Hiển thị các bài đăng có nhãn nhãthảo. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn nhãthảo. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 2 tháng 8, 2011

(33) Đổi cả thiên thu tiếng Mẹ cười


Mở đầu cho loạt entry nhân Mùa Vu Lan,
Góc nhỏ Văn Khoa xin giới thiệu "Đổi cả thiên thu tiếng Mẹ cười" của NgườiVănKhoa Nhã Thảo.
Entry này chị Nhã Thảo dành riêng tặng Anh Chị Cả VănKhoa Nguyễn Tuấn Kiệt& Huỳnh Thiện Kim Tuyến.
Và mời bạn bè gần xa cùng thưởng thức bài hát Lời mẹ ru của anh.



Photobucket

1.
Tuần này tới phiên tôi được theo Mẹ vào thăm anh.
Sau thời gian biệt giam ở nha cảnh sát đô thành Sài Gòn, anh được chúng đưa về giam ở khám Chí Hòa trước khi đày ra Côn đảo.
Chỉ mới biết và đi với mẹ 1 lần nhưng hình ảnh và nụ cười hiền hậu của mẹ đến giờ tôi không quên được. Mẹ không nói nhiều mà luôn tay sắp xếp từng món quà để lát nữa mang vào cho anh. Tôi cũng nôn nao chờ đến lúc được gặp anh nhưng nhìn 2 bàn tay mẹ nâng niu từng sợi dây cột, từng miếng giấy gói quà tôi biết trong lòng mẹ đang có lửa đốt.
Vậy mà khi gặp nhau mẹ chỉ hỏi anh được một câu rồi lặng lẽ, âu yếm ngồi nhìn hai anh em tôi hối hả chuyện tình hình công tác, hết giờ thăm lại lầm lũi xách giỏ ra về mà mắt rân rấn nước. Mẹ vẫn nắm tay tôi, cho đến lúc bước lên xe tôi chợt cảm nhận được cái siết tay thật chặt của mẹ và nhìn thấy mẹ mỉm cười. Ôi mẹ tôi,tôi hiểu thêm được bao điều từ nụ cười của mẹ.
Ngày mẹ mất anh vẫn chưa kịp về (dù đã ở rất gần). Chúng tôi chỉ còn biết thay anh khóc mẹ lần cuối, lòng thầm mong sớm đến ngày gặp lại, chúng tôi sẽ cùng anh thắp nén hương dâng mẹ.

2.
Mẹ dẫn hai chị em chúng tôi vào căn cứ gặp anh để nghe hướng dẫn công tác. Nhìn dáng mẹ nhỏ bé gầy gò, lưng đã bắt đầu còng, đi lúp xúp dưới vành nón lá sờn cũ mà tôi thấy nao lòng.
Hai chị con của mẹ bị giặc bắt đến nay còn chưa rõ tin tức, vậy mà dấu trong lòng nỗi đau, mẹ vẫn luôn phải nói cười giải thích đủ mọi thứ để chúng tôi yên tâm. Phải đưa hai con “gà công nghiệp” - là chúng tôi - đi xe, rồi đi bộ một chặng đường xa hơn 100 cây số. Qua bao nhiêu chặng xét hỏi mà phải đảm bảo an toàn cho chúng tôi, trách nhiệm của mẹ thật nặng nề. Mà chúng tôi nào hiểu hết dù đã được mẹ hướng dẫn tận tình nên có lúc đã bị mẹ mắng. Như lúc gần đến căn cứ, được bà con mời ăn cơm với thịt chuột nướng, mẹ đã nhắc nhở là phải ăn chứ không sẽ dễ gây chú ý có thể làm lộ thân phận nhưng tôi vốn sợ chuột nên cứ ngồi nuốt cơm không mà đã buồn nôn. Đến khi bị mẹ mắng đành phải nhắm mắt ráng hết sức nuốt vội một miếng mới vượt qua được nỗi sợ ban đầu (mà rồi lại thấy sao nó ngon lạ !!!) Nhiều lúc sợ chúng tôi tủi thân mẹ lại ngọt ngào chiều chuộng. Ôi mẹ tôi, bao nhiêu đứa con đã qua tay mẹ dắt dìu chăm sóc mà có ai đã hiểu hết được lòng mẹ bao la?

Photobucket


3.
Và mẹ tôi.
Dù mẹ già như chuối chín cây nhưng thật may mắn là tôi còn có mẹ. Mẹ cũng ít kể về mình nhưng qua những câu chuyện của những người khác cùng hoàn cảnh, tôi cũng hình dung được cảnh nhà vừa nghèo khó lại đông con, mẹ (với ba) đã phải như loài chim rút ruột nuôi con. Khi con khôn lớn lại phải cơm đùm cơm nắm tiếp tế cho đứa ở trong tù đứa vào chiến khu. Hai bàn tay làm ra bao nhiêu của cải mà mẹ có giữ riêng cho mình được gì. Tất cả cho các con vì các con là tất cả của mẹ.
Ngày tôi bị bắt mẹ đã ngồi bệt xuống vệ đường để tự trấn tĩnh rồi cũng chính mẹ xô vẹt bọn cảnh sát vây quanh để giúi vào tay tôi ít tiền sau khi giằng lấy túi xách của tôi giấu vội vào sau nón lá. Khi theo chúng lên xe, tôi không nhìn thấy mẹ nhưng tôi biết mẹ vẫn dõi theo từng bước tôi đi. Ngày tiễn các em tôi vào chiến khu, mẹ cũng đã nhanh tay gạt ngang dòng nước mắt để mạnh mẽ và chu đáo chuẩn bị cho em từ chiếc áo ấm đến gói mì, gói thịt, bao thuốc lá để em hút lúc nhớ nhà.
Rồi sau hòa bình, mẹ cũng đã phải nén nhớ thương để lo cho anh chị tôi đi xây dựng vùng kinh tế mới. Từng bao lương thực thực phẩm được ba vác lên cho anh chị là từng giọt sức lực mẹ vắt ra.

4.
Chị em tôi ai cũng thương mẹ, nhưng cũng không khác được luật đời nước mắt chảy xuôi.
Ai nhớ được từng ngày là mình còn có mẹ như đã từng ngày nhớ vợ chồng con cái mình?
Ôi mẹ tôi, thêm một lần tôi được xếp một bông hồng trắng bên cạnh nhiều bông hồng đỏ cho anh chị tôi là thêm một lần tôi nhớ từng hình ảnh Mẹ.
Tôi cầu mong luôn được Mẹ nâng dắt bước chân tôi như ngày ấy đến bây giờ.

Nhã Thảo

Đọc tiếp ...

Thứ Tư, 13 tháng 7, 2011

(24) Có một thời không quên

Đây là entry đầu tiên của chị Nhã Thảo - Lá Cỏ Hồng Lê Hồng Diệp - cô nữ sinh viên Văn Khoa ngày xưa. Chị bảo chị chưa quen net,nhưng có "cận thần" Lê Bách luôn bên cạnh, lo gì chúng ta không được đọc thêm nhiều entries khác về "một thời không quên" nhỉ?
Xin được giới thiệu cùng các anh chị và các bạn:


Photobucket

Tôi không nghĩ chúng tôi đã có nhau trong từng ấy năm.
Mỗi người mỗi cảnh đời, tuy không thường gặp nhau, nhưng như đã có chung nhau một khúc ruột (không biết dài mấy cm ấy nhỉ?).

Những năm tháng ở V.K là một phần đời không thể nào quên, và TÌNH YÊU của tôi cũng bắt đầu từ đó.

Tôi yêu biết bao nhiêu những anh chị em đã xẻ chia cùng tôi miếng bánh, ly cà phê của Hội quán. Bị viêm mũi dị ứng, nên gia đình không bao giờ để cho tôi làm việc gì mà phải nhúng tay vào nước lạnh trước khi trời nắng ấm. Thế mà  đám nữ sinh viên chúng tôi từ sáng sớm đã phải thay phiên nhau chặt nhỏ mấy cây nước đá để chuẩn bị bán cà phê. Nhiều bữa làm xong, hai lỗ mũi bị nghẹt cứng, tôi chỉ còn biết há hốc mồm ra mà thở. Rồi mấy "tiểu thư" , kẻ bưng cà phê, người mang bánh cuốn cho khách
(là s,v Văn khoa và s.v của cả hai trường bạn đối diện bên đường). Ngày lại ngày, ai cũng thướt tha trong tà áo dài lên lớp để làm những việc ấy. Gặp những hôm mặc áo màu đậm thì vạt áo phía "hậu phương" còn in rõ dấu hai bàn tay ướt (do phải rửa ly tách, và bốc đá cục) vừa chùi vào.

... Thế rồi, cũng tại nơi đầy ắp yêu thương ấy, chúng tôi đã khóc cùng CHỊ trong ngày được tin anh vừa mất trong chuyến đi cứu trợ đồng bào Miền Trung bị bão lũ.
...Bọn nữ sinh viên "nhí" chúng tôi đã từng ước mơ có được một tình yêu như của chị. Mà nói thật (bây giờ mới nói thật), lúc đó có lần (mà hình như nhiều lần nữa cơ) tôi đã nghĩ về các anh mình là "ai tôi cũng có thể yêu được", và sau này "ai cũng có thể là người yêu của tôi được" (hi hi... hic. hic...)

Tôi còn nhớ hễ hết ca trực Hội quán, nếu không có giờ lên lớp là chúng tôi lại lên văn phòng của Ban đại diện sinh viên hoặc văn phòng của Ban Việt-Hán để viết thông báo hoặc phát hành tài liệu học tập.

Nét chữ mỗi người một khác, nhưng hạnh phúc của chúng tôi thì giống nhau.
Chúng tôi đã sống những ngày đầy ý nghĩa, cái ý nghĩa đó như chất keo đã gắn kết chúng tôi đến tận bây giờ.
tháng 7/2011
Nhã Thảo

Đọc tiếp ...