Chủ Nhật, 16 tháng 9, 2012

(109) VỀ NGUỒN MÙA VU LAN (2)

Nguoivankhoa xin tiếp tục giới thiệu entry thứ 2 của Cỏ May:

CHÚNG CON CÓ LỖI (2)
CỎ MAY

Rời nhà chị Diệp, chúng tôi băng qua đường, đón xe đi ngược về Sài Gòn. Không ai bảo ai, nắm tay nhau, líu ríu theo...anh Kiệt. Một phút chạnh lòng, rưng rưng nghĩ:...mình vẫn còn nhỏ xíu và "cánh chim đầu đàn" mấy chục năm về trước vẫn còn soãi cánh cùng chúng tôi.

Chúng tôi đến nhà Kim Diệp, chiếc lá vàng dễ thương của nhóm chúng tôi, hiện nay, em đang là người trẻ nhất với bà mẹ già 86 tuổi. Đây là lần đầu, chúng tôi đến thăm bác:

Bác thật hiền hòa, đi lại khó khăn, bác ngồi đó, nhiệt tình hướng dẫn chúng tôi làm rượu chuối, rượu dâu để trị bệnh. Rồi bác cũng muốn chúng tôi ở lại chơi lâu hơn, "lâu quá  mới gặp mà!":

Từ giã bác, tôi và Xuân Hương xót xa khi nghe bác căn dặn: "Khi nào tui ra đi thì nhớ tới với tui". Quả thật, chúng con có lỗi với các ba má. Giọng nói, ánh mắt của người mẹ già ấy ám ảnh tôi suốt đoạn đường đến nhà chị Thúy Liễuđường đến nhà chị Thúy Liễu.

Ba của chị Liễu là một quan chức (theo tôi, đây là cách nói thân thiện nhất). Chúng tôi đã có đến thăm bác vài lần và giờ đây, bác đã 96 tuổi, người cha tóc bạc, da mồi, đang tâm tình những chuyện "thời đánh Tây" với chúng tôi:



Tôi chợt nhớ đến căn nhà của bác ở Cư xá sĩ quan Bắc Hải, nơi tôi đã "đi lại lắm lần" để gặp chị Liễu. Chắc bác không biết tôi đến để nói gì với chị Liễu nhưng bác vẫn luôn vui vẻ tiếp tôi...Tôi nghĩ rằng bác cũng đã làm gì đó cho con gái, cho chúng tôi nhưng giờ đây, âm thầm trong ngôi nhà của chính mình, bác cô đơn, càng cô đơn hơn từ khi bác gái qua đời vì không có người để tâm sự. Lặng lẽ vị cha già...


Đã hơn 12 g trưa, cái bụng chuẩn biểu tình, còn hành trình buổi chiều, chúng tôi về lại quận 1 nên ghé quan chay Định Ý ăn cơm. Những câu chuyện lại tiếp nối nhau rôm rả, như mấy chục năm nay vẫn thế...Chúng tôi chưa bao giờ già. Bữa cơm chay lạ miệng nên ai ăn cũng ngon, chừa bụng để đến nhà Minh An.

Và căn nhà số 25, đường Lương Hữu Khánh đây rồi. Tôi cũng thường đến đây lắm, đã từng gặp cả hai bác nhưng chỉ kịp chào và nói câu quen thuộc: "Con xin phép gặp Minh An" rồi rón rén đi lên lầu, bàn chuyện "quốc sự". Nhưng mãi sau này, tôi vẫn nhớ cái dáng gầy gò của bác với cái áo túi màu trắng.
Và đây, hình ảnh của má:



Nuôi 8 người con khôn lớn và giờ đây dành trọn tình yêu thương cho cô con gái "không chịu xa má".



Cô em gái giỏi giang đã đãi chùng tôi những chén chè hạt sen vừa ngọt, vừa bùi, anh Trần Quốc Hùng chăm chỉ ăn một lượt 2 chén:




Thăm má lần này, chúng con rất vui, thấy má khỏe mạnh, không gầy gò như xưa, trong nụ cười hiền hòa của má có sự nguyện của người mẹ đã cả đời tận tụy nuôi con khôn lớn, thành đạt. Bằng tất cả yêu thương và cảm phục, chúng con xin được chia sẻ với má niềm tự hào này




Từ Lương Hữu Khánh, chúng tôi ngược ra Bùi Viện để thăm má của anh Trần Văn Ánh, bà mẹ là vợ liệt sĩ, cũng đã từng vào tù ra khám để bây giờ...mẹ thuộc lòng mọi chính sách, chế độ của người tù đày...Vui vẻ chia sẻ với chúng tôi, những người "đương thời" nhưng lại không thông suốt như bác


Đây cũng là lần đầu chúng con đến thăm má, xin cho chúng con được một lần ở trong vòng tay ấm áp của má, như chưa bao giờ chúng con xa má:



Chúng tôi đến nhà anh Tri Chính, người mẹ trong những năm tháng xế chiều mà phải khóc con. Mừng vì bác vẫn còn khỏe mạnh để mắng yêu anh Hùng: "Thằng quỷ, sao lâu rồi mày không ghé?". Muôn vàn lời xin lỗi, các ba má cũng không tha thứ được cho chúng con. Chúng tôi bận trăm công ngàn việc, chỉ có các ba má, tuổi già thư thả nên trông ngóng mỏi mòn:




Nước mắt mẹ không còn để khóc con, ở người mẹ ấy, tôi như đọc thấy những xót xa trong nụ cười và ánh mắt hiền hòa. Các con đây rồi mà con của mẹ mãi mãi đi xa...Tôi ôm bác để từ giã thì bác hôn tôi và nói tha thiết: "Thương lắm, như là con gái của bác vậy!". Rất tiếc, khoảnh khắc vàng đó đã không được ghi lại vì các bạn đã ra khỏi nhà, tôi là người sau cùng. Con gái có phút giây nào nhớ đến mẹ không...Mẹ già như chuối chín cây....



Và địa chỉ cuối cùng là nhà chị Hoàng Hương, một thành viên của Hội quán Văn Khoa, với những đóng góp ít người biết đến. Chị diễm phúc có cha già 99 tuổi, bác vẫn tỉnh táo nhưng lãng tai nên chị Hương đã chuẩn bị sẵn giấy bút để chúng tôi bút đàm cùng bác. Khi tôi đưa , chuẩn bị chụp hình thì bác gài lại nút áo cho lịch sự, thương ơi là thương.


Anh Kiệt trò chuyện với bác:


Chúng tôi không sao quên được từ "normal" của bác khi được hỏi thăm sức khỏe. Cầu mong bác còn minh mẫn đế chúng con được chúc mừng bác 100 tuổi.


Nhà chị Hoàng Hương có giỗ nên chúng tôi được đãi cơm nếp ăn với chả lụa, lại còn có bánh ít mang về.
Tắt nắng rồi, chuyến hành trình của ngày 8-9 kết thúc. Chúng tôi ra về, mỗi người sẽ có tâm tư khác nhau nhưng chắc chắn, lấp lánh đâu đó là niềm vui của chúng tôi, tấm lòng của những đứa con muốn được nói lời  xin lỗi vì sự muộn màng...


minhtmap wrote on Sep 15
Entry giản dị, mà đọc từng câu, câu nào cũng gợi rưng rưng Chị à...
btthuy wrote on Sep 15
Entry giản dị, mà đọc từng câu, câu nào cũng gợi rưng rưng Chị à...
Chị vất vả không phải vì viết mà vì vụ add hình, giỏi vi tính quá nên vậy đó cưng. Có hình bị ngược ngạo, không chỉnh lại được. Thiệt là bực mình!
Tưởng ngày mai gặp mà em lại kjg đi, buồn nha!
Hì hì... Má em khen chị Cỏ nghen, mà còn so sánh nữa chớ: Cô Thúy còn trẻ mà đẹp quá, so với Minh An nó già quá hen. Chèn ơi, khen đẹp được rồi còn đi so sánh với con gái mình.
btthuy wrote on Sep 15
Má em khen chị Cỏ nghen,
Em đừng có lo: hai chị em mà, mỗi người một vẻ, mười phân vẹn...mười một mà em!
Thấy bác được như vầy, thật lòng, chị rất vui.
Chúc mừng các anh chị có một chuyến trở về thăm những ngọn đèn leo lét những ngọn đèn luôn cháy sáng trong tâm tưởng những đứa con..không chỉ để ta yên lòng mà còn để ta rọi lại tâm ta chị hén !
Em rinh 2 entry này về nhà Văn Khoa bên này và bên MOP nữa nghe chị.
thunhan wrote on Sep 15
Còn chuyến về Vĩnh Kim nữa, CM chấp bút chưa?
Mình chắc chắn rằng, các ba các má đã bắt đầu trông ngóng ngay khi chúng ta vừa ra khỏi cửa!
btthuy wrote on Sep 15
Em rinh 2 entry này về nhà Văn Khoa bên này và bên MOP nữa nghe chị.
Cứ tự nhiên như....thư ký tòa soạn nha em, không thấy ai viết nên chị ráng viết cho mau...hết bệnh!
btthuy wrote on Sep 15
thunhan said
Còn chuyến về Vĩnh Kim nữa, CM chấp bút chưa?
Đang định viết ngay bây giờ đây, nhưng chán vụ add hình quá, lâu lắc, hồi hộp, vì vậy, chỉ chọn những tấm tiêu biểu nhất thôi mà cũng đã hết hơi!
Nghề chơi cũng lắm công phu!
btthuy wrote on Sep 15
Chúc mừng các anh chị có một chuyến trở về thăm những ngọn đèn leo lét những ngọn đèn luôn cháy sáng trong tâm tưởng những đứa con..không chỉ để ta yên lòng mà còn để ta rọi lại tâm ta chị hén !
Những ngọn đèn leo lét ấy rồi cũng sẽ tắt nhưng những tấm lòng của cha mẹ thì vẫn suốt đời bên con, phải không em?
haphan52 wrote today at 7:26 AM
Entry thật cảm động lại hình dung mình sau vài chục năm nữa, cũng như các cụ thôi... những ánh mắt mờ đục, những nụ cười móm mém trông thương quá. Và những thăm hỏi như vầy các cụ vui rất nhiều ngày.

Đọc tiếp ...

Thứ Bảy, 15 tháng 9, 2012

(108) VỀ NGUỒN MÙA VU LAN (1)

Năm nay, nhóm "Văn Khoa trẻ" có một mùa Vu Lan cảm động. Theo sáng kiến của anh Nguyễn Tuấn Kiệt, nhóm tổ chức đi thăm chúc thọ các Ba, các Má của các anh chị trong nhóm. Ngày đầu viếng thăm trong thành phố, ngày thứ 2 về Vĩnh Kim -Mỹ Tho. Nguoivankhoa rất vui được đăng lại các bài viết từ nhà chị Cỏ May về chuyến hành trình cảm động này.

CHÚNG CON CÓ LỖI (1)
CỎ MAY

Chúng tôi quen nhau trên dưới 40 năm, biết bao chặng đường đã đi qua, biết bao vui buồn đã nếm trải, ai cũng có mái ấm gia đình riêng. Hiểu rõ hoàn cảnh của từng người, thật lòng, chúng tôi chưa hiểu hết. Hầu như chúng tôi không đến thăm các ba má khi ba má còn khỏe mạnh mà thông thường, chỉ đến sẻ chia nỗi buồn khi các ba má đã đi xa.

...Có một buổi sáng...

Tại Khúc Ban chiều, sau khi để cho các em ăn sáng, đùa vui thỏa thích, anh nhạc sĩ (Cánh chim..chưa mỏi của chúng tôi) Nguyễn Tuấn Kiệt, thủ trưởng năm xưa, có một đề nghị khiến chúng tôi bất ngờ: nhân mùa Vu Lan báo hiếu, năm nay, sẽ tổ chức đi thăm các ba má. Ban tổ chức sẽ gồm những thành viên (tạm gọi là rảnh rang) vì đã không còn ba má. Đó là: anh chị Kiệt-Tuyến, Xuân Hương, Thanh Quế và Trân Thúy. Kế hoạch được "thiết lập" ngay, Thúy và Hương làm thư ký cho Trưởng ban: danh sách các ba má, địa chỉ và tạm tính lộ trình, trong chuyến hành trình mà chúng tôi dự kiến sẽ kéo dài trong 2 ngày. Chi tiết sẽ bàn khi họp mặt tại nha mới của anh chị Kiệt-Tuyến, vì những việc như thế này, không thể thiếu "Tổng thư ký" Minh An mà sáng hôm đó, em đang ở Đà Lạt. Mọi chi phí, có anh K lo, những bạn khác, sẽ đóng góp tùy tâm, không cần tìm nhà tài trợ nữa.
Từ Khúc Ban Chiều trở về nhà, lòng tôi cứ lâng lâng, ba má tôi đều đã đi xa, biết bao năm trôi qua, các ba má cứ lặng lẽ đi bên cạnh cuộc đời của chúng tôi. Có người vì thương con mà cấm đoán thì chúng tôi không dám nói thật những việc "tày trời" mình đã làm, người thì đã âm thầm nâng đỡ cho chúng tôi đi suốt chặng đường dài đầy hiểm nguy, gian khó. Vậy mà, chúng tôi hầu như chưa một lần đến hỏi thăm sức khỏe, ôm hôn ba má để cám ơn....Ý tưởng của anh K quá hay, thà muộn còn hơn không? Mai ngày...biết ai còn, ai mất? Tôi cầu mong ý tưởng này thành hiện thực.

...Và ngày 8-9-2012, chúng tôi bắt đầu cuộc hành trình...

Sáng sớm, tôi thức dậy, lòng rộn ràng, dù không khỏe nhưng vẫn thấy lòng phơi phới. Đúng giờ hẹn, tôi và Hải được anh K đón để đến một điểm tập kết thứ hai, đi cùng anh Quốc Hùng, chị Quế và Xuân Hương đến nhà chị Ngô Dung. Chị là một trong những bạn bè ít ỏi, may mắn, còn cả hai đấng sinh thành. Ông thì trên 90 và bà đã trên 80, vẫn tiếp tục là...cặp đôi hoàn hảo. Ngày xưa bác gái có gánh đậu hủ, bánh lọt trên đường ra chợ Đa Kao, tôi ăn đến...ghiền, lần nào đi chợ cũng ghé bác để nói chuyện "thời sự
", hỏi thăm tin tức của chị Dung và những anh chị đang trong tù. Bao nhiêu năm, bác đã làm giao liên cho chúng tôi, mang  cả cặp áo gối mà chị Dung, từ nhà lao Tân Hiệp đã thêu tặng tôi nhân ngày cưới của tôi. Người mẹ ấy, giờ tai nghe không rõ nhưng vẫn tươi cười góp chuyện bằng ánh mắt yêu thương. Hôm nay, chúng con về thăm ba má, mong rằng ba má tiếp tục sống vui, sống khỏe như bức hình mừng thọ này:



Tạm biệt ba má, chúng con xin tiếp tục cuộc hành trình...còn dài, năm sau và nhiều năm sau nữa, vẫn muốn cùng ba má sum vầy:


Nắng đã bắt đầu cao, chúng tôi lên nhà chị Hồng Diệp ở Thủ Đức, chị Diệp còn mẹ già 85 tuổi, cả một đời tần tảo nuôi con, nay tóc má đã bạc, lưng đã còng, còn đâu sự nhanh nhạy, luôn tay, luôn chân: "Bác ơi, cho con nải chuối chà nhen bác, chợ này, chỉ có bác bán mà con thích chuối này lắm". Những lần tôi gặp bác, mượn cớ mua chuối nhưng thường là để hỏi thăm chuyện nọ, chuyện kia, gởi đồ thăm nuôi chị Diệp. Và cứ đến thì phải nói như vậy, phòng khi có công an theo dõi. Vì những kỷ niệm ấy, bác nhận ra tôi ngay, còn tôi, không bao giờ quên người mẹ chịu thương, chịu khó ấy:


Mừng cho "vú" (tiếng gọi thân thương mà chị Diệp đã dành cho má) đã được ở trong căn nhà khang trang, đầy sắc hoa tươi thắm:

Thương biết mấy lời má trách: "Sao lâu lắm mới đến mà ở chơi ít quá vậy con?". Chúng tôi cũng tự trách mình...nhưng biết làm sao, má ơi!
Sắc tím thủy chung của bông hoa này nhắc chúng con luôn nhớ về má, một trong những người mẹ lặng lẽ của phong trào:



Hôm nay, con trai, con gái về đông đủ, vui một chút với má rồi chúng con lại đi...

minhtmap wrote today at 1:20 AM
Chị ơi, em không có hân hạnh ở trong "Nhóm VK trẻ", nhưng nếu năm sau các Chị có đi thì xin cho em đi theo đóng chân ...chộp ảnh và... tấu hài...
Em rất, rất cảm động khi biết về cuộc "hành trình tri ân nguồn cội" này từ nhà Chị TQ. Mà tiếc hoài sao mình hông làm mặt gan xin theo... hic!
Comment deleted at the request of the author.
caibang9 wrote today at 1:48 AM
Việc làm hết sức ý nghĩa, hẳn quý ba má rất vui Cỏ May nhỉ.
Cảm niệm công đức vô lượng của các bạn.
haphan52 wrote today at 2:23 AM
Các bạn văn khoa có môt mùa Vu lan thật ý nghĩa. Và cứ thế mọi năm Vu lan sẽ trở nên đậm nét hơn trong mỗi người. Chúc mừng sức khoẻ các mẹ, chúc mừng các ban mình 40 năm vẫn cùng chung vai sát cánh bên nhau.
giaminh03 wrote today at 4:19 AM
GM là nhà thứ 5 trong cuộc hành trình tạm gọi là "Về nguồn mùa Vu lan " này. Hôm đó Má vui lắm và GM cũng rưng rưng lắm...Lót dép đợi các tập tiếp theo nè.
btthuy wrote today at 4:34 AM
Em rất, rất cảm động khi biết về cuộc "hành trình tri ân nguồn cội" này từ nhà Chị TQ. Mà tiếc hoài sao mình hông làm mặt gan xin theo... hic!
Cám ơn Cưng ù luôn là người com.sớm nhất, chị vừa post bài là em đã...có mặt.
Cảm động lắm lắm nhưng phải đợi cảm xúc lắng xuống...rồi mới trả lời em.
Lần sau, cứ mạnh dạn giơ tay, sẽ được Ban tổ chức "xem xét" nha cưng!
btthuy wrote today at 4:36 AM
Việc làm hết sức ý nghĩa,
Bọn em cũng mừng vì đã tổ chức được chuyến đi này, nhưng xét cho cùng, mình vẫn là người có lỗi vì đã không kịp đi thăm các ba má giờ đây đã vĩnh viễn đi xa trong khi đất nước hòa bình đã mấy chục năm rồi.
btthuy wrote today at 4:37 AM
Các bạn văn khoa có môt mùa Vu lan thật ý nghĩa. Và cứ thế mọi năm Vu lan sẽ trở nên đậm nét hơn trong mỗi người.
CM sợ cảm xúc bay lên trời mà những chuyến đi như thế này, biết có còn được lặp lại?
Nên CM cố gắng viết để được các bạn chia sẻ, cũng là để dành cho con cháu mai sau.
btthuy wrote today at 4:39 AM
GM là nhà thứ 5 trong cuộc hành trình tạm gọi là "Về nguồn mùa Vu lan " này. Hôm đó Má vui lắm và GM cũng rưng rưng lắm...Lót dép đợi các tập tiếp theo nè.
Chị sắp viết đến bà mẹ muôn đời hiền hậu của em nè, rất may, cảm xúc có vẻ vẫn còn...nguyên nên chị cố gắng viết ngay bây giờ đây!
Đọc tiếp ...