Hiển thị các bài đăng có nhãn ngôngọcdung. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn ngôngọcdung. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 24 tháng 10, 2011

(57) LẠI MỘT KỶ NIỆM CỦA ...THÁNG 10

Tháng 10! Có dịp họp mặt, cuốn sổ úa màu thời gian được truyền tay nhau, nhắc lại với nhau những chuyện cũ, những cảm xúc làm rưng rưng..., những dòng cảm nghĩ bỗng tuôn trào… Nguoivankhoa rất vui được  giới thiệu chị NGÔ NGỌC DUNG – Hội trưởng Hội Nữ Sinh viên Văn Khoa năm xưa – với bài viết đầy ắp những kỷ niệm một thời tuổi trẻ đã được gởi đến cho Góc Nhỏ Văn Khoa.

Photobucket

 

Photobucket

 

Thật thú vị khi đọc bài viết  “Tháng 10 …. Ngẫu nhiên kỷ niệm dắt kỷ niệm về’’ của Minh An (Gia Minh, một em gái Văn Khoa quen thuộc của Góc nhỏ Văn Khoa). Bài viết thật nhẹ nhàng, giản dị, giàu cảm xúc và có tính khái quát cao. Chỉ vài trang giấy và một vài hình ảnh minh họa đã đưa cái hồn vào hơn 100 trang giấy ghi lại biên bản những cuộc họp Hội Nữ Sinh Viên Văn Khoa (NSVVK) những năm 70 của thế kỷ trước.

 

Đúng là yêu quá những Nữ Sinh Viên Văn Khoa của thời ấy, những cô gái mười tám, đôi mươi xinh tươi, duyên dáng trong áo dài tha thướt, lụa là nhưng chất trí tuệ và lòng yêu nước luôn xuyên suốt trong mọi hoạt động, mọi suy nghĩ của các chị. Tôi còn nhớ hôm tổ chức đêm Văn Nghệ Mê Linh, trong ngày đó các chị đã tổ chức nhiều cuộc triển lãm: cắm hoa, làm hoa giấy tặng cho đại biểu, có chị đã làm chiếc bánh gateau mà bông kem là hình ảnh Hai Bà Trưng cưỡi voi, tuốt gươm rất sắc sảo.

 

Ngoài những hoạt động về báo cáo các chuyên đề, tờ báo Nữ Sinh Viên cũng là một điểm nhấn của hoạt động của Hội. Tờ báo không những quy tụ các cây bút nữ như Nhã Thảo, Trần Đỗ Quyên (Trân Thúy), Hồ Dung, Nguyệt Qườn, Kim Thoa… còn có nhiều cây bút nam đóng góp làm tờ báo thật phong phú. Tôi nhớ tờ bìa có hình cô gái hai tay nâng đôi chim bồ câu trắng, hay tờ báo hôm số Tết 1972 thật đẹp, có cả ảnh màu… nhưng thật đáng tiếc các tờ báo đó đều đã thất lạc. Nếu còn, chắc là có nhiều điều đáng kể lại. Đề tài: “Một cái nhìn tiến bộ về người phụ nữ Việt Nam”, tôi nhớ, trong buổi thảo luận đó thật ấn tượng, nhiều ý kiến cho rằng đã đến lúc người phụ nữ phải mạnh dạn dấn thân, tự mình tháo bỏ những tục lệ cũ kìm hãm sự tiến bộ của người phụ nữ… nhưng cũng có ý kiến cho rằng ngoài công việc ngoài xã hội, cái gốc của người phụ nữ vẫn là chăm lo cho gia đình, nuôi dạy con cái, chung vai góp sức với người bạn đời để bảo toàn “tế bào” của xã hội…

        Tranh luận gay gắt, thảo luận sôi nổi nhưng lúc đó chưa có ai là có “mảnh tình vắt vai”, có chăng chỉ là những tình cảm lãng mạn lướt qua, trong veo, mơ mộng. Sau buổi thảo luận là xuống Hội quán Văn Khoa, tự thưởng cho nhau những hủ yaourt ngon lành do chính các chị tự làm, tôi còn nhớ hồi đó “Tuyết yaourt” làm yaourt rất ngon. Hoàng Hương nấu ăn rất tuyệt. Các buổi cắm trại các chị chuẩn bị rất chu đáo.

        Những năm tháng trong tù, tôi nhớ những chị em còn ở bên ngoài, phải tự lực chống chọi với bao khó khăn do phong trào phản chiến bị đàn áp khốc liệt… nhưng vẫn còn đó những Xuân Hương, cây văn nghệ của Hội, Tú Lộc giọng cao vút với bài hát “Chim hòa bình” của nam sinh viên Trần Xuân Tiến ( nay là nhạc sĩ Trần Xuân Tiến ) và rồi những Minh An, Cao Thu Thủy, Thu Nhân, Kim Tiến… người còn, người mất, người ở nơi xa, cuộc sống vẫn trôi đi, chỉ còn lại những kỷ niệm. Dẫu sao Nữ Sinh Văn Khoa thời đó không phí hoài tuổi thanh xuân, luôn gắn mình với vận mệnh của đất nước, của dân tộc. Rất khiêm tốn nhưng vẫn phải nói thật tự hào các Nữ Sinh Viên Văn Khoa.

 

Photobucket

 

                        Những người “Văn Khoa trẻ”

Đọc tiếp ...