Chủ Nhật, 9 tháng 10, 2011

(52) Người Văn Khoa - Người Sài Gòn


Vào những năm phong trào sinh viên tranh đấu, có rất nhiều sinh viên tuy không trực tiếp tham gia nhưng đã âm thầm làm "hậu phương vững chắc". Và chính họ, đã cùng gia đình trở thành điểm tựa an toàn, góp phần tích cực cho phong trào.
Người Văn Khoa giới thiệu ở đây kỉ niệm ân tình của chị Huỳnh Quan Thư với một người bạn học và gia đình - những người Sài Gòn thân thương.
(Lẽ ra, bài viết này đến với mọi người sớm hơn, nhưng phải chờ chị Thư tìm hình chị Ngọc Yến. Hình ngày xưa nên bị úa vàng, NVK đính kèm theo đây, bao giờ chỉnh được đẹp hơn thì sẽ thay.)

Photobucket

 


 

 

Năm học 1966-1967, sau bầu cử, tôi trở thành “Lớp trưởng” lớp Sử Địa. Tuy sinh viên ghi danh rất đông, nhưng có mặt thường xuyên ở giảng đường chỉ khoảng 150 bạn. Song song với việc học, tôi luôn cố gắng làm tốt nhiệm vụ đại diện của mình, phục vụ thiết thực quyền lợi sinh viên. Vì thế, tôi được các bạn thương yêu quan tâm , không khí lớp học rất vui tươi, chan hòa và đầm ấm.

 

Sau vài tháng học tập, tôi chú ý đến một người: đi học rất đều, ăn mặc sang trọng, phấn son chu đáo, nổi bật hẳn so với đám hơi quậy của chúng tôi. Bạn ấy rất ít nói và hầu như không thân thiện với ai. Gặp nhau hằng ngày, nhưng tôi dè dặt. Rồi một lần, tôi khẻ chào: khỏe không? Thật bất ngờ, bạn mỉm cười nhìn tôi thân thiện.

Thế là một tình bạn bắt đầu. Bạn tên Huỳnh Ngọc Nữ, nhưng vẫn thường được gọi thân mật là Ngọc Yến – Yến của tôi đó.

 

Sau lần tổ chức du khảo núi Châu Thới, Yến chủ động hỏi địa chỉ nhà và hẹn sẽ đến chơi, tôi trao địa chỉ cho bạn cùng với sự hoài nghi bạn chỉ xã giao. Không ngờ, đúng hẹn, bạn đến và trò chuyện rất tự nhiên, cởi mở. Không biết “đánh hơi” về tôi thế nào, trong câu chuyện

đột ngột Yến cho biết đại gia đình bạn tham gia chống Pháp trở về và nhiệt tình mời tôi đến thăm nhà.

 

Lần đầu tiên đến nhà, bác trai Huỳnh Công Khanh và bác gái Nguyễn Thị Đệ cùng chị Huỳnh Ngọc Anh tiếp tôi thân mật, ân cần như người thân của gia đình, để lại trong tôi một ấn tượng sâu sắc và tình cảm đậm đà không thể nào quên.

 

Từ đó, mặc nhiên, gia đình bạn nuôi chứa tôi hoạt động cho đến ngày giải phóng.

 

Yến lớn hơn tôi hai tuổi, nhưng chúng tôi cứ gọi nhau bằng tên. Hai chúng tôi cứ thủ thỉ tâm sự với nhau đủ mọi thứ trên đời, và không hề giấu nhau điều gì: tình yêu, thi cử, học tập… Nhưng công tác của tôi, không bao giờ bạn hỏi, mà cứ lẳng lặng  hổ trợ hết mình. (lần đến nhà thầy Nguyễn Ngọc Th trong bài “Bé cái lầm” là một thí dụ, tôi sẽ nói sau)

 

Hai Bác và chị Ngọc Anh, nguyên là nhân viên Chi cục thống kê Sài Gòn dành cho tôi một tình thương đặc biệt, âm thầm chăm sóc bảo bọc tôi chu đáo, tự nhiên. Mỗi lần đến nhà, chỉ có bác trai và tôi có tiêu chuẩn điểm tâm phở, hủ tiếu, bánh cuốn…Luôn nhớ mình là cán bộ cách mạng, cùng với sự giáo dục chu đáo của ba má tôi, đến đâu tôi cũng thực hiện “ba cùng”  nhưng bác gái và chị Ba không cho tôi động tay :

- Thư đi nghỉ đi, “làm việc” mệt rồi, để bác, để chị làm cho, có gì đâu…

 

Một lần, Bác trai tâm sự “Cháu đã hy sinh, lo việc nước, bác và gia đình có trách nhiệm ủng hộ, giúp đỡ cháu hoàn thành nhiệm vụ”

 

Đơn giản và bình thường vậy thôi, nhưng thấm đẫm bao nghĩa tình!

 

Còn nhớ, sau lần tôi và chị Trần Thị Ngọc Hảo, Phó chủ tịch Tổng hội sinh viên, họp báo ở số 4 Duy Tân (nay là Nhà Văn hóa Thanh niên), phản đối Thiệu-Kỳ bắt giam anh Võ Trường Cổn vì bài thơ “thân Cộng” trên báo Sinh viên của Tổng hội, tôi bị cảnh sát theo dõi ráo riết. Tối đó tôi không về nhà, 11g30 tôi lên nhà hai Bác, nghe

tiếng xe tôi, Bác trai nhanh nhẹn nhốt chó, khẻ mở cửa, đẩy nhanh tôi vào nhà:

- Vô giường Yến đi, để xe Bác dẫn cho.

Một đêm bình yên trôi qua, tôi đã đánh một giấc ngon lành. Sáng ra hai Bác nhìn tôi trìu mến :

- Hồi hôm, tụi nó rượt con Thư.

 

Sau đợt 2 tổng tấn công Tết Mậu Thân, thấy tình hình an ninh của tôi căng thẳng, bác trai bố trí cho Yến đưa tôi ra Vũng Tàu quê bác lánh nạn một thời gian. Tại đây tôi lại được đại gia đình Bác chăm sóc, bảo vệ : cô Ba, cô Tư, chú Sáu, cô Bảy, rồi các em Cúc, Hương, Huê… tôi trở thành là đứa cháu ruột trong nhà. Đến giờ, tôi vẫn nhớ ngày đầu tiên đến, cô Bảy đãi bữa cơm canh chua khô cá trích mà có lẽ suốt đời tôi khó có thể tìm lại cái hương vị ngon lành ấy! Còn cô Ba thì nấu đồ chay rất ngon!

 

Một lần khác vào cuối năm 1969, tôi ra tù, các sinh viên phong trào bị theo dõi hết sức gắt gao, tôi khăn gói lên nhà Bác ở thường xuyên hơn. Mờ sáng phải đi công tác, đích thân Bác trai đưa tôi đi theo những con đường ngang ngõ tắt ngoằn ngoèo để ra đường lớn, tránh sự theo dõi của bọn an ninh. Tôi đi, ngoái nhìn lại vẫn thấy bác dõi theo lo lắng, băn khoăn…

 

1972 rồi 1974, hai lần tôi về sanh con, nhà hai Bác vẫn là nơi tôi lui tới. Lần sanh cháu thứ hai, bác gái và chị Ba lặn lội đến Nhà Bảo sanh thăm hỏi với bao nhiêu là bánh trái, cả hột gà nữa, mà bác và chị nào có khá giả gì đâu !

 

Ngày 15-4-1975, anh Lê Quang Lộc, chồng tôi hy sinh trên đường về Giải phóng thành phố. Sự mất mát quá lớn vào những ngày kề cận Hòa bình làm tôi như mất thăng bằng. Tôi lao vào công tác, bất kể giờ giấc, ngày đêm nên ít lên thăm hai Bác và gia đình. Thương biết bao nhiêu, hai bác cứ trông tôi đến như ngày nào, còn tôi, như cánh chim trời, cứ bay đi mà chưa vội quay về

 

Ngày mồng 9-7 âl 1976, Bác trai đột ngột ra đi vì cao áp huyết, tôi xin phép ba má tôi để tang cho Bác với nỗi ân hận xót xa, nhưng tôi tin rằng, Bác trai với tấm lòng độ lượng bao dung, chắc chắn đã hiểu và thông cảm cho tôi chưa kịp đáp đền ơn nghĩa chớ đâu phải kẻ vô tình. Tôi vẫn là đứa con trong gia đình, thường xuyên đến với Bác gái, chị Ba và Yến hơn.

 

Sau khi ra trường, Yến dạy học trường Trung học Chi Lăng (hiện nay là trường Hà Huy Tập) chồng bạn, anh Võ Ngọc Phước, người bạn trai ngày ấy Yến vẫn tâm sự với tôi, hai đứa con chính là kết quả tình yêu đằm thắm từ thuở học trò.

Và chúng tôi, sau bao nhiêu thăng trầm, vẫn gắn bó như ngày nào. Đám giỗ Bác trai, sinh nhật hai con Yến, tôi đều có mặt. Vẫn là tình thân tự bao năm!

 

Ngày vui qua mau, ngày19-8 âl 1979, Yến của tôi ra đi đột ngột vì bệnh tim, căn bệnh đã làm khổ bạn từ những năm1958 - 60. Chị Ngọc Anh thay Yến, nuôi hai cháu. Và tôi, người bạn thân của Yến, người dì của hai cháu Anh Kiệt, Bảo Trân, vẫn luôn dặn lòng giữ trọn mối ân tình.

 

Bác gái rồi cũng ra đi năm 2002 sau một cơn đột quỵ

 

Người tốt vẫn thường hay gặp nạn chăng? Chị Ngọc Anh hiện mang bệnh nan y. Nhưng may là cháu Trân và chồng được một người học trò cũ của Yến là cô Trần Thị Tuyết Hoa - Phó Tổng Giám đốc Saigon Co.op, tạo điều kiện vào công tác tại một siêu thị trong hệ thống từ hơn 10 năm nay. Bạn tôi chắc cũng tạm yên lòng nơi cõi ấy.

 

Ngày 9-7 âl vừa qua, về dự giỗ Bác trai, nhìn ảnh hai Bác, biết bao kỷ niệm xưa tràn về, trong tôi dậy lên nhiều nỗi nhớ.

 

Rồi hôm nay 19-8 âl, lần giỗ thứ 32 của Ngọc Nữ - Ngọc Yến của tôi…

Bồi hồi nhớ bạn, mấy dòng này là tất cả lòng thương nhớ và biết ơn của tôi đến người bạn Văn Khoa, đến hai Bác, đến người Chị SàiGòn.

 

Người Văn Khoa là như thế đó .

Người Sài Gòn là như thế đó.

Thương biết mấy, tự hào biết mấy !

 

Huỳnh Quan Thư

Sàigòn - TP Hồ Chí Minh,

ngày 16-9-2011 (19-8 âl)

 

 

Đọc tiếp ...

Thứ Hai, 3 tháng 10, 2011

(51) Tháng Mười - Nhớ một cánh Phượng Văn Khoa




Photobucket

 
Ngọc là tên thật của cô ấy.
Khi xuất hiện ở VK năm 1966 cô lấy tên Phượng. Hình như đó là tên người yêu.
Phượng ốm yếu mong manh,nước da xấu, hậu quả của bịnh sốt rét sau những chuyến giao liên về căn cứ? Chỉ có đôi mắt đẹp. Phượng kẹp tóc,đi xe đạp, thường mặc áo dài trắng hơi củ khi đến VK.

Niên khóa 66-67 rất đặc biệt với trường VK. Đó là thời điểm lực lượng tranh đấu đã mạnh nhưng chưa đủ mạnh để nắm Ban chấp hành. Trụ sở nhóm Nhân Văn lúc đó là nơi lui tới thường xuyên của các nhóm nòng cốt. Phượng đến lặng lẽ, ít nói, làm mọi việc không tên.
Với chúng tôi Phượng là hình ảnh của cô gái Nam Bộ dịu dàng, chịu khó, nhẫn nhịn.
Một buổi chiều Phượng đến trụ sở NV. A!....bắp nấu. Đám nam nhi hăng hái "cạp" bắp.
Chợt có người hỏi:
- Sao Phượng im ru vậy, ăn bắp đi.
Lúc đó mọi người mới chú ý đến "hiện tượng lạ".Phượng mặt buồn hiu,nhỏ nhẹ:
- Em nói mấy anh nghe. Hồi nãy...
Trời đất, mới nói đến đó Phượng đã..khóc tấm tức. Thì ra ràng bắp sau port-bagages, giữa đường sút dây ràng, bắp"rụng", chật vật xoay trở Phượng mới "đưa" được bắp về !
- Mấy anh không ai hỏi 1 tiếng, lo ăn không hà !
- Phượng không nói, ai biết mà hỏi.
Chúng tôi chợt nhận ra mình vô tâm, xúm vào an ủi, chọc ghẹo. Và... lát sau Phượng hiền lành nở 1 nụ cười, mắt vẫn tròn xoe, ướt lệ.

Đột nhiên Phượng không đến trường nữa.
Công việc cuốn mọi người đi. Đôi lúc chợt nhớ, băn khoăn rồi thôi.
Mãi sau này tôi mới biết Phượng là giao liên chắp nối tổ chức Cách Mạng ở VK với anh 3 Triết, bí thư Thành Đoàn. Phượng ghi danh học để có cớ hợp pháp đến trường. Phượng không đến nữa vì chuyển đổi công tác. Trong 1 lần vượt sông trong chiến khu Phượng bị tàu địch phát hiện và đã hy sinh.

Hai mươi năm sau 30.4.75, chúng tôi mới biết Phượng có con gái. Cháu giống mẹ như đúc và cũng ốm yếu. Phượng gởi con cho người chị lúc cháu nhỏ xíu. Cháu bây giờ đã có gia đình. Cuộc sống khó khăn,cháu cũng phải bươn chải vất vả. Điều cháu day dứt là cha đã hy sinh trong tù. Bên nội không nhận cháu vì không biết gì chuyện tình của ba với mẹ. Mối tình éo le, ngang trái của Phượng ôm xuống tuyền đài có lẽ chưa tan. Cách đây mấy năm cháu đến thăm vợ chồng tôi. Cháu nói bên nội không nhận con cũng được thôi dì dượng ơi. Con mệt mỏi quá rồi...

Phượng ơi, biết kết thúc câu chuyện về Phượng thế nào đây khi nước mắt đã trào và lòng xót xa... 

Huỳnh Thiện Kim Tuyến-Nguyễn Tuấn Kiệt
Đọc tiếp ...

(50) Tháng Mười - Lời của những đứa con



Bạn đã đi xa nhưng vẫn luôn hiện diện trong tình thân của những người ở lại,
Với gia đình, bạn mãi là hoa hướng dương,
Các con b
ạn đã dặn lòng "Tụi con sẽ cố gắng sống như Ba đã từng sống..."
Người Văn Khoa lưu lại nơi này đôi lời của cháu Hải Âu và vợ



Photobucket

 ...Sắp tới ngày 4-7 rồi, lại một mùa thi đến, cầu chúc cho các sĩ tử đạt được kết quả mong muốn. Đường đời còn dài ở phía trước, các bạn hãy tự tin, và cũng luôn nhớ rằng đại học không phải là con đường duy nhất để thành công. Cái căn cơ của một người muốn thành đạt, đó là học làm người… (cái này Ba tôi dạy)

Nhắc đến sự kiện này không thể không nhắc đến Ba.

Ba tôi rời quê lên thành phố với hai bàn tay trắng, tham gia phong trào đấu tranh của sinh viên, bị bắt rồi bị tù đày. Ngày giải phóng cũng là ngày bộ đội vào xà lim dìu Ba tôi ra. Từ đó, Ba tôi một tay gầy dựng sự nghiệp, tuy không giàu có, nhưng cũng đã đón được mẹ con tôi từ quê vào. Và kể từ đó, năm nào nhà tôi cũng có người vào ở trọ thi là vậy.

Thế rồi một mình Ba bươn chải để lo cuộc sống cho cả gia đình, tất nhiên, cũng không thể thiếu công sức của Mẹ tôi.

Rồi Ba có được nhà cửa, một gia đình ấm áp, và địa vị.

Nhưng Ba không dừng lại, Ba tiếp tục học thạc sĩ ở cái tuổi 50, với mong muốn về hưu sớm để được đi dạy, thư giãn lúc tuổi già, một phần để các con noi gương ráng phấn đấu, một mặt để lớp trẻ lên quản lí vì Ba cảm thấy mình tụt hậu, không còn sung sức như đàn em. Ba thường tâm sự “lớp trẻ họ có sức, có tài thì để họ phát huy, mình già rồi, cứ ngồi hoài ở đó chẳng khác nào cản đường người tài…”. Ba tôi là vậy, không bon chen, không vụ lợi, sống lúc nào cũng nghĩ đến cái chung của mọi người.

Ngày 4-7-2006, ngày đám cưới chúng tôi, Ba ho rất nhiều, nhưng Ba vẫn không chịu đi bệnh viện, Ba nói sẽ cố gắng lo tổ chức đám cưới cho hai đứa trước rồi tính. Đám cưới diễn ra trọn vẹn tốt đẹp, hai bên gia đình đều hoan hỉ.

Ngày chúng tôi đi chơi vui trăng mật về là được tin Ba đã nhập viện. Hai ngày sau, cả nhà tôi đón tin dữ, Ba tôi bị ung thư phổi giai đoạn cuối. Ngay tại bệnh viện, vừa biết tin xong, tôi vẫn không ngờ đó là sự thật, và nghĩ cũng không có gì, chắc sẽ qua, vì tôi đã quen thuộc với cảm giác có Ba trên đời, hay tại vì lúc đó tôi cố giữ bình tĩnh để không làm mọi người xao động. Thế nhưng trên đường về, nước mắt cứ tự nhiên tuôn trào, rồi tôi và vợ tôi ôm nhau khóc, khóc suốt trên quãng đường từ bệnh viện về đến nhà.

Bốn tháng sau, Ba tôi mất. Ngay cả lúc hấp hối, Ba còn dặn dò cô nấu bếp ráng lo ăn uống chu toàn cho mọi người đến thăm. Ba nhắn nhủ tụi tôi phải cố gắng đùm bọc lẫn nhau, ráng sống sao cho bà con thương mến.

Suốt cả cuộc đời Ba hy sinh cho mọi người, cho gia đình. Ba ra đi quá sớm, chưa kịp tận hưởng những thú vui trong cuộc đời, chưa kịp đi hết mọi miền đất nước, chưa kịp hoàn tất những điều Ba mong ước.

Ba ra đi quá sớm, chưa kịp nhìn thấy cháu trai Bo và cháu gái Minny của Ba.

Ba ra đi quá sớm, chưa kịp nhìn thấy tụi con đã cố gắng sống và phấn đấu như Ba. Tui con vẫn yêu thương nhau, vẫn đùm bọc nhau, anh em trong nhà sống chan hoà với nhau, và tụi con hứa sẽ giữ mãi như vậy, như Ba từng nhắn nhủ.

Tụi con sẽ cố gắng sống như Ba đã từng sống..."

Hải Âu

 

BA ƠI!

Con tiễn đưa Ba một ngày không mưa
Sao nghe nhạt nhoà cả đất trời cỏ lá
Dòng người trên phố dường như thôi vội vã
Nén chút ngậm ngùi phút mặc niệm tiễn thương

Yên nghỉ nghen Ba, nơi ấy thiên đường
Nơi vĩnh hằng của an nhiên tự tại
Nơi không lo âu, muộn phiền, sầu ải
Con khẽ hát thầm cho giấc ngủ Ba sâu

Mỗi bước chân đi chùn lại một nỗi đau
Từng dòng lệ đong đầy thêm nỗi nhớ
Tình Ba đó ấm nồng như hơi thở
Chợt nghe tim mình thổn thức gọi: "Ba ơi"

 Bội Hoàng
Đọc tiếp ...

Chủ Nhật, 2 tháng 10, 2011

(49) Tháng Mười - Có những ước mơ ... chưa chắp cánh



Photobucket

Bây giờ là mùa Thu (cứ tạm gọi như vậy, dù Sài Gòn chỉ có hai mùa mưa nắng), mưa thưa dần, sáng sớm đã bắt đầu có những cơn gió sang mùa gợi cho ta nhiều nhớ thương, tâm tư lắng đọng.

 Năm ấy…Huỳnh Ngọc Hội ra đi mãi mãi vào tháng 10. Hôm nay, tôi xin được nhắc lại những câu chuyện về người bạn vô cùng thân thương ấy.

 Trước 1975, tôi biết chứ không quen thân Hội vì Hội thuộc đoàn công tác xã hội mà tôi, chủ yếu, chỉ tham gia hoạt động báo chí. Nhưng tôi cũng hân hạnh được đi dự đám cưới của hai bạn Hải - Hội và cũng được nghe loáng thoáng đây là lễ tuyên bố. Lúc ấy, tôi thật sự không biết “tuyên bố” là gì hết nên lòng cũng nôn nao chờ đợi. Quả thật, đây là một đám cưới mà tôi được dự lần đầu, không tiệc tùng linh đình mà có cái gì đó lạ lắm, tôi ngây thơ nghĩ rằng: chắc như vậy là “tuyên bố”! Cô dâu mặc áo dài màu đỏ (đến bây giờ tôi vẫn còn nhớ), chú rể mặc áo sơ-mi trắng (không có áo veste) và hình như lúc đó, chúng tôi chỉ được ăn bánh, uống nước (không ăn tiệc mặn), hát nhạc phong trào, và, đúng như chị Quế “tổng kết”: rất vui. Tôi thì nhớ là lễ được tổ chức tại Thủ Đức, trong một gian nhà rộng, đủ để chúng tôi “quậy” và có những cảm nhận tốt, những điều không thể quên về 1 lễ “tuyên bố” mà thật sự, ở thời điểm đó, chúng tôi chưa hiểu hết ý nghĩa và cũng không dám hỏi ai để mà tìm hiểu thêm.

 Sau hòa bình, tôi ít có dịp gặp Hội. Trong một lần họp mặt ở nhà chị Quế (lúc chị còn ở đường Hoàng Sa), không biết ai đó hỏi thăm thì tôi nói con gái đang học tiếng Nhật ở ĐH KHXH&NV. Hội vui mừng cho biết đang cần 1 người phiên dịch tiếng Nhật cho Savimex vì công ty làm việc với đối tác Nhật. Thế là con gái tôi “nghiễm nhiên” trở thành người phiên dịch cho chú Hội. Công ty ở gần Hóc Môn, con gái tôi được chú ghé ngang đón để cùng đi làm với chú, trưa được về để chiều tiếp tục đi học. Lương trả bằng tiền đô, lúc đó, đối với mẹ con tôi là điều không dám mơ ước. Nhưng con gái tôi chỉ làm được vài tháng rồi xin nghỉ và giới thiệu một người bạn của nó vào làm thay. Mãi đến bây giờ tôi mới dám “công khai” lý do con gái ngưng làm việc ở Savimex. Con tôi nói: chú Hội hiền quá mà mấy ông người Nhật vốn rất nguyên tắc và xem trọng giá trị, chất lượng của sản phẩm nên họ nói nặng lời, rất khó nghe, con không dám dịch nguyên văn vì thấy tội nghiệp chú Hội. Mà khi họ đã nói, mình không sửa thì cũng không xong với họ, con khó xử quá nên con đã nói với chú con phải tập trung học, không có nhiều thời gian để đi làm. Tôi nhắc lại câu chuyện “bây giờ mới kể” này, không nhằm mục đích phê phán ai, cũng không kết luận ai đúng/sai, chỉ muốn nó rằng: quả thật, Hội rất hiền lành, như chị Quế và chắc chắn nhiều bạn khác cũng nhìn nhận.

 Tôi đã được dự kỷ niệm ngày cưới của hai bạn Hải-Hội được tổ chức tại một nhà hàng, trang trọng và ấm cúng. Trong chúng tôi, không phải chỉ có Hội mới trải qua mấy chục năm chung sống, nhưng quả thật, đây là lần đầu, chúng tôi dự kỷ niệm ngày cưới. Vui mừng chia sẻ cùng bạn. Trong tôi, chỉ còn đọng lại nhóm từ: “má của chúng tôi” trong những lời phát biểu của Hội. Tôi biết, với Hội, người mẹ cả đời vì con ấy, quan trọng biết chừng nào.

Chính Hội là người đã đưa ra ý kiến cùng nhau làm Kỷ yếu Văn Khoa để ghi lại những kỷ niệm đáng nhớ. Tôi hăng hái hưởng ứng và năm đó, tôi đã khai bút ngay mồng 1 Tết với bài viết: “Hơn ba mươi năm vẫn nhớ”, nhưng rồi, lâu lâu sau gặp lại, hỏi thăm mới biết, Hội chỉ mới nhận được bài của Minh An, Thu Nhân và tôi (cũng có thể có những bài khác nữa mà tôi chưa biết). Và với số bài ít ỏi như vậy thì Kỷ yếu chưa thể ra mắt.

Ngày qua ngày, tháng qua tháng, năm qua năm, ước mơ ấy chưa thành hiện thực. Gặp nhau, đặc biệt là sau khi Hội đã đi xa, chúng tôi vẫn nhắc để mà thương, để mà quý một người bạn. Và mãi cho đến khi Góc nhỏ Văn Khoa ra đời, chúng tôi mới dám nghĩ mình đã làm một việc mà chắc chắn Hội sẽ rất vui.

 Trong một lần khác, họp mặt tại nhà chị Q khi chị đã dọn về đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa, tôi mới biết Hội đang theo học chương trình sau đại học. Tôi cũng đang học, tuy khác ngành nhưng vẫn có những môn cơ sở giống nhau. Thỉnh thoảng, có hỏi thăm nhau tài liệu, động viên nhau vì ai cũng vừa đi làm vừa đi học nên lắm gay go. Tôi không khỏi ngạc nhiên khi được nghe Hội chia sẻ: đi học tiếp để chuyển nghề: thích đi dạy hơn là đi làm công ty, vì lúc ở trường Đoàn, Hội có dạy nhiều. Tôi vẫn nhớ Hội khẳng định: đi dạy vui và thích hơn nhiều, tưởng tượng một ngày nào đó, được vào lớp dạy, “sướng” gì đâu! Đi làm bon chen lắm!

Tôi viết những dòng này mà cay mắt, nhớ giọng nói chậm rãi, hiền lành của Hội, nhớ những gì con gái đã nhận xét về “chú Hội” (lúc ấy là Phó Giám đốc) trong thời gian ngắn ngủi được làm việc ở Savimex. Ước mơ ấy tầm thường và đơn giản như người bạn chân tình của tôi nhưng rồi…ước mơ cũng bay xa mãi với người…Bạn chưa được ôm tập sách và trở lại bục giảng như bạn mơ ước dù tấm bằng Thạc sĩ bạn đã có rồi. Ngày bảo vệ xong, bạn cũng có báo tin cho tôi.

 Sau đám cưới Hải Âu, chúng tôi hẹn nhau đến Trung tâm y tế Q.8 để thăm Tú Lộc, lúc ấy, Hội đã bắt đầu húng hắng ho. Tôi hơi ngạc nhiên khi thấy trời vừa tối là Hội kéo cổ áo cao, cài nút cẩn thận, tôi đã định trêu chọc, nhưng nghe bạn bệnh nên tôi không dám. Chuyện rồi cũng qua đi. Thời gian ngắn sau đó, Âu đến nhà giúp tôi  vì có trục trặc khi nối mạng, Âu nói ba con đang nằm BV Nguyễn Trãi vì bị tràn dịch màng phổi. Chúng tôi lại hẹn nhau đi thăm, còn đùa vui: sao nhõng nhẽo với vợ hoài vậy? Bạn vẫn tươi cười và chúng tôi không thể ngờ tai họa đang đến…Những ngày tiếp theo, bệnh diễn biến nhanh, vào ra bệnh viện liên tục, thuốc tây rồi ta…Hải đã chính thức thông tin với chúng tôi bệnh của Hội. Tôi nghĩ hiền lành, tốt bụng như Hội mà sao lại…Có một lần, nghe Hải nhắn Hội đang xuống tinh thần, chúng tôi vào ngay, nói cho bạn cười mà tim ai cũng thắt lại. Ngồi xung quanh nhau (dưới đất, chúng tôi đông quá, làm sao có đủ ghế ngồi), anh Kiệt “tổng kết”: hồi đó, gặp nhau bàn chuyện xuống đường, rải truyền đơn, mấy chục năm sau, gặp lại, toàn kể về bệnh tật, bày nhau cách chữa bệnh này, bệnh nọ…

 

Sau đó, thỉnh thoảng, bạn vẫn liên tục vào-ra bệnh viện, có khi chúng tôi chưa kịp vào thăm...Cho đến một buổi chiều, chúng tôi hối hả đi đến phòng hồi sức, Hội vẫn nhìn chúng tôi nhưng mắt không còn thần sắc, với mỗi bạn, Hội nói một câu khác nhau, không còn sáng suốt nữa và chúng tôi hiểu, điều đau đớn sắp xảy ra. Lúc đó, đã hơn 22g, tại cái băng đá của BV, chúng tôi đã bàn tính mọi việc với Hải, tôi nhớ mà thương Hải xót xa: “Bây giờ em còn tỉnh nên dặn như vầy…”. Điều mà chúng tôi ái ngại nhất là cho đến lúc đó, bà mẹ vẫn không biết đứa con trai duy nhất của bà đang mang bệnh ngặt nghèo. Chúng tôi sợ bà không chịu đựng nổi, phải nói như thế nào đây…và ai sẽ là người nói…?

 Hội ở lại BV thêm 1 ngày nữa, vẫn còn tỉnh táo và nói với anh HTM: “Xin cho em về nhà”. Lúc này, ai cũng muốn làm theo ý của Hội. Chiều hôm đó, Hội về nhà như nguyện ước. Tôi đến nơi thì Hội vừa ra đi, chỉ còn kịp nghe Hải gọi: “Anh Hội, anh Hội…” nhưng Hội đã xuôi tay. Chị Hồng Diệp kể lại: trước đó mấy phút, Hội vẫn tỉnh táo, nói chuyện nhiều lắm rồi mới từ bỏ mọi người. Tôi nắm chặt hai bàn tay, lấy lại bình tĩnh rồi bước ra ngoài gọi điện thoại cho anh Kiệt, cho chồng tôi và Minh An. Anh Kiệt đang trên đường đến, Minh An nghẹn ngào…chồng tôi và con gái tất tả đi…Chúng tôi biết trước điều này rồi sẽ đến nhưng ai cũng sợ…Hải bảo vừa cho bà mẹ biết bệnh của Hội sáng hôm đó vì sợ khi mang Hội về, bà không đủ sức chịu đựng.

 

Tại Nhà tang lễ Lê Quý Đôn, tôi nhìn đôi mắt buồn rười rượi của anh trên di ảnh, nhớ đến giọng ngâm thơ trong Nha Cảnh sát Đô thành năm 1972, nhớ những ước mơ chưa được chắp cánh của anh, nhớ tấm lòng của anh, nhớ những điều tôi đã nghe anh chia sẻ…Nước mắt chảy thành dòng, tôi ngậm ngùi thắp nhang tiễn anh. Bà mẹ ngồi lặng yên ở một góc, nhìn mọi người đi viếng tang, nghe anh Kiệt thay mặt phong trào đọc điếu văn, bà không còn sức lực để nói điều gì cả nhưng tôi thấm thía lắm nỗi đau “tre khóc măng”.

 

Những ngày gần đây, nhận được thông tin của Hải Triều rồi Hải Âu trong hai lần khác nhau, tôi đều lặng người đi một chút vì xúc động. Vậy là, cuối cùng, các con cũng đã về nhà Văn Khoa. Nơi ấy, ba của các con vẫn luôn hiện diện cùng các cô chú.

 

Tôi tưởng tượng đến những cánh diều, bay cao, bay xa. Những ước mơ, dẫu chưa kịp thành hiện thực nhưng vẫn rất sáng, rất trong, rất đẹp và…cho dẫu đến bao giờ, trong chúng tôi, Huỳnh Ngọc Hội vẫn là người bạn mà chúng tôi mãi trân quý, yêu thương.

Trân Thúy

Đọc tiếp ...

Thứ Bảy, 1 tháng 10, 2011

(48) Tháng Mười - Nhớ Huỳnh Ngọc Hội

 Photobucket

(Thân mến tặng Hải, H.Âu, H.Triều, H.Ngân)

 

Tới giờ, nét tôi nhớ Hội nhất là đôi mắt, rất đen, mi rất dày, đẹp như mắt con gái vậy. Mỗi lần nhìn Hội, tôi hay nghĩ thầm nếu có cô gái nào yêu Hội, chắc chắn bắt đầu yêu từ đôi mắt ấy.

 

 

          (Phải vậy không Hải ơi?).

 

 

Mỗi khi sắp nói điều gì hơi quan trọng, thì hai con mắt ấy chớp chớp nhiều hơn bình thường, làm tôi tức cười, và hay ghẹo Hội : trời ơi nhõng nhẽo !

Hội đặc biệt hiền lành, có lẽ tôi chưa từng gặp ai hiền như Hội vậy. Chưa bao giờ tôi nghe Hội nói mặn nói tục, lời ăn tiếng nói chưa từng tìm cách hơn thua ai. Hội hay cười, nụ cười tươi vui ngược lại với đôi mắt đẹp và buồn.

Hội đặc biệt lo cho nhóm VK trẻ, và cũng hợp tác tốt với nhóm VK già. Những ngày còn có Hội, chúng tôi vui lắm. Hội là người đứng ra, người  gánh vác nhiều nhất các cuộc họp mặt, thăm viếng, giúp đỡ những hoàn cảnh khó khăn của nhóm. Đương nhiên cũng là người tốn xu nhiều nhất. 8/3 năm nào, chúng tôi – đám nữ – đều được Hội đãi đằng, ăn uống mặn ngọt phủ phê. Mở ngoặc một cái, chúng tôi nhớ Hội nhiều đến vậy, không phải tại được Hội “cho ăn” nhiều đâu nhen. Mà bởi vì dưới con mắt thiển cận của tôi, Hội thực sự là người Văn Khoa có trái tim yêu thương đặc biệt dành cho bè bạn.

Sau 1975, tôi không nhớ hết những công việc Hội đã làm. Chỉ nhớ lúc Hội làm việc ở Trường Đoàn, thì tôi cùng với ba tôi có đến thăm Hội, ở Thủ Đức, một căn phòng nhỏ đơn sơ.

Khi Hội về Văn phòng Thành Đoàn, tôi gặp Hội thường hơn, vào cuối mỗi tuần, trong cuộc họp giao ban của một cơ quan thành phố, nơi tôi làm việc. Sau này, khi quá tuổi công tác Đoàn, Hội hỏi tôi có nên không, khi muốn chuyển công tác về cơ quan thành phố ấy, nhằm lúc tôi sắp rời khỏi cơ quan chuyển đi quận 5. Nghe góp ý của tôi, Hội về Savimex và có những thành công ở đó.

Tôi cùng các bạn dự đám cưới Hội-Hải, nhưng đã quên gần hết chi tiết, chỉ nhớ dường như là trước 1975, ở nhà của ai đó, ghế bàn dọn trên một chỗ giống như là bãi cát bờ biển vậy. Còn nhớ Nghi Em giỡn hớt hát bài gì có câu “… xức dầu hôi cho hôi …”. Khi chúng tôi gặp nhau, là vui là rất vui, với những tràng cười vui không dứt …

Hội có hai con trai, Hải Âu, Hải Triều, những con cháu của miền biển Việt nam. Chắc là thèm có con gái quá, nên Hải sinh Hải Ngân hơi muộn, nhỏ hơn hai anh nhiều. Tôi cũng có công chạy trường gởi Hải Ngân vào Tuổi Thơ 7, đường Trương Định, để Hải tiện đường đưa đón cô bé con xinh xắn khi đi làm từ nhà Nguyễn Đình Chiểu đến nhà in Thanh niên ở Trần Quang Diệu.

Có chút công lao như vậy, tôi thường được Hội và Hải cho ăn nước mắm Phan Thiết, và bánh cốm đặc biệt gói bằng giấy hoa rất đẹp, tôi chưng ở bàn thờ suốt mấy ngày Tết.

Như Gia Minh nói vậy, Hội hiền lành bao nhiêu thì đặc biệt gan lì bấy nhiêu. Chúng tôi (Hội, Nghi Em, tôi và nhiều bạn khác) bị bắt và tra tấn ở bót quận 1, Mạc Đĩnh Chi. Ngày bị đưa qua Nha Đô Thành, chúng tôi được đi chung xe, ba chị em ngồi sát liền nhau, tranh thủ thống nhất cung, Hội đã gánh hết trách nhiệm người đứng đầu “Ủy ban đấu tranh chống đàn áp bắt bớ sinh viên học sinh và đòi cải thiện chế độ lao tù”, nên nhận hình phạt nặng hơn. Tôi không nhớ Nghi Em sau đó ra sao, còn Hội bị đày ra Côn đảo, tôi về một xóm nhỏ ở Bạc Liêu làm thợ may, bán nước giải khát, tránh không ra tòa án theo một trát đòi.

Sau 1975, tôi đi học lại lấy một bằng đại học khác, rồi đi làm, cuốn theo công việc và đời sống lam lũ nhọc nhằn – mười con heo và hai trăm con gà thịt. Lần đầu tiên gặp lại nhóm Văn khoa là tại trường đại học Khoa học xã hội nhân văn, là do Hội triệu tập và chủ trì.

Đọc bài viết nhớ các bạn của Gia Minh, tôi không cầm được dòng nước mắt. Chúng tôi mỗi người một dòng đời, biết đâu được sẽ ai mất ai còn, vào lúc nào, khi mà trong lòng luôn mong muốn còn có nhau mãi mãi …

Nén tâm hương này, gởi Hội, nhân ngày giỗ tới, 13/10/2011.

Thanh Quế



9 Comments
thunhan wrote today at 4:09 AM, edited today at 8:43 PM
Chị,
EM rời VK sớm quá nên không có nhiều kỉ niệm với Hội như chị và các bạn.
Nhưng với em, Hội vẫn mãi là người bạn tốt với nụ cười hiền muôn thuở.
Mà người hiền, phải chăng thường chịu nhiều thiệt thòi?
Trong tình thương yêu của chúng ta, Hội mãi mãi như ngày xưa, chị nhỉ?
quenguyenthanh wrote today at 4:18 AM
Chị nghĩ rằng chằng ai đã từng sống gần Hội mà ko thương nhớ bạn ấy. Chị cũng nghĩ rằng chúng mình đang nối tiếp theo bạn ấy, đang cùng mang tới cho nhau những trái tim đặc biệt yêu thương bè bạn ...
walkinclouds wrote today at 4:27 AM
xin phép chị cho Walk góp lời và thắp nén hương tưởng niệm vong linh của anh Hội. Walk cũng biết anh Hội và chị Hải, cả 2 vợ chồng rất hiền và sống rất có nghĩa tình đạo lý. Hình như là người hiền thì trời phật hay rước đi sớm hay sao ấy. Ngày anh Hội ra đi, ai cũng bàng hoàng vì không ngờ anh ấy ra đi đột ngột và sớm như thế...
gioheomay wrote today at 4:42 AM
Chị khắc họa toàn bộ chân dung một anh Huỳnh Ngọc Hội mà em chưa hề gặp bao giờ mà thấy như gần gũi ..Gửi nén hương đến người Văn Khoa đặm đà chất Văn như người ta nói "Văn học là Nhân học" ... gửi nén hương đến người con , người chồng, người cha của gia đình anh và người bạn chí tình của các anh chị VK
quenguyenthanh wrote today at 5:23 AM
gửi nén hương đến người con , người chồng, người cha của gia đình anh và người bạn chí tình của các anh chị VK
Cảm ơn em nhé.
quenguyenthanh wrote today at 5:26 AM
Hình như là người hiền thì trời phật hay rước đi sớm
Chị cũng nghĩ vậy. Để bớt buồn thương bè bạn. Rất vui được Walk đến nhà và chia sẻ. Vậy chúng ta cùng là bạn của Hội ...
minhtmap wrote today at 8:14 AM
Em nghe tiếng Anh Hùynh Ngọc Hội vì cũng là dân công tác Đòan, chỉ là "văn kỳ thanh bất kiến kỳ hình" Chị Ba à...
Nhiều khi nhớ và tiếc, biết đâu thế hệ "xuống đường" này cầm cân nảy mực thì đất nước đâu đến nỗi bê trễ thế này... hic!
Em cũng kính gởi một nén tâm nhang... chia sẻ niềm hòai nhớ của Các Anh Chị về Một Người Rất Tốt!
giaminh03 wrote today at 10:53 AM
Hình như là người hiền thì trời phật hay rước đi sớm hay sao ấy.
Hồi đó để an ủi bác gái, bọn mình đã nói với bác giống như bạn nói vậy: "Hội là con của Bác nhưng là người của Trời Phật sai xuống trần, bây giờ chắc đã xong việc rồi thì kêu về thôi, bác bớt buồn cho Hội ở trên đó nhẹ nhàng...."
giaminh03 wrote today at 10:56 AM
Chị nghĩ rằng chằng ai đã từng sống gần Hội mà ko thương nhớ bạn ấy.
Vì Hội sống rất tình nghĩa phải không chị! Chị nói rất đúng, Hội là người kết nối các thế hệ VK lại với nhau.



Đọc tiếp ...

Thứ Sáu, 30 tháng 9, 2011

(47) Tháng Mười - NHỮNG NGƯỜI BẠN ĐÃ ĐI QUA CUỘC ĐỜI NÀY…

 

Photobucket


Nhóm chúng tôi là những người học Văn Khoa vào những năm đầu của thập kỷ 70, vì vậy khi gặp nhau các anh chị học Văn Khoa những năm cuối thập kỷ 60 gọi nhóm chúng tôi là “Nhóm Văn Khoa trẻ”. Gọi như thế từ khi tóc còn xanh cho đến khi đầu đã bạc, gặp nhau các anh chị vẫn gọi “Văn Khoa trẻ” cho dễ nhận nhau. Có lẽ vì cứ quen nghe Văn Khoa trẻ mà chúng tôi quên mất quy luật Sinh - Lão - Bệnh - Tử, cho đến khi có một lúc chúng tôi nhận ra hình như thời gian đó nhận điện thoại hay nhắn tin chỉ toàn để đi thăm  bệnh , nhiều đến mức đâm ra phát sợ, nhưng sợ cũng không tránh khỏi, đã có những người bạn lần lượt đi qua khỏi cuộc đời này.

          Tháng 9 âl năm đó, chúng tôi đã tiễn một người bạn thân quý nhất của cả nhóm – bạn Huỳnh Ngọc Hội – Cho đến bây giờ mỗi sáng đi bộ tập thể dục trong Tao Đàn, đi ngang chỗ bạn thường đứng tập trước đây, tôi vẫn cứ ngơ ngẩn nghĩ sao lại thế được! Thường buổi sáng bạn tập thể dục ở đó, cuộc sống gấp rút nên gặp nhau mỗi buổi sáng chỉ vẫy tay một cái rồi thì ai nấy đều bị cuốn vào trong bộn bề  cuộc sống hàng ngày.

Tôi vẫn nhớ, khi sinh thời bạn là người không thể thiếu được của nhóm Văn Khoa trẻ này, ngay cả từ hồi trong phong trào SVHS cũng vậy, bạn thuộc đội Công tác xã hội, hiền lành ít nói nhưng rất gan lì, bởi vậy khi bị bắt bạn bị đưa ra Côn Đảo. Sau hòa bình, bạn vẫn vậy, không đứng từ cái cái hào quang quá khứ để nhìn xuống, vẫn nhận những công việc bình thường vất vả, còn nhớ thời gian đó Hải Triều còn nhỏ, mẹ và vợ bạn vẫn ở quê với Hải Âu. Bạn mang Hải Triều vào Sài Gòn, hai cha con ở nhà tập thể, khi nào đi công tác vài ngày bạn lại mang con đến nhà tập thể báo SGGP gởi cho chị Thúy Liễu. Bạn bè chia sẻ khó khăn với nhau, để mấy chục năm sau trong đám cưới của  Hải Triều, cả nhóm ngồi ôn lại chuyện cũ hồi thằng bé mới 3 tuổi.

Thời gian đi qua thật nhanh, cứ tưởng chúng ta bình yên để có dịp là hội tụ với nhau. Vậy rồi thình lình chúng tôi mất bạn!


Photobucket

Ba tháng trước khi bạn mất, cả nhóm còn được đi dự đám cưới Hải Âu, rồi những ngày sau bạn còn rồng rắn dẫn chúng tôi đi thăm bệnh bạn Phan Tú Lộc, anh Nguyễn Tri Chính, anh Trần Luyến trước khi  bạn cũng vào nhập viện vì những cơn ho dai dẳng kéo dài mà do để tập trung vào chuyện cưới vợ cho con trai bạn nấn ná chưa đi khám bệnh. Nhận được tin nhắn bạn bị mắc bệnh hiểm nghèo, cả nhóm sấp ngửa chạy vào bệnh viện, bạn cười khi thấy bạn bè chung quanh và  bạn vẫn lạc quan để chiến đấu với bệnh tật, nhưng trong cuộc chiến này sức mạnh thuộc về số phận.

Chúng tôi tiễn bạn mà tiếc nuối vẫn còn mãi không thôi.

          Photobucket

Bạn Hội mất,  Tú Lộc đang nằm bệnh viện vẫn hỏi thăm, chúng tôi đành nói dối là Hội về quê chữa bệnh, nghe vậy Tú Lộc lật đật ghi tên thuốc bảo tôi "gởi cho Hội mua uống, thuốc này tốt lắm, Lộc đang uống và thấy khỏe lên".

Cô bạn tội nghiệp của tôi, cô khỏe lên là vì cô đang cố gắng chiến đấu với bệnh tật để làm một tâm nguyện cuối cùng: cưới vợ cho con trai. Cuộc đời của bạn chắc chỉ vui chừng 20  năm đầu tiên, còn nhớ hồi đó, Tú Lộc 18 tuổi, tóc demi-garcon, nhỏ nhắn, xinh xắn, giọng hát cao vút, mỗi khi bạn cất tiếng lanh lảnh: “Em sẽ hái hoa cho chị cho anh cắm trên trời Tổ quốc…”  là tiết mục đó ăn lựu đan cay sớm nhất so với các tiết mục khác trong những đêm Hát cho đồng bào tôi nghe. Bạn bé như cái kẹo, nhưng rất nhanh nhẹn và rất lì, vì vậy bạn cũng bị bắt rất sớm. Rồi bạn được thả, năm 72, nhóm phong trào SVHS Văn Khoa tan tác vì bị bắt gần hết, bạn về trường ngơ ngác, bơ vơ. Cha mẹ buộc quay về Ban Mê Thuột, năm sau bạn đi lấy chồng, con trai được 2 tuổi, bạn chia tay với chồng, và người đó mất hút như một viên sỏi ném xuống biển. Từ đó cuộc đời bạn rất ít ngày vui, một mình nuôi con trong những ngày khó khăn, có thêm một bà má nuôi cho cu Bảo là tôi nhưng chỉ hụ hợ phần nào, bạn cày như điên để nuôi con, người bé choắt lại, đầu tóc như rơm khô vì nắng gió.  Cuộc đời ai cũng có những sai lầm, bạn nhiều vất vả, sai sót cũng nhiều và phải lầm lũi một mình đi qua những năm tháng cuộc đời.

Tâm nguyện cuối cùng của bạn cũng hoàn thành, cưới vợ cho con trai xong bạn vui lắm, nhưng không nán lại được đến lúc cháu nội ra đời. Bây giờ mỗi lần cu Bin gọi tôi “bà nội”, tôi lại nhớ đến bạn, lẽ ra tiếng bà nội đó phải dành cho bạn, Tú Lộc ơi!

          Photobucket

Thời gian đó thật khó khăn, Hội mất, không chỉ nói dối Tú Lộc mà còn phải nói dối cả với anh Tri Chính và anh Trần Luyến. Cứ vậy, những ngày tháng đó, nhóm chúng tôi thường xuyên ra vào bệnh viện Nguyễn Trãi, bệnh viện Thống Nhất, Viện điều dưỡng quận 8… và cứ một người bạn nào ra đi thì cũng vẫn phải dấu không dám cho người đang còn nằm ở bệnh viện biết.

Anh Tri Chính và anh Trần Luyến là lớp đàn anh, nhưng cùng với một số anh chị lớn khác khá gắn bó với nhóm Văn Khoa trẻ chúng tôi, nhất là anh Tri Chính, anh tham gia bộ phận báo chí một thời gian trong phong trào. Có anh, chúng tôi vui lắm vì anh là người có nhiều kinh nghiệm do anh là người phụ trách mục Đồng Cỏ Non trên báo Tuổi Hoa. Sau ngày Hòa bình, anh làm quản lý trong một trong một trường PTCS. Rồi những phiền toái của cuộc đời buộc anh phải rời trường. Nhận công việc mới ở một tờ báo của ngành giáo dục thích hợp với chuyên môn của anh hơn, nhưng xa trường học anh vẫn buồn. Những ngày đó, nhóm nữ chúng tôi dù không biết uống rượu vẫn đem một chai rượu vang đến để cụng ly với anh trong một cuộc họp mặt như một lời chia sẻ thầm lặng. Những tưởng rằng khó khăn của một đời người như vậy là nhiều rồi, nhưng anh vẫn lại phải tiếp tục một cuộc chiến đấu khác, và lần này anh phải chịu thua! Chúng tôi cũng đã mất anh.

          Đã bước qua tháng 9 âl, ít lâu nữa chúng tôi sẽ gặp nhau trong đám giỗ của Hội. Những câu chuyện của ngày xưa sẽ trở về...


Photobucket


Hôm nay, những dòng này như những nén hương gởi đến các bạn, các anh chị Văn Khoa đã đi qua cuộc đời này. Nói như nguoivankhoa đã từng nói: Ở đâu đó cũng có một góc nhỏ Văn Khoa…

Tháng 10/2011

GiaMinh

Đọc tiếp ...

(46) Tháng Chín sắp qua!

 

Photobucket

Hôm nay là ngày 30, ngày cuối cùng của tháng Chín
.
Tháng Chín cũng qua, qua như thời gian vốn mải miết trôi...
 
Vài mươi phút nữa thôi là qua ngày mới của tháng 10, tháng có ngày giỗ của một người Văn Khoa, bạn Huỳnh Ngọc Hội - lứa "Người Văn Khoa trẻ".
Bạn tôi đã ra đi khi vẫn còn trẻ,
vẫn trẻ cho dù đến bao giờ.
Bạn tôi vẫn còn trong tâm trí của những người ở lại với tất cả tình thân mến. Nhớ những ngày của hơn bốn mươi năm trước, chúng tôi chân ngập ngừng bước vào ngôi trường đại học với thật nhiều bỡ ngỡ. Chúng tôi đã cùng sống trong cái không khí hừng hực của những ngày tranh đấu để rồi thân nhau, thương nhau như người một nhà.
Qua bao nhiêu vật đổi sao dời, qua bao thăng trầm của cuộc sống, chúng tôi cảm thấy hạnh phúc vì tình thân ấy vẫn đầy theo ngày tháng.

Tôi biết mình khó mà nói hết được những điều suy nghĩ - ngôn ngữ trong tôi vẫn hay bất lực vào những lúc mà cảm xúc ùa về...
Tôi vẫn nhớ như in nét cười hiền một chiều sắp muộn, bạn ngồi ở đầu chiếc thuyền rời bờ bên này sông Tiền sau một ngày nhóm bạn bè chúng ta rong ruỗi trên đất cù lao Bến Tre với bao nhiêu là tiếng cười, bao nhiêu là câu chuyện từ những ngày xa thật xa...
Tôi vẫn nhớ cái thảng thốt của mình khi nghe tin dữ, bạn không thể và không phải nhận căn bệnh quái ác kinh khủng ấy...
Tôi vẫn nhớ mấy cuộc điện thoại và tin nhắn ngày bạn rời xa...
Nhưng tôi biết bạn bè không hề mất bạn, Hội ơi!
Những dòng này là bước nhớ từ tháng Chín theo sang, vào những phút cuối của một ngày để bắt đầu sang ngày mới tháng Mười.
Gởi bạn với tình thân.

Thu Nhân


Đọc tiếp ...