Thật ra thì Gió không có ý định mang bài thơ này về ngôi nhà chung vì ngại , vì sợ nhiều điều, trong đó có cả nỗi e ngại có khi các anh các chị không hiểu hết mình ...cho đến hôm nay có lời đề nghị của chị Cỏ May, Gió xin phép được chia sẻ bài thơ..
Nó là lời trái tim của Gió và Gió nghĩ là của nhiều người ...và có lẽ đó cũng là nhịp đập trong trẻo mà cách đây 40 năm hoặc hơn thế nữa các anh chị đã từng rộn ràng vì nó ..Tuổi của Tổ Quốc thì bốn ngàn năm ..tuổi của chúng ta chỉ là hạt bụi nhưng tình yêu thì cứ dội vào lòng ...
Không phải là hình ảnh của những con phố xôn xao
Không phải là nhịp vui lập lòe của những ngọn đèn chớp tắt
Mà Saigon của những ngày chủ nhật …
Biết ngồi, biết đứng, biết vung tay
Anh dắt em qua những vòng quay
Để thấy người Saigon cười khóc
Để thấy giữa những bon chen lừa lọc
Bao trái tim yêu nước ngẩng đầu
Chẳng xa lắm đâu
Saigon và Biển Đảo
Bởi tình yêu luôn kéo gần
như máu...
luôn thuộc về trái tim
Hãy đặt tay lên lồng ngực em
Mà lắng nghe nhịp đập
Saigon của những ngày hầm hập
Bao bước chân yêu nước xuống đường
Cô sinh viên mặt sáng như gương
Rủ cả hàng cây vung vẩy
Những người chị, người anh đứng đấy...
hô to:
"Biển đảo là của chúng ta!
Hoàng Sa Trường Sa là của chúng ta!
Lũ giặc đừng hòng lếu láo"
Và cả những người nhân danh nhiều điều ngơ ngáo
Hãy lặng im nghe nhịp đập Saigon
Lời trái tim bay cao
lên những vòm cây xanh biếc
Saigon biết nói lời tha thiết... và hiên ngang
Saigon có ngày vội vàng
Saigon có ngày thong thả
Saigon biết bước đi khắp ngả
Cũng biết ung dung kiếm một chỗ ngồi
Chỉ có tình yêu thì chẳng bao giờ vơi
Đó là tình yêu nước
Anh sẽ kể với em
Về Saigon của anh, của em, của những trái tim khí tiết
Biết yêu thương và biết căm thù
Biết sáu ngày trong tuần bươn chải..ưu tư
Nhưng có riêng trái tim ...dành cho ngày chủ nhật...
Những ngày chủ nhật của Saigon bất khuất
một tình yêu ... Thân tặng những người trẻ Saigon _ những người biết đứng và cả biết
ngồi khi không thể đứng !...


