cây Mimosa nở muộn với những hoa vàng khiêm tốn và sắc lá bạc đặc biệt. Rồi những hàng thông, bãi cỏ xanh rì, quyến rũ các “kiều nữ bà bà” xoay lưng vào nhau, như thời trẻ để chụp hình, điệu quá đi thôi mà cũng dễ thương hết sức. Tạm ngừng bon chen, gác công việc lại, đường đời con dài, ta cứ vui chơi. Khi chúng tôi đang lang thang như vậy thì có một anh bạn trẻ người nước ngoài, nhìn chúng tôi…ngưỡng mộ! Em MM xổ ra 1 tràng tiếng Anh (hơi lo, sợ em ấy quên tiếng Anh mà nói tiếng Việt thì quê cả đám), nhưng không, chàng trai ấy đã chụp hình giùm chúng tôi và còn “can đảm” xin chụp hình chung! Tại đây, tôi đã có những tấm hình đẹp cùng dã quỳ, đi dự Dã quỳ hoa mà!

 

Khi đã thỏa sức và thấy mặt trời ngày càng lên cao, chúng tôi trở về để đón chị Quế, em MM, đói bụng nên than thở liên hồi. Đành ghé kem Việt Hưng để có giải pháp tình thế cho em ấy. Thời gian chờ đợi những ly kem sao mà lâu lắc, thôi thì, đi chụp hình! Nghe lời mách bảo của Gió, cô em nhỏ xinh, lúc nào cũng lúp xúp theo chân để chụp cho tôi những tấm hình đáng giá và bây giờ cũng vậy. Biết nói làm sao để cám ơn em, người em Văn Khoa “đời sau” (tạm gọi như vậy), mới quen mà đã thân, em đã “xây nhà” blog cho các chị, không quản ngại thời gian, công sức. Rồi kem cũng được dọn ra, tham ăn đến nổi, múc đến gần nửa ly, mới sực nhớ, chưa kịp ghi dấu!

Bây giờ đến KS Trà Mi với chị Q thôi. Nhà của chị đẹp thật, chị Thư, tôi và TN lang thang xuống tận thung lũng để khám phá hoa, đẹp, “nhà của chị Q” sang thật. Tôi ao ước sẽ có một ngày đến ở đây để tha hồ mà ngắm nhìn. Các bạn khác đã tranh thủ “thăm” chị Q bằng những dĩa bánh cuốn và mấy trái bắp ăn ít mà no lâu! Nồi bánh canh của tôi ế là cái chắc!Vui đoàn tụ cùng chị một lúc, gần 13g, chúng tôi trở về biệt thự GM, dĩ nhiên không quên “mang theo” chị yêu dấu. 

Đã có riêu sẵn nên những tô bánh canh bốc khói nhanh chóng được dọn ra, trời Đà lạt sẽ làm cho bánh canh mau nguội, chúng mình tranh thủ thôi! Tội nghiệp em MM, dị ứng với cua biển nên cũng không dám ăn cua đồng! Em gậm bánh mì với chả cá bắc kỳ (là em nói vậy), không quên cho chúng tôi thử mấy miếng. 

Ăn xong, định đi ngủ chút để chiều quậy tiếp nhưng ngoài chị Thư, không có ai ngã lưng vì quá bận bịu với chuyện xem lại hình, sắp xếp, Chụt và MM đi làm đĩa và không biết có tranh thủ vung vít ở đâu không. Lại có quà tặng mới của anh Kiệt, cùng thưởng thức nhé! Cám ơn ông anh tuy xa mà vẫn gần, cùng vui vẻ với các em “siêu quậy”.

 Cái bụng vẫn còn no mà lại tiếp tục chuẩn bị cho món nướng buổi chiều. Tôi thấy thú vị ngay từ khi GM và TN quạt than, nhóm bếp. Thầm van vái ông trời duyệt cho cái giấy đề nghị chúng tôi đã gởi từ khi còn ở SG, chỉ lỡ quên không có kèm phong bì, vì cái gì chúng tôi cũng biết, chỉ thiếu “biết điều” thôi! MM và Chụt về, báo ngày mai sẽ lấy đĩa, MM ướt hết bộ đồ vì ôm túi nước đá. Chỉ uống mấy ly rượu nhỏ mà em ấy phải vất vả như vậy vì người ta bán 1 lần 6kg nước đá! Bếp than cháy rực rồi, nào, chúng ta cùng…ra sân! ...

Bàn tiệc đêm trăng

Photobucket.

Không thiếu rượuPhotobucket


Khỏi “tiên bố” lý do nữa, chỉ cám ơn ông trời và mừng hội ngộ lần 2 với một thành viên mới là chị Q. Thịt bò nướng ngon, bếp lửa nóng và những câu chuyện tình Văn Khoa bây giờ mới kể cũng ấm dần lên khi ta san sẻ và được lắng nghe. Chúng tôi bắt đầu cất giọng, những giọng hát chiên nghiệp đến mức em MM phải bối rối khi cầm đàn. Nhiều lúc, em không đàn được, vì xúc động, vì các chị “đâm hơi”, vì em không thuộc bài…Vậy mà tưng bừng, ồn cả một góc, người ĐL hiền nên chắc hàng xóm của GM không báo với tổ trưởng dân phố!  Cái miệng hay chu ra rất dễ thương của Chụt khiến tôi ngẫu hứng đứng lên cùng em “diễn” khi nghe hát câu: “Cao cao bên của sổ có hai người…..h…nhau!”. Rất tiếc rằng, chúng tôi diễn xuất thần quá nên không có bác phó nào kịp chộp hình. Chúng tôi hát đủ mọi loại nhạc, đến bài “Thuyền em đi trong đêm” thì nhớ Tú Lộc quá chừng, mối tình thầm lặng của em được nhắc lại, kéo theo những tình cảm lặng thầm khác. Chúng tôi đã từng sống như vậy để mà gắn bó cùng nhau, có tình yêu, tình bạn và những tình cảm mà chúng tôi không thể gọi tên. Có những mộng tưởng, có những hiểu lầm không cố ý, có những điều trăn trở, mamh theo đến bây giờ mà vẫn phải câm nín…Cung bậc nào cũng có và 40 năm sau, chúng tôi cùng nhau nhắc lại, không biết các bạn lạ-quen trong lần hội ngộ này có hiểu…Những người trẻ tuổi thời chúng tôi đã sống như thế. 

Những chàng trai “đa tình”, các cô gái “đa cảm” với những “lãng mạn anh hùng” (tôi tạm gọi như vậy) để  cùng nhau bước đi đến một tương lai khác với hiện tại. Thật tình chúng tôi cũng không rõ khi nào thì đất nước hòa bình, nhưng khi đã gặp lại nhau sau 30-4-1975 thì có những giọt nước mắt vui mừng vì còn sống để được gặp nhau nhưng cũng có khi là những tủi buồn nuốt vào trong cho những chia xa vĩnh viễn, ngậm ngùi, cho những điều chưa nói và sẽ không bao giờ còn cơ hội để nói nữa. Đêm nay, chúng tôi đã trải lòng…

Khuya rồi mà những tiếng cười vẫn nối nhau khiến chúng tôi chưa buồn ngủ. Anh Kiệt thông tin về việc bình chọn Vịnh Hạ Long nhưng chúng tôi vào mạng không được, thua! 24g rồi, đi ngủ thôi, mai còn tiếp tục ngao du gần 1 buổi sáng! Lại thêm một đêm được nghe hơi thở của Đà Lạt để có giấc ngủ êm đềm cùng GM.

 

Ngày 13-11:

 Sáng sớm nay, trăng chắc là lặn rồi nên người cũng…lặn hơi sâu. Thức dậy, lo thu xếp hành lý, MM nói: hồi đó, thấy cháu em khóc khi kết thúc những chuyến đi chơi, em bực mình, la tụi nó, nhưng bi giờ em cũng vậy! Tôi nghe em nói và không dám nhìn em, coi mập vậy mà… yếu, giống chị Trân Thúy rồi!

Chúng tôi lại diện đẹp để đi uống cà phê ở “Violet ngày thứ tư” chứ không uống café made in Gia Minh vì muốn “qua sông thì phải lụy đò”, thích chụp hình, muốn chộp khung cảnh thiên nhiên mà không muốn chi tiền café thì đâu có được. Đón chị Q cùng đi, hôm nay, nhất định không cho chị ca bài “solo” nữa! 

Tranh thủ ghé hồ Xuân Hương một chút kẻo rồi lại ấm ức, đến ĐL rồi mà không biết cái hồ XH nó ra làm sao! Thiếu Chụt và MM vì hai em bận đi lấy đĩa. Thêm vài tấm tập thể cho hai em vắng mặt ganh tỵ chơi! 

Khi chúng tôi đến “Hoa Violet ngày thứ tư” thì hai em đã đến rồi, không biết quảng cáo thế nào mà chúng tôi vừa xuống xe thì người phục vụ đã đưa vào đúng chỗ. MM nhắc nhở mọi người: “Đây là nhà hàng sang trọng, mấy chị kêu em bằng Minh Trang nha, đừng có Mập này Mập nọ, quê lắm, em không có lên tiếng đó!”. Chà, lời nhắc dễ thương nhỉ, vậy mà mới hôm trước, em lại khẳng định: em là Mập thì mấy chị cứ kêu Mập, kêu tên cúng cơm của em, nhiều khi quên đó!”. Uống cà phê xong, chúng tôi đi chụp hình với đám dã quỳ và chiếc ghế xích đu mà MM đã ngồi hơi lâu, nhưng may mắn, vẫn còn nguyên vẹn!

Hội ngộ rực rỡ hoa vàng 

Photobucket



ĐL nắng đẹp, và ai cũng đẹp với những sắc áo rực rỡ. Chúng tôi không dám xem đồng hồ, thời gian có quay trở lại bao giờ!

“Gặp nhau đây rồi chia tay”, đành về để hẹn nhau một lần họp mặt khác. Các bạn xếp hành lý, tôi không dám nhìn ai…trong sân nhà GM, những cái ôm hôn từ biệt, những giọt nước mắt kịp ngăn lại. Như chị D hay TN, chúng tôi vẫn đang xa nhau, lần họp mặt này đã nói được với nhau biết bao điều và lòng bỗng nhẹ hơn…Hình như vậy! Tôi không tiễn các bạn lên dốc mà trở vào nhà một mình, GM đi cùng các bạn, TN và bé Vy đứng ở cửa rào… “Ôi, cảnh biệt ly sao mà buồn vậy!”.

 

Chúng tôi chuẩn bị cơm trưa với su (hái trong vườn GM) luộc và cá basa, GM kho mang lên từ SG. Bữa cơm đạm bạc mà sao ngon quá, Bé Vy từ giã các cô. Ngôi nhà vắng hẳn, GM tiếp tục dọn dẹp và ngủ bù nha em. 14g30, xe taxi đón tôi và TN ra sân bay. Tôi lên dốc một đoạn thì may quá, bác tài xuống xách phụ hai vali. Trên đường, tiếp tục ngắm dã quỳ, dừng lại để mua hồng, gọi là chút hương hoa của ĐL.

 

Máy bay sắp hạ cánh thì chúng tôi nghe thông tin: “Xin lỗi quý khách, hiện thời tiết tại TP. HCM rất xấu, chúng tôi không thể hạ cánh và sẽ quay trở về Liên Khương, sau đó sẽ cập nhật thông tin tiếp”. Chẳng lẽ mình nghe nhầm? Phải báo với đức lang quân thôi! Thật là phiền, tôi rất sợ bị chậm trễ một công việc mà tôi đã hứa phải làm trong tối nay…Nhưng thôi, cứ “tám” tiếp chứ biết làm gì bây giờ?! 17g45, bay trở lại SG, chúng tôi vẫn ngồi trên máy bay chứ không di chuyển đi đâu, tình huống mới gặp lần đầu.

 

Đến sân bay, tôi và TN thật sự chia tay, tôi vào trường ngay để làm Giám khảo Hội diễn văn nghệ đến 22g, không ăn mà cũng không thấy đói. Trong tiếng nhạc, tiếng hát, nghe có cả tiếng cười của các chị, các bạn, các em và sắc màu dã quỳ vẫn còn đâu đó…

 

Kết thúc cuộc hội ngộ thú vị.

Sống trong đời sống, cần có một tấm lòng….

 

16-11-2011


Đọc tiếp ...

(67) Có những tình yêu với hoa vàng nơi ấy ... (2)


Entry thứ hai là của Gióheomay, em gái Văn Khoa đời 72



Chúng tôi đánh thức con dốc nhỏ vào buổi sáng tinh mơ, Đà lạt co ro ngủ , bóng đèn đường hắt cái thứ ánh sáng mờ mờ xuống những con đường dốc lên dốc xuống vắng tanh . Chị Gia Minh đón chúng tôi ở đầu ngõ với cái ôm thân thiện … Cái xóm nhỏ hiền lành hình như đang cựa mình bởi những bước chân dò dẫm của chúng tôi … Tôi, MM và Chụt bỏ lại phía sau một đoạn đường dài xuyên qua bóng đêm từ thành phố nắng vàng để co vai đón cái lạnh lung linh lời hẹn dã quỳ.

 

Ngôi nhà ở cuối con dốc, khoảng sân rộng lót gạch đỏ, chung quanh được rào bằng hàng rào sắt sơn màu sậm …, bên hông nhà, bức tường ốp đá cao, lúng liếng những bông hoa loa kèn trắng và những mảng dây leo xanh rì. Chung quanh nhà là lũng đồi, chỉ cần tựa mình vào hàng rào , ta có thể nghiêng người nhìn một mảng xanh của cỏ dại lốm đốm đủ thứ hoa dưới lũng sâu , xa xa là đồi núi và những ngôi nhà cao thấp mờ ảo trong những đám sương mù buổi sớm, là những vạt dã quỳ run run đón cái lạnh đầu đông … Chúng tôi bước vào gian nhà, bỏ lại bên ngoài cánh cửa kính cái lạnh phố núi , ánh đèn vàng ấm cúng làm những đóa tường vi đỏ vàng tươi tắn trong chiếc bình gốm đặt trên chiếc bàn nhỏ ở giữa nhà trở nên hiền lành đến lạ .

 

 

Gần năm giờ sáng, mặt trời tháng mười vẫn còn lười biếng quấn tấm màn xám thẫm. Tôi và MM pha ly café nóng, ngồi trò chuyện với chị Gia Minh, Chụt thì tranh thủ ngả lưng ngủ bù sau một đêm thấm mệt … Tôi nhìn qua khung cửa sổ sơn trắng …bên ngoài kia một ngày mới bắt đầu bằng cái thứ tinh khôi của đất trời, của cỏ cây và của cả lòng mình …

 

Cả buổi sáng, bốn chị em lang thang bằng hai chiếc xe gắn máy sau một chầu bánh căn nóng . Chúng tôi chạy dọc con đường vào Thiền Viện Trúc Lâm để ngắm dã quỳ, rồi băng qua đèo Prenn để đi vào đèo Mimosa trở về trung tâm thành phố… Con đường đèo chẳng đẹp như cái tên , suốt con đường , những cây mimosa lẻ tẻ, mờ nhạt , mặt đường hư hỏng gợi nhớ nhiều con đường khác tôi đã đi qua … những con đường luôn non tuổi !!! Chúng tôi ngồi café và ăn trưa ở Violet Ngày Thứ Tư rồi trở về nhà để đợi tiếp những người đã từng thề hẹn .

 

Chị Quan Thư và chị Hồng Diệp đến nơi sau khi chia tay chị Thanh Quế ở Đức Trọng với lời hẹn gặp lại vào hôm sau.
Đúng là trời Đà Lạt luôn “trở mặt” như chị Gia Minh nói _ cơn mưa to đổ ập xuống khi hai chị Thu Nhân và Trân Thúy trên đường từ sân bay Liên Khương về dốc hẹn hò … làm hai bà chị phải ngồi ở nhà người quen chị Gia Minh trên đầu dốc đợi ngớt mưa mới xuống dốc…, hơn mười hai giờ đêm , Quý An xuất hiện, thế là những người nghe lời hẹn hò nay đã chạm vào lời hò hẹn và mở ra bao điều để nhớ khôn nguôi.

 

 

Buổi tối, chúng tôi cụng ly mừng hội ngộ … tiếng cười rộn ràng trong ngôi nhà nhỏ. Tôi nhìn những người bạn quanh mình với bao cảm xúc. Này là những người bạn nhỏ mỗi ngày vẫn í ới chào nhau: như MM _ người luôn vỗ vào người khác những nụ cười sảng khoái nhưng lại mau nước mặt lạ lùng, như Chụt dễ thương …tối ngày cứ bị chị MM trêu chọc mỗi khi nhận lời yêu thương của ‘thằng chết tiệt” từ cái phone reng liên tục, như bé Quý An hiền lành cứ im lặng nghe mấy cô nói rồi thẹn thùng cười .


Này là những người có cùng tôi một ngôi trường … Văn Khoa đời lớn nhất là chị Quan Thư và Văn Khoa đời bé nhất là tôi . Chúng tôi gặp nhau ở đây để cùng nhớ về một ngôi trường trong ký ức… Chúng tôi đã có một quãng đời quá đẹp gởi trên những dãy hành lang dài, trên những bậc thang gỗ xỉn màu , trong sân trường lung linh cây phượng vĩ đỏ rực mùa hè và mùi hoa ngọc lan thoang thoảng những trưa đi học.

 

Gặp, để hiểu hơn các chị , những người đã từng có một thời tuổi trẻ sống hết mình với lý tưởng đã chọn, những người bây giờ vẫn cố sống đẹp và giữ mình sạch trong , những người không giấu những ưu tư của mình đối với những diễn biến không vui chung quanh cuộc sống mỗi ngày … Gặp, để chạnh lòng nhớ cái giọng trầm buồn như một tiếng thở dài của chị Quan Thư khi tôi hỏi chị một câu cũng buồn như thế !

 

 

Gặp, để thấy lại những cô sinh viên Văn Khoa ngày nào,  bây giờ, dù đầu đã hai thứ tóc vẫn cứ hồn nhiên cười đùa trêu chọc nhau như thời thiếu nữ. Tôi bắt gặp những người phụ nữ với bao thăng trầm bỗng chốc trở nên trẻ trung , dung dị đến dễ thương : đó là Chị Quan Thư hiền lành, bao dung chỉ cười với những trêu chọc của các em, chị Hồng Diệp đôn hậu thỉnh thoảng cũng buông vài câu đùa thâm thúy, chị Thanh Quế hay cười rất hiền, hay nói chậm rãi, ấm nồng như một bà chị cả, chị Gia Minh chủ nhà thì ân cần, chu đáo, gần chị,  ta luôn có cảm giác được lo lắng một cách tận tình, chị Thu Nhân chậm rãi ôn hòa luôn cho người bên cạnh cảm giác yên ổn ấm áp và người làm tôi ngạc nhiên nhât là chị Trân Thúy … khác với người phụ nữ bận rộn ưu tư có vẻ nghiêm nghị ít đùa trong những bài chị viết, chị khôi hài một cách duyên dáng và đâu đó vẫn còn nét đẹp phảng phất từ thời thiếu nữ … Tôi yêu tiếng “mày tao”, yêu cái liếc dài thương yêu, tiếng cằn nhằn cử nhử của chị Thu Nhân và chị Trân Thúy biết bao, cứ nhìn hai chị , tôi lại nhớ Thu Sâm , Đông Hạnh nhớ cái thời đi học bạn bè hờn giận đó rồi thương yêu đó.

 

Ngày cuối cùng ở Đà lạt, chúng tôi có một đêm ngồi bên nhau và cùng hát. Ánh nến lập lòe lãng mạn. Đêm lạnh. Ánh trăng mờ lẫn trong đám mây lợn cợn, tiếng đàn guitar của MM hòa vào những tiếng hát cao thấp, những bài hát lúc nhớ lúc quên …tiếng hát bay lên không, hòa vào cái thâm u của núi rừng , hòa vào cái lạnh thấm vào da thịt , hòa vào những câu chuyện tình “dang dở” được kể ra chỉ để níu những nụ cười thiếu nữ đã vợi xa…


Chúng tôi chia tay nhau để mơ tiếp một ngày hội ngộ …
Mỗi người đều cố giấu chút buồn trong cái ôm từ biệt …Mỗi người đều giữ lại lòng mình vài ba khuôn mặt từ xa lạ bỗng dưng trở thành thân thiết biết bao …

 

Tôi nhìn các bạn mình, quá nhiều những cay đắng trong đời, tôi cũng là người khó khóc . Thế mà bỗng cay mắt khi nhìn đôi mắt đỏ hoe của chị Gia Minh lúc tiễn chúng tôi lên xe, lời nói nghẹn ngào , đôi mắt ngân ngấn nước của MM…Thế mà bỗng thương đến nao lòng cái dáng nhỏ cô độc của chị Gia Minh khi quay trở về con dốc nhỏ một mình …

Nơi đó, chắc dã quỳ vẫn chờ lời hò hẹn ...?


 
Con dốc 

...Photobucket


Cổng nhà .

Photobucket..

Sân nhà


Photobucket


Cửa sổ .

..     Photobucket.

.Tinh mơ ..

Photobucket..

Buổi sáng 

Photobucket.

Cafe sáng

Photobucket..

Hoa cỏ _ đất trời

Photobucket


Trăng treo !

          ..Photobucket

..Trăng lặn muộn

Photobucket..

Cỏ dại trên đèo Mimosa

Photobucket..

Dã Quỳ trên đường vào Thiền Viện

Photobucket..
Chị Gia Minh _chủ nhà _

Photobucket


Những thế hệ Văn Khoa

Photobucket.

Những người chạm lời hẹn dã quỳ.

Photobucket



..Cafe Violet Ngày Thứ tư trước giờ chia tay

Photobucket..

Gió ở góc rừng nhỏ trên đường vào Suối Vàng

Photobucket

Đọc tiếp ...

(66) Có những tình yêu với hoa vàng nơi ấy ... (1)

Sau Hội ngộ Dã quỳ, mỗi ngày, đó đây trên những góc nhà Multi, lại xuất hiện một entry chứa chan tình yêu dành cho những đóa hoa vàng bên dốc nắng, dưới thung lũng, trải dài ven đường hay e ấp ở một góc rừng nào đó của Đà Lạt, chứa chan những xúc cảm về những ngày bên nhau của những Nữ sinh viên văn Khoa xưa và những người em tuyệt vời dễ thương, quen biết rồi thân thiết trong những trường hợp ngẫu nhiên mà tất yếu...
Không thể không làm một việc rất cần thiết mà ... dễ thương: gom về làm "của để dành"
Chúng ta cùng đọc lại những dòng của chúng mình nhé!


Đầu tiên và sớm nhất là entry của em MậpM.




 

 

Tôi để lại Dốc Hoa Vàng một mùa Thương Nhớ

Để lại một hẹn hò cho hạnh ngộ ngỡ là mơ…

Nín thinh…

Hội Dã Quỳ ơi, em còn có thể làm khác đi sao, khi xe dừng, cửa nhà mở, bố mẹ, anh chị, các bạn thân ùa ra đón, ríu rít han hỏi: Mệt không? Vui không? Nhậu nhiều không? Em không thể trả lời với từng ấy nôn nao rằng: Mới tối qua, giờ này, khi ngồi xếp đồ vào túi xách chuẩn bị cho ngày về hôm nay, Em – giống y như Tý, Lu, Su Bờm của hôm hè, nhưng to đùng như một con gấu mẹ vĩ đại –đã mấy lần chực…khóc. Em không thể trả lời rằng sáng hôm nay, phải mất nhiều lá chuối lắm, em mới nút được hai cái bình nước mắm chực chờ xịt ra khi còn ở …cuối dốc, khi ôm giã từ Chị Thu Nhân, Chị Bùi Trân Thúy, bé Quý An. Nhưng khi đã yên vị trên xe, nhìn Chị Minh An rươm rướm quay đi, thì em cũng không kềm chế nổi. Cái mồm tía lia của em bỗng chốc câm bặt suốt trên đọan đường từ đó ra đến bến xe… em làm gì để có thể khác đi? Ngoại trừ chuyện “ dám” tuột xuống xe và…ở lại. Ngay con nhỏ Chụt “bắt cằn” đời cũng cảm thán lúc em chở Hắn ra chợ lấy hình rằng: Hic, sao ngày vui wa wá nhanh… mà lại sắp bắt đầu những ngày rất… wạu!


Nín thinh…

Em còn có thể làm khác đi sao, vào lúc tờ mờ sáng của ngày hôm kia, Chị Minh An với cái đèn pin bé xíu đứng đón từ đầu dốc Hoa Vàng. Kêu thất thanh khi thấy xe quay lui mà không ngừng lại. Chị sợ như là xe sắp chở tụi em …dông mất.

Em còn có thể làm gì khác đi chuyện… nín thinh, khi vào nhà, an vị một cái, là con nhỏ Chuột nhảy tót lên cái giường êm và ấm đánh một giấc, còn em và chị Gió bắt đầu cuộc …tám bất tận với Chị Minh An bên bàn cà phê bốc khói, thơm lựng. Rồi sau đó, cả đám nháo nhào ra sân nhà khi Đà Lạt đãi người tri ngộ một tinh mơ mờ sương chập chùng đồi núi như tranh vẽ.

Em sẽ chỉ còn biết nín thinh, khi hửng nắng một chút là bánh căn, là ngao du sơn thủy đánh một vòng từ đèo Prenn sang Mimosa để mê mải với những vạt qùy vàng rộm đúng mùa. Nín thinh và chỉ có nhóp nhép trong bữa trưa Violet chỉ có 4 người mà …ầm ầm một góc tĩnh lặng của một hoa viên mênh mông. Em sẽ chỉ còn biết nín thinh khi trưa đến, Chị Quan Thư và Chị Diệp cặp dốc với những giỏ quà bánh mà nghe hai Chị hài tên từng món kèm…cân lượng đã thấy đời …đãi ta đến thế là cùng: Mấy chục đòn bánh tét chuối Chị Thanh Quế gởi, 6kg  cơm cháy, một kí hột bí rang và có cả một cái bánh nếp Tiều còn sót lại …cho em. Em lại tiếp tục nín thinh, trong chiều Đà Lạt ập một cơn mưa vần vũ đón chị Bùi Trân Thúy và Chị Ba Bến Tre. Đọc blog Chị Thúy mà “nổi da gà” vì nghĩ rằng: Thôi chết! với một người Chị nghiêm túc như vầy, Mập em chắc không còn đường… ba lơn. Thật không dè, chỉ trong vòng chừng nửa tiếng gặp mặt, Chị đã cho em “ngộ” thêm chân lý: Ba lơn tắc hữu danh hài trị… hehe! Nồi cháo gà bốc khói ăn với gỏi gà trộn, bánh tét chuối, rượu Martini… tối họp mặt - một bữa tiệc hổ lốn không theo trường phái nào- mà vui không thể tả, đã vậy, ngoài trời đổ mưa ầm ầm như tiếp thêm những nhịp cười vô tận. Sinh nhật tập thể diễn ra với những món quà rất độc đáo của Chị Minh An và Chị Ba Bến Tre. Ai cũng có phần, không chỉ phần trong quà mà cả phần trong những câu chuyện …tám cười đau bụng. Từ các Chị em học được nhiều ngôn ngữ mới, nào là “helo Văn Khoa”, nào là “kệ mother nó và die/see grandmom” hoặc “helo cho đủ 100 lần có người chứng, lời chứng” hay một chân lý "biết đủ là đủ" Hihi!. Nhìn các Chị ngồi kia, qua biết bao bể dâu, đa đoan trong đời sống, mà những câu chuyện mang đến cho mọi người là niềm vui bất tận, là những câu chuyện hài xứng tầm… đại gia, là những cấu véo, chí chóe nhau y như thời trẻ…, là những gương mặt tuy đã “sống hơi lâu năm” vẫn gợi nhắc một thời trẻ chắc là “siêu mẫu” cho dù chân không ai được dài (trừ em Chuột được đặc cách do có yếu tố …giày…dài, hehe!)

Nín thinh…

Em còn có thể làm khác đi sao, khi chỉ hơn 36 tiếng bên nhau trước khi chia đọan ra về, mà chúng ta đã kịp ghi lại nơi dốc Hoa vàng dấu ấn của một đêm lửa trại có nến, có hoa, có trăng và có …bếp than nướng thịt. Có cả 3 thứ rượu được khui ra và ai cũng nếm. Có những mối tình bây giờ mới kể, không biết có … gia giảm tình tiết theo thời gian hay không, nhưng lại rất chi dễ thương và đầy nét khôi hài. Cái dở dang bàng bạc trong những mối tình đó có đem chút ngậm ngùi nào không cho người trong cuộc? chắc có. Nhưng có lẽ, cái còn lại duy nhất mà em cảm được đó là không ai trong các Chị có chút chi ân hận đã cho đi tuổi trẻ của mình cho những gì đã chọn. Là cái nhẹ thênh thang của những người đã đạt tới vô vi trong chuyện dâu bể ở đời. Những bài hát mặc dù lung tung và đứt đoạn, một phần do …xỉn, một phần do ảnh hưởng của việc …gắp thịt đứt khúc, nhưng tràn trề gợi nhắc. Rồi những chuyến rong ruổi vào biệt thự Bạn Bè. Những bức ảnh nối nhau, những cái máy giơ lên ngắm nghía không biết bao lần. Cái xôn xao, nôn nao của những người “chưa kịp yêu mà đầu vẫn bạc” ( may răng chưa long) làm một em Sweden đẹp trai như Alain Delon “cắm cúi ra đi đầu không ngoảnh lại, còn lại sau lưng, mặc kệ mom…” hehe! Ẻm chắc phục lăn mấy Chị VN yamahavu nói tiếng Anh như gió mà hông bít là “vốn liếng”chỉ có 4 câu. Ẻm mà đứng lại nữa thì sẽ được nghe “tiếng Anh bản ngữ” chắc là…ướt w ởn…

 

Nín thinh…

Em còn có thể làm khác đi sao, khi sáng nay nghe bước chân nằng nặng đời cơm áo, lại phải hướng lòng mình về nụ cười nhẹ bỗng của Chị Quế, nụ cười dòn tan của Chị Thúy, Chị Thu Nhân, Chị Minh An… Nhớ đến cái chậm mắt của Chị Quan Thư bị tụi em xúm ghẹo, nhớ chị Diệp cười hiền lành trước cái tếu táo của lũ lau nhau đàn em, nhớ Gió nhỏ nhắn lách tách như con chim sẻ mê mải cho những bộ ảnh. Nhớ Chụt “anh hùng” down xuống cái dốc hiền trong khi Mập chỉ dám “up” lên. Nhớ bé Quý An hiền lành, mỏng manh e ấp hẳn trước một rừng các cô, các …dì “siêu quậy”…

Em còn có thể làm gì khác đi ngoài chuyện …nín thinh khi nhớ rằng mình chưa “dám” ăn bánh canh cua chị Thúy nấu ( vì sợ bị dị ứng là …tiêu đời …gái), và đứt ruột không dám nhận thêm phần bánh tét chuối vì vừa được quá nhiều…

Sáng nay, em vào trường tiếp tục …nín thinh là bởi vì, trời ơi, 3 ngày cười vừa qua đã làm cái …card sound trong họng em hư rồi…nên

HỘI DÃ QUỲ ƠI, EM BẮT ĐỀN CÁC CHỊ TỘI “CỐ Ý GÂY THƯƠNG NHỚ”

 



Đọc tiếp ...

Chủ Nhật, 13 tháng 11, 2011

(65) Tặng Họp mặt Dã Quỳ hoa (2)

Ngày thứ hai của Hội ngộ Dã Quỳ, lại nhận thêm một món quà nữa của anh Kiệt.
Sau tiệc nướng, mọi người quây quần trong gian nhà ấm cúng nghe nhạc,
Không biết tận phố thị Sài Gòn, anh chị có ách xì không vậy?

Không nghĩ là các bạn có giờ rảnh để nghe nhạc. Nhưng biết đâu tối mai chuẩn bị chia tay nhiều bạn lại khó ngủ.Có nhạc"nội" nghe văng vẳng có thể dễ ngủ hơn.Hi hi

1) Tình quê   Tô Thanh Phương hát    (cứ coi như Đà Lạt có dòng sông quê đi ! )

2)Mùa hạ cuối  (không nhớ tên ca sĩ dù có ghi ở đâu đó ! )

3) Gởi em và ngôi trường củ   Thơ: Cao Vũ Huy Miên ca sĩ: Y như trên vậy !

   Tôi không biết chỉnh cân bằng âm lượng trên blog,khi nghe tùy bài mà chỉnh lớn nhỏ !!! Khổ,chán quá,nghe nhạc mà phải chỉnh từng bài,mất hứng. Tôi nói giùm các bạn rồi đó,đừng cằn nhằn !!! Hi hi

Attachment: Tinh Que HTV 2002 T.H.Bich_NTK_To.Th.Phuong.mp3
Attachment: Mua ha cuoi Dpt.Q.Hop.mp3
Attachment: Goi em vangoitruong cu HTV 1999_Tr.Huu.Bich___.mp3

1 Comment
gioheomay wrote on Nov 12
G được ủy quyền thay mặt cám ơn anh...Và bây giờ bắt đầu nghe đây..Chúc anh ngủ ngon

Đọc tiếp ...

Thứ Sáu, 11 tháng 11, 2011

(64) Tặng họp mặt Dã Quỳ hoa

Đây là món quà Anh Nguyễn Tuấn Kiệt tặng cuộc họp mặt của nhóm Nữ sinh viên Văn Khoa tại Đà Lạt ngày 11-11-11


Tôi chỉ biết add nhạc trong blog nên thay vì ghi note lại ghi vào đây.

Các bạn đã chuẩn bị,trông chờ ngày hội này lâu qúa.Tôi chỉ biết chúc các bạn"đắc kỳ sở nguyện". Gởi tặng các bạn ca khúc"Les feuilles mortes"(Tình khúc mùa thu) nhạc:Joseph kosma,Lời:Jacques Prevert,Lời Việt:NTK. Ca sĩ:Xuân Phú.Đã có nhiều lời Việt cho bài hát này nhưng tôi rất thích lời của mình vì bám sát lời gốc !!! Sắc vàng Dã Qùy Hoa sẽ rất vui vì tình bạn.Sắc vàng của tình khúc này nếu làm tim các bạn....thì cũng chỉ là thêm chút sắc màu cuộc sống.  

Attachment: Tinh kh m.thu.Xuan Phu ca.CK bat tu vol.2 Chu Nhat Buon.Joseph Kosma.mp3

2Lời bình
Nhất định sẽ mang về Góc nhỏ vào đúng ngày Hội Dã Quỳ!
Ông anh chu đáo thiệt. Đúng là bác Cả. Cám ơn anh hén!


Đọc tiếp ...

Thứ Tư, 9 tháng 11, 2011

(63) Hội Dã Quỳ 11/11/2011


     Hình như từ hồi có Góc nhỏ này đến giờ, chưa khi nào các thành viên lại nôn nao chờ một ngày họp mặt đến vậy!



        Đầu tiên là Chủ nhân biệt thự Gia Minh phác họa sơ chương trình để "rù quến" mọi người "Những ngày đó, trăng vừa qua rằm một chút, lúc đó đã hết mưa, buổi tối sau khi lang thang ở ngoài phố, một bầu trời trăng sao sẽ ở ngay trên mảnh sân nhà GM, tui sẽ trải cái chiếu thơ ở đó. Sẽ có một buổi chiều, đốt bếp lên, nướng bất cứ ... cái gì các bác muốn nướng. Sẽ có buổi tối uống cà phê "made in GM" và nghe tiếng guitar của MM. Còn 2 ngày đông đủ các nữ kiệt trên núi Nga Mi rồi thì ta sẽ gác kiếm để đi rong, chỗ nào hữu tình thì đứng lại, nơi nào vô tình ta sẽ đi qua. Buổi tối sẽ là 16 độ, nhưng yên tâm, chỗ ngủ, chăn mền, áo ấm, khăn quàng, mũ len... vẫn thường phải cung cấp cho đại gia đình nên các bác xách ba lô nhẹ nhẹ thôi. Nào, ai chỉ có giày cáo gót thì đi mua dép thấp, ai có quota xài quota, ai chưa xin nghỉ phép làm giấy ngay từ bây giờ...".

     Thế rồi, các tín đồ của "chủ nghĩa xê dịch" hò hẹn rủ rê nhau và người mỗi ngày một thêm đông, chương trình cứ ngày càng hoành tráng thêm - cả 2 mặt vật chất lẫn tinh thần :))

Ngay khi có quyết định về Ngày Hội Dã Quỳ, em Gió   nói liền: "Gió đang đợi tháng 11... sẽ có cảm xúc tràn cho con dốc của chị nè!". Em MậpM thì  nhanh nhảu hứa "... và từ bây giờ, em bắt đầu sống hiền lại để cho ông trời...độ em, dừng lỡ độ này. Em sẽ mang lên 1 chai Martini còn nguyên đai nguyên kiện, chai dở em đã uống hết òi. Mang cả bánh đậu xanh và cà phê Trung Nguyên đề ta mở hội bàn đào, thưởng trăng, trà rượu mà đàm đạo..."

     Ai cũng nhất trí "buộc" GM không được quá lích kích mà cực khổ, phải dành thì giờ để vui chơi, nhưng em í bảo "Em là... chủ nhà, để em tính cho, đại khái là thế này. Chưa biết được giờ đến của Gió, MM và Chụt ngày thứ sáu 11/9, nhưng đại khái là đến 4 giờ chiều hôm đó nhà em đã có ít nhất là 5 bà chị VK đến rồi, các cô em gái cũng sẽ đến mà không biết giờ nào, và sẽ có sẵn nồi cháo gà rùi. Tối đó ra phố lang thang đâu đó thì tùy hứng của mọi người, về đến nhà ra sân "hội bàn bánh", uống trà hay uống cà phê thì tùy và 8888, chủ đề đến lúc đó tính he. Buổi sáng thứ bảy ngồi ngoài sân uống cà phê trong sương sớm, rồi đi ăn bánh căn trong xóm, ngồi bên bếp lò có cái nào lấy ra cái đó nóng hổi, sau đó ta rong chơi với dã quỳ, đường đi về phía suối Vàng dã quỳ hai bên đường còn nhiều, phía đó còn nhiều chỗ hữu tình để ta ghé. Trước khi đi cắm nồi cơm điện, thức ăn đã có sẵn trong tủ lạnh, trưa về cho vào lò, trộn rau và nấu một nồi canh. Nhanh lắm, GM đã có kinh nghiệm rồi, yên tâm. Buổi chiều 4 giờ nhóm một bếp than để trên bàn đá ngoài sân, đồ nướng cũng đã chuẩn bị trước bỏ trong tủ lạnh rồi, chỉ việc lấy ra... nhậu thôi. Sáng CN cũng uống cà phê ngoài sân, cà phê Trung Nguyên và cà phê "made in GM", rồi sau đó đi chợ Đà Lạt mua quà mang về hay lang thang trong xóm để lên đồi chùa Sư nữ Linh Phong, khoảng 1 km đi bộ, cảnh cũng rất dễ thương, nhà em có chiếc Astrea cũ nhưng MM vẫn có thể làm tài xế xe ôm chở các bà chị đau chân đi bộ không được lên tới cổng chùa (GM không dám chở ai trên đường dốc ĐL hết). Khi quay trở về gần trưa sẽ ghé quán kem Việt Hưng gần nhà, ngồi trên lầu ăn kem nhìn xuống đồi thông cũng hay lắm. Trưa về nhà ăn cơm và 8888 tiếp, sau đó ai đến giờ về thì cứ tuần tự ra xe, GM còn ở đến ngày 14-9 hoặc hơn nữa nếu nhà vẫn còn khách. He he... "

     Nhưng phải đến khi em Chụt bày cái đồng hồ đếm ngược thì y như rằng mọi người bắt đầu nhấp nha nhấp nhổm.
Cụ thể là hai bạn lưng đau chân nhức TN và CM liền chắt mót tiền tậu ngay hai vé máy bay để dành thời gian và sức lực mà "chiến đấu" với con dốc - không biết có hiền không - và những thung lũng nhuộm vàng bởi Dã Quỳ vào mùa. Em Gió thì "copy cái chương trình hoành tráng của chị về nhà đọc cho kỹ...vì đọc đến đâu khoái quá lạnh run đến đấy ..:))) ! Còn gợi ý MM mang theo cây guitar để mình chơi văn nghệ nữa chứ nhỉ ? :))
     Em Chụt sốt sắng đòi mua vé tập thể luôn cho mấy bà chị cùng đi xe. Chị Thư thấy cũng sớm khoe "...Chị mua vé rồi" Bà chị mình cũng tếu lắm đó, nghe chị nói vầy nè: "
Chương trình ăn uống ngủ nghỉ đã có Hội Quán Văn Khoa lo rồi, chị tin tưởng tuyệt đối. Chỉ có điều nhắc bà con mang theo đồ ăn thiệt, đừng mang hình ảnh theo là "bó miệng" luôn..."

     Chắc là nôn nao lắm nên cuối cùng thì 3 em Gió, MậpM và Chụt đã quyết định đi xe đêm đặng thưởng thức cho đủ 3 buổi sáng Đà Lạt!
Nhưng có lẽ lời đề nghị dễ thương nhất là "Gió có cái máy chụp hình mới toanh từ Mỹ về ...sẽ chụp cho các chị mỗi người một album!"
     Mỗi ngày, thực đơn cứ được cập nhật, càng cụ thể và khiến người ta nôn nao thêm. CM đề nghị: "
Sáng chủ nhật thì ăn cháo trắng hột vịt muối nha, chị đem theo hột vịt muối (không ngon, không tính tiền) và mua luôn lá dứa để nấu cháo, chịu chưa? Em mua khoai lang ĐL để nướng nha, thịt thì ngon nhưng không có ăn dây dưa kiểu khoai lang được...
     Đến ngày 25/9 thì đã nên vóc nên hình thế này: "có các món bánh của chị Quế và MM rồi, món "chụp hình" của Gió rồi, bánh canh của TN+cua đồng của CM, cơm chiên của TN, cháo trắng hột vịt muối của CM, rồi bánh căn, cháo gà, cá thu Nhật kho nồi áp suất xương mềm như cá hộp, món nướng..."

     Đồng hồ đếm ngược cứ mỗi ngày mỗi gõ vào trái tim rộn ràng và đôi chân của những người không còn trẻ lắm - tuy hình như ai nấy cũng đều ưng bụng bài thơ Em vẫn trẻ mà CM tặng từ dạo tháng 5.
     Riêng em MậpM, rất nhanh chóng được chị CM kết liền với món tủ là "nghề xoa bóp, tối đó đau chưn ai la là em xoa liền hehe!" Chị CM bảo sẽ trả công bằng thơ mà chưa nghe đoạn sau phần wảng cáo của em ấy: " nhưng sau đó cái chưn có sử dụng được không là em hông bảo đảm..."

     Nhưng có lẽ, người bị phân tâm nhất trọng vụ ăn chơi này là chủ nhân biệt thự GiaMinh. Em ấy đang phải căng thẳng vì thời gian cho đề tài nhận từ lâu mà chương trình Dã Quỳ cứ làm cho đứt khúc hoài. Em ấy tự bạch như vầy: "He he! Công nhận từ hôm râm ran bàn chuyện đi chơi tui bị phân tâm thiệt. Đương khi tui đang tập trung để phân tích mấy con số rối nùi từ khảo sát XHH như: có đến gần 80% trả lời ngừ ta cưới nhau là do tình yêu, nhưng lọc ra tiếp thì có cũng cở chừng gần 30% trong số đó bị bạo lực gia đình. Tui đang suy nghĩ coi là do rượu, do tâm lý gia trưởng hay gì gì nữa...thì bỗng nhiên tui thấy tui đang nghĩ cái món cơm chiên tôm khô, nho khô với món cháo trắng hột vịt muối sắp xếp vô bữa nào trong cái chương trình ăn chơi này đây. Dzậy là đi toong một cái gạch đầu dòng trong bài vở của tui , bắt đầu quay lại từ đầu... 80% rồi 30%... Hu hu..
Đã lỡ phân tâm rồi thì ta bàn tiếp thui: Sáng sớm CN: MM làm tài xế xe ôm chở một vị nữa đi chợ mua rau củ hoa quả... gì đó theo toa đặt hàng của mọi người để đem về SG làm quà, lúc đó ở nhà GM, CM, TN sẽ làm cả một nồi cháo trắng hột vịt muối và một chảo cơm chiên, ăn sáng xong ta lên đồ đẹp...lên chùa thấy Phật xong rồi... rong chơi chụp hình, đi ăn kem... 11 giờ các em gái chuẩn bị đợi xe trung chuyển đón, tui sẽ cho cơm chiên vô lò hâm nóng lại, mỗi em một hộp mang lên xe, 12 giờ xe chạy thì có cơm dằn bụng cho chắc vì phải đến khoảng 3 tiếng sau đó xe mới ngừng giải lao nửa tiếng, để tới 3 giờ mới ăn cơm chắc... MM xỉu quá. Xong tập 1.Tập 2 là TN và CM bay chuyến 14. 30 thì vẫn kịp ăn trưa xong từ từ mới đến giờ đi. Tập 3 của các bà chị Thư, Quế, Ngô Dung chưa biết giờ về. tập cuối mới là của GM. He he... Lại xin lỗi Sài Gòn! Tụi tui sẽ quên bạn ít nhất là từ 6 giờ ngày 11-11 cho đến chiều ngày 13-11 ...

     Riêng CM và TN thì cứ dành nhau chuyện đem tôm khô để chiên cơm vì ai cũng khoe tôm khô của mình có sẵn và ngon nhất :)) TN còn cẩn thận nhắc vụ trứng gà với ngò rí khiến GM phải vội đính chính, rằng thì là "Úi giời ôi! Các bác làm cứ như nhà em ở trên đỉnh... phù vân í. Các thứ gia vị chạy ra đầu ngõ (xí quên, leo lên đến đầu dốc) là mua được ngay thôi, ai lại vác trứng gà, ngò rí... từ SG đi, dân xóm Trại Hầm tủi thân chết vì nghĩ chắc ngừ ta tưởng xứ mình đèo heo hút gió lắm" Thế đấy, mém chút xíu nữa là có đám biểu tình của xóm Trại Hầm rùi!

     Dù sao, cũng rất vui khi mấy nàng U60, U70 hình như đang trẻ lại, CM khẳng định "Đúng là "già mà ham" ăn chơi thiệt, còn xa ơi là xa mới gặp mà chộn rộn, y như tới một bên rồi
. Chẳng vậy mà khi MM bảo "Trưa Chủ Nhựt thì 12h00  .... ra xe Thành Bưởi, tức là 11h20 xe trung chuyển đã đón rồi..." thì Chụt đã vội vàng hỏi "Seo mình hem dìa chuyến hai dờ áh Mập ???"
     Thiệt tình, mê chơi đến thế thì thôi! Hihihi...

     Điều không-thể-không-liệt-kê ở đây là không-phải-không-có-lí-do khi liền tù tì chị Quế post lên mấy loại bánh ở nhà Mul của chị khiến giang hồ dậy lên phong trào đòi ăn tất tần tật mấy món chị đã bày! E rằng chuyến đi này, xe Thành Bưởi (hay Phương Trang nhỉ?) phải lấy thêm tiền cước vì giỏ bánh quá cỡ!
     Người hàng xóm và cũng là em trai thân thiết Walkinclouds thì sau chuyến Dã Quỳ du cũng đã bày cho mấy bà chị cung đường tuyệt đẹp để thưởng thức trọn vẹn những cung bậc của Dã Quỳ Đà Lạt. Nhưng tiếc là chỉ có 3 ngày cả đi về nên không thể thực hiện theo em Mây được rồi.

     Giờ này thì GiaMinh đã chờ sẵn ở Đà Lạt và cập nhật  rất cụ thể cho mọi người:
"
* Tình hình thời tiết hơi phức tạp, tùy thuộc vào áp thấp, tối thứ ba và sáng nay trời mưa... nhè nhẹ, Gió sẽ thích lắm nhưng tối mà mưa hay chuyển mưa sẽ không có trăng. Tuy nhiên tin tốt là không lạnh, buổi tối và sáng sớm từ 17-19 độ, buổi trưa nắng ấm, nhưng ông trời rất hay "trở mặt", vì vậy vẫn cần áo khoác.
* Tuyến đi chơi như Mây nói rất thích nhưng đi Tà Nung-Nam Ban là 50 km, ra Đức Trọng 20 km nữa, từ Đức Trọng về Đà Lạt 30 km nữa, đi một buổi không kịp, đi một ngày sẽ không làm được tiệc nướng như kế hoạch. Nên sẽ tranh thủ ngắm dã quỳ thôi, nhóm đi xe ban ngày từ Di Linh trở đi thì đừng ngủ nhé, dã quỳ vàng hai bên đường. Nhóm đi máy bay đừng đi xe car hàng không về vì 2 người đã hết 80 ngàn tiền vé, taxi từ KS Hàng không về nhà GM 30 ngàn nữa, trong khi đi taxi Thắng Lợi từ sân bay về thẳng nhà GM chỉ 200 ngàn, mà thư thả để chụp hình và ngắm những vạt hoa quỳ bạt ngàn ở sân bay Liên Khương, rồi từ đó về Đà Lạt trên đường cao tốc có thể nhìn xuống thung lũng ngắm hoa quỳ. Nhóm lên nhà GM sáng sớm không lo, chúng ta sẽ rong ruổi xe gắn máy đi ngắm hoa quỳ, đường vào Thiền viện Trúc Lâm vàng rực hoa quỳ rồi.
* GM đã thuê xe, sáng thứ bẩy cả nhà sẽ đi cũng đường đi Cam Ly nhưng sẽ đi Suối Vàng, cảnh đẹp, cung đường có nhiều hoa quỳ, cuối buổi ghé một nơi sẽ làm các lady tốn khá nhiều ảnh, diện đẹp vào nhé.
Chỉ còn một ngày mai nữa thôi, chúng ta sẽ gặp dã quỳ!


     Cho đến lúc này, khi gõ những dòng cuối cho ngày Hội Dã Quỳ thì đồng hồ đếm ngược đã không còn chỉ số ngày nữa, chỉ còn số giờ thôi.

      Mọi người đã đóng vali chưa nhỉ? Chứ Gió thì đã nghe "rên" hồi sáng rằng: "
Giời ạ ....đọc mà lòng nôn nao quá ... Chưa ủi đồ đạc gì sất !!!"

     Thế nhé,
     Đà Lạt ơi!!!
     Gia Minh ơi!!!
     Hẹn gặp nhé - giữa màu vàng rực Dã Quỳ!!!


Thu Nhân
Đọc tiếp ...