Thứ Hai, 18 tháng 7, 2011

(26) Ngày đầu tuần vui

 


Good Morning


Sáng sớm nay, em gái Giaminh đã bày một bàn cafe mời mọi người trước khi bắt đầu ngày mới. Những tách cafe thật ngon mắt quả là kì công của một blogger U60 và tuổi blog mới hơn 5 tuần!
Cảm giác nhẹ nhàng, thư thái của ngày đầu tuần sao mà dễ chịu!



 ></a><br><b><a href=

Trưa vàng, bạn hiền CỏMay báo tin đã nhận được hồi đáp của anh Trần Hữu Quang rằng đã ghé qua Góc nhỏ Văn Khoa tuy chưa thấy comment. Nguoivankhoa sẵn sàng "xây nhà" đấy ạ! Và, để trả công, anh Q chỉ cần ... góp entry cho GNVK thôi. Rất mong!

Photobucket

Chiều, post entry của anh Thế Dũng - Người VănKhoa một nửa. Kỉ niệm của những ngày tháng đã xa lắm với một mối tình VănKhoa nhẹ như tơ vẫn còn trĩu nặng.


Và tối nay, như thường lệ, sẽ lại là một tối vui dạo blog nhà, blog thân hữu. Và cũng như thường lệ, lại ghé qua các nhà mà chủ nhân vẫn còn đang bận bịu đâu đó chưa về...
 
Và cứ vậy thêm niềm vui nho nhỏ
Cho mỗi ngày ta sống thấy đẹp hơn
Bỏ một bên những nhức nhối, đau xót, muộn phiền
Ta về lại Góc nhỏ này, như Achile về với Đất

NgườiVănKhoa

Đọc tiếp ...

Thứ Sáu, 15 tháng 7, 2011

(25) Nhật ký Hội Quán Văn Khoa

Tối qua, tôi có giờ dạy nhưng vẫn kịp hẹn với GM để nhận lại Nhật ký Hội quán mà GM vừa được XH trao tay.

Đến hơn 22g, tôi mới có thời gian để nhẹ nhàng mở phong bì màu trắng, lần giở từng trang giấy úa vàng. Tôi nâng niu và nghe rõ nhịp đập của trái tim mình với từng con chữ nắn nót.

"Tang chứng, vật chứng" đây rồi, tôi đọc chưa kịp hết bài này đã nhảy sang bài kia, dường như sợ...GM đòi lại!
Tập Nhật ký có tất cả 36 trang, trang đầu tiên có dòng chữ: "Sổ kiểm soát thực phẩm" của Hội quán Văn Khoa, niên khóa 1971-1972.
Trang thứ 2, thứ 3 là những giao nhận với những bánh choux, bánh đậu xanh...và ngày cuối cùng được ghi trong sổ là ngày 15-5-1972, đặc biệt, không có chữ ký của cả người giao lẫn người nhận!

Tôi đã nhiều lần nghe cũng như nói chuyện với sinh viên về quá trình khởi nghiệp của các bạn trẻ, cũng có đôi lần, tôi giới thiệu về Hội quán Văn Khoa ngày ấy với kiểu "kinh doanh" mà thời nay, không còn thấy xuất hiện nữa. Sinh viên có vẻ không tin những điều tôi trình bày. Đó cũng là lẽ thường tình! Các bạn không từng sống như chúng tôi.
Nhưng quả thật là chúng tôi đã làm như vậy và Hội quán vẫn tồn tại để giờ đây, như là một chứng nhân lịch sử.
Những trang tiếp theo, là nhật ký của chúng tôi, những "bà chủ" và cũng là những "nhân viên" phục vụ tận tụy của Hôi quán.
Mỗi bài viết đều là những cảm xúc chân thành, những suy nghĩ của một thời...Một số bài không có tên tác giả, có thể đoán được mà cũng có thể là không. Khi bài được post trên blog, ai là "chủ nhân", xin vui lòng cho biết, BBT sẽ rất trân trọng.

Thật lòng mà nói, tôi chưa dám đọc hết, bởi chưa muốn vội khám phá những điều tưởng chừng đã qua nhưng vẫn ở lại mãi trong tâm tưởng, những tâm tư của những "người cùng thời" mà tôi đã vô tình không biết!

Tối qua, cũng như nhiều tối khác, tôi trăn trở với những điều đã nói và chưa nói cùng bè bạn, anh chị em. "Cuộc đời đó, có bao lâu mà hững hờ?"

Nhật ký sẽ được chia sẻ như một tài sản quý giá của tất cả chúng ta, cho những anh chị em, bạn bè đang cùng sống, kể cả những người đã vĩnh viễn xa ngôi nhà Văn Khoa, xa chúng ta.
16-7-2011
Cỏ May
Đọc tiếp ...

Thứ Tư, 13 tháng 7, 2011

(24) Có một thời không quên

Đây là entry đầu tiên của chị Nhã Thảo - Lá Cỏ Hồng Lê Hồng Diệp - cô nữ sinh viên Văn Khoa ngày xưa. Chị bảo chị chưa quen net,nhưng có "cận thần" Lê Bách luôn bên cạnh, lo gì chúng ta không được đọc thêm nhiều entries khác về "một thời không quên" nhỉ?
Xin được giới thiệu cùng các anh chị và các bạn:


Photobucket

Tôi không nghĩ chúng tôi đã có nhau trong từng ấy năm.
Mỗi người mỗi cảnh đời, tuy không thường gặp nhau, nhưng như đã có chung nhau một khúc ruột (không biết dài mấy cm ấy nhỉ?).

Những năm tháng ở V.K là một phần đời không thể nào quên, và TÌNH YÊU của tôi cũng bắt đầu từ đó.

Tôi yêu biết bao nhiêu những anh chị em đã xẻ chia cùng tôi miếng bánh, ly cà phê của Hội quán. Bị viêm mũi dị ứng, nên gia đình không bao giờ để cho tôi làm việc gì mà phải nhúng tay vào nước lạnh trước khi trời nắng ấm. Thế mà  đám nữ sinh viên chúng tôi từ sáng sớm đã phải thay phiên nhau chặt nhỏ mấy cây nước đá để chuẩn bị bán cà phê. Nhiều bữa làm xong, hai lỗ mũi bị nghẹt cứng, tôi chỉ còn biết há hốc mồm ra mà thở. Rồi mấy "tiểu thư" , kẻ bưng cà phê, người mang bánh cuốn cho khách
(là s,v Văn khoa và s.v của cả hai trường bạn đối diện bên đường). Ngày lại ngày, ai cũng thướt tha trong tà áo dài lên lớp để làm những việc ấy. Gặp những hôm mặc áo màu đậm thì vạt áo phía "hậu phương" còn in rõ dấu hai bàn tay ướt (do phải rửa ly tách, và bốc đá cục) vừa chùi vào.

... Thế rồi, cũng tại nơi đầy ắp yêu thương ấy, chúng tôi đã khóc cùng CHỊ trong ngày được tin anh vừa mất trong chuyến đi cứu trợ đồng bào Miền Trung bị bão lũ.
...Bọn nữ sinh viên "nhí" chúng tôi đã từng ước mơ có được một tình yêu như của chị. Mà nói thật (bây giờ mới nói thật), lúc đó có lần (mà hình như nhiều lần nữa cơ) tôi đã nghĩ về các anh mình là "ai tôi cũng có thể yêu được", và sau này "ai cũng có thể là người yêu của tôi được" (hi hi... hic. hic...)

Tôi còn nhớ hễ hết ca trực Hội quán, nếu không có giờ lên lớp là chúng tôi lại lên văn phòng của Ban đại diện sinh viên hoặc văn phòng của Ban Việt-Hán để viết thông báo hoặc phát hành tài liệu học tập.

Nét chữ mỗi người một khác, nhưng hạnh phúc của chúng tôi thì giống nhau.
Chúng tôi đã sống những ngày đầy ý nghĩa, cái ý nghĩa đó như chất keo đã gắn kết chúng tôi đến tận bây giờ.
tháng 7/2011
Nhã Thảo

Đọc tiếp ...

Thứ Hai, 11 tháng 7, 2011

(23) Mời tiệc "Đầy tháng" ở Quán bên đường

Đọc tiếp ...

Chủ Nhật, 10 tháng 7, 2011

(22) Guinness NgườiVăn Khoa, nhân Góc nhỏ VănKhoa... đầy tháng

-         Người thức đêm nhiều nhất: THU NHÂN – thức trắng dờ con mắt để đổ móng, đắp nền, xây nhà Văn Khoa. Cũng là người phát động chương trình “Xóa đói giảm nghèo”… xây nhà tình thương cho các VK có hoàn cảnh “khó khăn”. Là cô giáo xóa mù blog cho nhiều “em” VK.

-         “Văn Khoa chi bảo”: GIÓ HEO MAY – em gái Văn Khoa tài hoa cùng với chị Thu Nhân làm nhà Văn Khoa trở nên khang trang với đầy đủ tiện nghi: thơ, văn, nhạc, hình, phim…Đồng thời cũng là mạnh thường quân trong chương trình xây nhà tình thương, xóm VK trở nên… suang hẳn ra.

-         Người được cưng nhất: CỎ MAY – là nhà giàu (gia tài trên 100 entry) có thâm niên viết blog, nhưng khi sang ở xóm VK vẫn được… cấp nhà tình thương (chắc do thân quen), đồng thời được giúp dọn nhà, chị chủ quán bên đường của xóm VK, sáng nào cũng chỉ nấu vội nồi nước chè xanh bỏ đó, để còn sang giúp Cỏ May dọn nhà.

-         Người liều mạng nhất và nhiều chiện nhất: GIA MINH – Vừa xóa mù blog xong, được cấp cho một cái acount nhưng không biết xài thành ra đường ngang ngõ tắt nào cũng quẹo vô hết, leo rào vô nhà người này, lọt vô nhà người kia bằng… cửa hậu (may là không gây ra hậu quả gì nghiêm trọng). Cũng bởi hay đi lung tung nên đâm ra… nhiều chiện nhất.

-         Người chưa bao giờ cho thấy mặt dù là đồng sáng lập GNVK: XUÂN HƯƠNG – vì “em” bị mổ mắt ngay thời điểm nhà VK chuẩn bị ra đời, mổ mắt xong chưa kịp nhìn đời bằng ánh mắt màu hồng thì bác sĩ phán tiếp: Đợi vài tháng nữa, bắn tia lazer mới nhìn rõ được. Hic! Kết quả: hiện nay “em” phải kiêng ngồi máy tính.

-         Người lạc đường khuya nhất: TUẤN KIỆT – Nửa đêm gà gáy canh một, anh còn đứng tần ngần giữa xóm VK hỏi: đây là đâu?...nhà tui đâu? Nhà nào cũng đã ngủ ráo trọi, gà gáy canh hai anh phải tự tìm đường về. Hôm sau Thu Nhân nghe được lập tức gởi liền cho anh một bản đồ xóm VK. Nhận được câu trả lời: “Hoặc là anh quá dở không tiếp thu được, hoặc là máy tính của anh “mad”, vì hổng có hiện ra cái gì giống như em hướng dẫn hết…” Hic! Làm sao bi giờ?

-         Người kiên nhẫn nhất và đi xóm nhiều nhất: THANH QUẾ - Sau khi nghe lời dân đi bụi GM rủ “phượt” xóm  VK, 10 ngày liền ngày nào chị cũng đi rảo khắp xóm nhưng rất hiền lành, đến nhà nào cũng chỉ đứng bên hàng rào ngóng vô ngắm hoa, đến ngày thứ 11 chị mới biết là cũng đã  được nhập hộ khẩu xóm VK, và có đứng tên sổ đỏ sở hữu một cái nhà hẳn hoi, nên sau khi hỏi Thu Nhân được câu thần chú “Vừng ơi, mở cửa ra”, từ đó ngày nào chị cũng đi xóm, gởi cho các em VK những câu thương yêu như… đường mía lau.

-         Người ít nói nhất: VƯƠNG VĂN NAM – Từ hôm tới giờ chỉ nói bằng thơ, hổng thấy nói chiện câu nào. Bác này còn một kho thơ đồ sộ, nguoivankhoa mà đào… mỏ được là... 

-         Người bí ẩn nhất: HOÀNG HƯƠNG – Thấp thoáng lúc ẩn lúc hiện, y như hồi năm 71-72, chiêu bí ẩn này được xài để đề phòng công an Q. 1 hốt vô chổ góc Mạc Đỉnh Chi – Nguyễn Thị Minh Khai bây giờ.

-         Người khinh công giỏi nhất: XUÂN TIẾN – Vừa mới nhún mình nhảy lên đứng trên mái nhà VK chút xíu, bị chị chủ quán bên đường của xóm VK phát hiện là phi thân đi mất tiêu cho tới bây giờ.

-         Cư dân mới nhất: LÊ BÁCH  - Tuy mới nhập hộ khẩu xóm nhưng là “nhà giàu ngầm”, túi văn còn nhiều lắm, hứa hẹn rất nhiều entry được đưa lên. Nhà này còn có một “hàng xóm” là nhà thơ, đề nghị giúp nhà thơ Lá Cỏ Hồng xây nhà đi bác Lê Bách ơi.

-         Quán nghèo nhất: QUÁN BÊN ĐƯỜNG của xóm Văn Khoa. Cám ơn tất các anh chị em thân hữu, quán chỉ có nước chè xanh mà các anh chị cũng chịu khó ghé qua. Để khi Người Văn Khoa dần dần có uy tín sẽ vay vốn bày thêm một quầy… cà phơ, bán thêm bánh ít, bánh tét, bánh chưng, bánh giò, bánh bột lọc, bánh nậm, bánh lọt mặn, bánh tằm bì…Lúc đó chắc phải có lịch trực quán như lịch trực Hội quán Văn Khoa hồi xưa.

Đọc tiếp ...

(21) "Đầy tháng"


Vậy mà đã một tháng rồi từ khi Blog Góc nhỏ Văn Khoa ra đời! Nhanh thật.
Lúc đầu, khi được TT giới thiệu Blog Trưng Vương, nghĩ: sao những bạn bè Văn Khoa mình đến giờ này vẫn chưa có một chốn để đi về, nhắn nhe, thăm hỏi nhau nhỉ? Phải "xây nhà" Văn Khoa thôi. TT đồng tình ngay, ra là bạn cũng nhen nhóm suy nghĩ ấy từ lâu! Tư tưởng ...lớn vẫn hay gặp nhau mà! Cả MA khi nghe cũng liền ...hối thúc "hai bà chị nhanh nhanh lên nhé". TT thì đã có nhà bên Plus khá lâu, mình cũng thế, vẫn qua lại thăm nhau, bạn bảo quen Plus rồi, hay là làm nhà VK ở Plus?
Mình thì lại không chịu, vì rằng thiết kế của Multi phong phú hơn và có thể tùy chỉnh nhiều thứ. 
Lập tức lục lại cái "nhà kho" tìm mấy link hướng dẫn làm blog và ... lập tức thấy mình ... tái mù! Thôi thì cứ từ từ mà học bài lại, tự động viên như vậy.
Cái tội dốt tiếng Anh đã dẫn đến nhiều chuyện ... nhức đầu! Chẳng là lúc mở account, đâu có biết là Mul qui định password không quá 12 kí tự. Gõ tới gõ lui, gõ xuôi gõ ngược, "nó" vẫn không chấp nhận cho. Rồi chuyện trang trí nhà mới nữa, muốn tìm một cái theme có chất "lãng mạn" tí, tìm mỏi mắt, Google vẫn không đáp ứng được! Ghê chưa, hóa ra cũng vì cầu toàn mà nên nỗi hoa mắt với rừng hình ảnh mà Google cung cấp! Hình thì ưng màu lại không ưng kiểu, ưng cảnh thì  lại không thích người, size hình cũng  lắm cỡ, vv và vv...  Cuối cùng đành phải ... cầu viện tới em nguoigiaonline với một yêu cầu rất chi là khiêm tốn: theme có cây lá xanh xanh hay suối nước gì đó! Tội nghiệp em, đã vất vả đi cày kiếm xu còn bị bà chị già hối thúc rằng chỉ còn mấy hôm nữa đến họp mặt, chị phải trình làng, em bèn cấp tốc xây cho chị một cái nhà "tiền chế" để chữa cháy và gà thêm "Chị nhờ Gió đi, Gió giỏi lắm" thì mới ngớ ra! Ôi, Thái Sơn trước mắt mà sao không thấy! Cô em gái VănKhoa sốt sắng bảo "Em cũng có phần trong đó mà", và thế là Góc Nhỏ Văn Khoa nên vóc nên hình như thế này, có cả nhạc nền làm Giaminh bảo cứ ngẩn ngơ hoài khi nghe "Ơi người tình Văn Khoa..."
Cái khó khăn lớn nhất ngẫm ra không phải là mở Blog GNVK mà là hướng dẫn
mở account rồi đi dạo blog Multi cho các anh chị và bạn bè - những người U60, U70  chưa từng quen biết với Multiply.com, thậm chí có bạn chưa hề làm quen với net.
Ngày họp mặt, chỉ kịp tranh thủ lúc mọi người chưa đông đủ, bày cho Giaminh vào blog, nói vài câu thăm hỏi với vừa kịp khắp mọi người rồi tất tả ra  về vì chuyến xe chót không chờ. Sau đó, cứ email qua lại, chat chit đêm đêm với TT, với MA và rồi... vẫn cứ cháy giáo án!
Lại mày mò với PowerPoint để làm slide, hi vọng có hình ảnh minh họa thì sẽ dễ hơn với người chưa quen Multiply, mấy hôm mới tàm tạm. Laptop mình có PP2007 nhưng nó không quen mình! May mà rồi cũng thao tác được trên PP2003. Rút kinh nghiệm của TT, mình không dám ới ai để hỏi, sợ rằng bạn tận tình chỉ cho mà mình cứ ù ù cạc cạc thì tội nghiệp...bạn!
Xong mấy slide, gởi email đi rồi, mới thấy "thuở chờ đợi, thời gian ôi rét lắm" ... và cả ... thất vọng nữa khi không nhận hồi âm hoặc nhận với nội dung đại khái là ...không làm được! Hóa ra, mình không thể làm cái việc "đào tạo từ xa" cho dù có "đồ dùng dạy học" :((

Tuy nhiên, đến giờ này, công bằng mà nói thì Blog Góc nhỏ VănKhoa được các anh chị và bạn bè yêu mến, đã giới thiệu được nhiều tâm tình ngày ấy - bây giờ của nhiều Người Văn Khoa trong phong trào đấu tranh của SV - HS năm ấy, của em Gióheomay - cô em gái VănKhoa tài hoa dễ thương và sắp tới sẽ giới thiệu tiếp bài viết của anh Thế Dũng - không phải là người đã tham gia phong trào SV tại Văn Khoa nhưng đã đến với GNVK rất sớm và có đôi điều chia sẻ với góc nhìn của anh.

Mong rằng Góc nhỏ Văn Khoa rồi sẽ còn đón tiếp nhiều Người VănKhoa chưa về và bạn bè đây đó.


Thu Nhân

Đọc tiếp ...

(20) Mùa vải

Mùa vải đã về,
Thứ trái cây trân quí với tên Lệ Chi đẹp đẽ ấy đang nhuộm thắm trên mênh mông bạt ngàn miền quê Bắc Giang và tràn ngập những gian hàng trái cây của biết bao ngôi chợ miền Nam,
Nghe nói, năm nay vải được mùa...
Màu đỏ thắm của vải chín gợi nhớ một kỉ niệm đẹp nhưng buồn của một NgườiVănKhoa: Thanh Quế,
Góc nhỏ Văn Khoa xin giới thiệu ở đây với các anh chị, bạn bè gần xa:


Photobucket
 

Đã 13 năm rồi. Cứ đến mùa vải là nhớ Sáu vô cùng. Sáu là mẹ nuôi tôi từ khi tôi còn là một đứa trẻ 10 tháng tuổi, như nuôi trẻ mồ côi vậy, ở một tỉnh miền Tây, cách Sài gòn hơn 300 cây số.

Ở với Sáu, tôi có một tuổi thơ sung sướng lắm. Cho tới 18 tuổi, đậu tú tài xong lên Sài gòn học Văn khoa, tôi chưa từng nấu một bửa cơm, rửa một cái chén, quét nhà một lần nào. Tôi đi học, rồi đi làm, một năm về quê thăm Sáu vài lần. Mỗi lần về lại được Sáu lo ăn uống, tiền cho thêm, đồ ăn thịt cá cho đem theo (thuở còn bao cấp, thiếu thốn).

     Khi tôi học, rồi tham gia phong trào ở Văn Khoa, Sáu lo lắng sợ tôi bị tù đày, sợ mất tôi. Sáu rất buồn, nhưng không can ngăn gì, chỉ nhắc chừng tôi phải cẩn thận.

Khoảng tháng 6, mùa vải 1998, đứa em họ gọi điện thoại : Sáu bệnh chị à. Tôi đưa Sáu vào bệnh viện Bình Dân, nhập viện, xét nghiệm nói là  u tụy. Tôi đem kết quả cho bạn là bác sĩ Quang xem. Quang nói : 90% u tụy là ung thư, thời gian sống từ 3 đến 6 tháng.

Quá bất ngờ, tôi khóc mờ mịt trên đường chạy xe từ bệnh viện 175 về nhà dì Bảy (em ruột của Sáu) ở bên kia cấu chữ Y. Vào nhà Bảy rồi, tôi vẫn còn chưa nói được nên lời, cứ đứng bên vách bếp mà nức nở. Bảy chờ mãi rồi phải hỏi : cái gì nói  cho Bảy biết đi. Bảy nghe rồi cũng khóc.

Thật bình tĩnh rồi tôi mới dám vào bệnh viện. Bệnh án ở đầu giường ghi K tụy. Bé, em họ tôi ở nuôi Sáu, xé mụn giấy nhỏ dán che lên chữ K. Không biết Sáu đã đọc chưa, nhưng Sáu không nói năng gì về bệnh của mình. Sau này, Bé nói chắc là Sáu biết bệnh của mình, rồi nhà giấu Sáu, Sáu cũng giấu nhà. Những ngày cuối, đút ăn, đưa thuốc uống, Sáu thường nói : thôi, để cho tao đi.

Giờ này chắc là Sáu đã siêu thoát rồi. Ngày mất của Sáu là 27 tháng 9 âm lịch, sau gần bốn tháng đau đớn thân xác. Những ngày nằm Bình Dân, mổ lấy u ra, nối ống mật thẳng vào ruột non. Sau đó Sáu ăn uống kém hẳn. Biết Sáu ưa trái vải, dù cuối mùa rồi, giá đắt gấp mấy lần, tôi vẫn hàng ngày, đi ngang chợ Nancy mua một chùm mang vào bệnh viện. Không ăn được cơm, nhưng Sáu ăn hết vải.


           Vì vậy mà tới mùa vải là tôi ngậm ngùi nhớ Sáu.
Thanh Quế
Đọc tiếp ...