Thứ Ba, 17 tháng 4, 2012

(97) "Những người muôn năm cũ..." (2)

 
Apr 12, '12 12:03 PM
for everyone


Photobucket


Tháng 4 về, nhiều cảm xúc.

Đã 37 năm, thật đáng sợ thời gian.

Cảm xúc đưa tôi về hồi ức 2 sinh viên,cán bộ Thành Đoàn khu SG-Gia Định hy sinh vào những ngày cuối của cuộc chiến.

Tôi không gắn bó công tác nhiều với Hồ Trọng Quý (5 Trí). Quý quê Q.Nam, thấp người, gương mặt "búng ra sữa". Quý là con trai duy nhất. Cha hy sinh khi Quý còn trong bụng mẹ. Quý học Đại học Khoa Học, thoát ly vào chiến khu năm 72.

Năm 74 các đơn vị Thành Đoàn lần lượt chuyển về đứng chân ở Long Khánh. Thỉnh thoảng trên đường đi công tác anh em gặp nhau, thăm hỏi vài câu rồi chia tay.

Tháng 2/75 tôi chuyển về ban Tuyên Huấn Thành Ủy.

Tháng 3/75 đơn vị trên đường chuyển cứ về Mỹ Tho thì được lệnh quay về hướng SG. Tôi được giao nhiệm vụ về thành phố bằng đường công khai. Chụp hình làm căn cước giả, được trang bị 2 bộ quần áo nội thành, tôi và 2 chiến sĩ bảo vệ hăm hở lên đường.

Tháng 4/75 các đơn vị rầm rập hướng về SG. Đi theo trạm giao liên nên cũng bị "tắc đường". Tôi nằm gần 1 tuần ở trạm chờ giao liên đưa vô SG. Cuối cùng được báo tình hình rất căng, không thể đi hợp pháp được. Nhìn các đơn vị bạn lần lượt lên đường lòng tôi như lửa đốt. Cuối cùng, sau khi cự cãi quyết liệt, trưởng trạm giao liên phải đồng ý cho chúng tôi "bám đuôi" các đoàn bạn"tiến về SG".

Một buổi chiều chúng tôi dừng chân, nấu cơm ăn sớm, chuẩn bị ngủ vì trời sụp tối là muỗi rất ghê, đốt đau điếng. Tôi đang vấn điếu thuốc rê, thấy Quý dẫn đầu đòan quân đi qua. Tôi mừng quýnh vì lâu lắm mới gặp lại cánh Thành Đoàn. Tôi gọi lớn:

 - Nghỉ đi 5 Trí ơi, chiều tối muỗi lắm.

Đoàn quân vẫn đi, Quý ngoái lại cười và nói:

 - Gần về tới SG rồi anh hai ơi, nôn quá, ráng đi thêm chút nữa.

  Quý hy sinh ngày 29.4.75 vừa quá tuổi đôi mươi. 37 năm qua, không cứ đến tháng 4, những lúc buồn phiền tôi lại nhớ các bạn đã hy sinh. Câu nói của Quý luôn là nỗi ám ảnh. Chúng tôi, những sinh viên SG, vứt áo thư sinh, lãng mạn, ngạo nghễ, xem cái chết nhẹ tựa lông hồng, dấn thân vào cuộc chiến khốc liệt, ai mà không mơ 1 ngày trở về thành phố thân yêu.

Năm 1981, khi viết ca khúc "Cho thành phố hôm nay" những người bạn đã hy sinh trong đó có Quý đã gợi cho tôi viết câu này: "Thành phố tràn yêu dấu, ra đi ngày nắng xuân, nhớ áo trắng xuống đường hòa súng xa chiến dịch".

Cám ơn đời, cám ơn Quý, cám ơn  bạn bè, nhớ nhiều, nhiều lắm những ngày tháng 4.

Photobucket

Nguyễn Tuấn Kiệt

http://nguyentuankiet.multiply.com/journal/item/16

Attachment: Cho TP hom nay.Tram Tu ca.Dpt.Tr.T.Mai.mp3


6Lời bình
quenguyenthanh wrote on Apr 12
Em không biết anh Quý. Nhưng chia sẻ với anh cảm xúc những ngày này. Thật là buồn nhớ những bạn bè đã không còn ...
giaminh03 wrote on Apr 13
Tháng 4 có rất nhiều kỷ niệm. Cám ơn anh nhắc lại những ngày qua!
trucchi49 wrote on Apr 14
toi ko nho lai qua khu ,ko mo mong ve tuong lai , chi song voi hien tai de do~ fien na~o..ma van chua duoc thanh than?
btthuy wrote on Apr 14
Những entries về tháng 4 và về chị Tô Thị Thủy, mang về blog nguoivankhoa để nhiều người được biết và chia sẻ nghe anh.
btthuy wrote on Apr 14
toi ko nho lai qua khu ,ko mo mong ve tuong lai , chi song voi hien tai de do~ fien na~o..ma van chua duoc thanh than?
Bạn yêu ơi, phiền não hay không là do mình tự biết giải thoát, chứ cuộc đời, dĩ nhiên, vẫn còn đó, lắm nỗi truân chuyên!
Mừng khi bạn tái xuất hiện.
NVK xin mấy bài này mang về Góc Nhỏ, anh ạ.

Đọc tiếp ...

Thứ Hai, 16 tháng 4, 2012

(96) "Những người muôn năm cũ..." (1)

Có lẽ chúng ta sẽ không ngậm ngùi mà rằng :
"Những người muôn năm cũ
Hồn ở đâu bây giờ?"
Bởi,
Trong miền nhớ của những người ở lại,  người đi xa - cho dẫu đến bao lâu - vẫn còn nguyên kí ức tròn đầy, tươi mới.
Người Văn Khoa xin đưa về đây những lời thương nhớ của anh Nguyễn Tuấn Kiệt về các anh chị : Tô Thị Thủy, Hồ Trọng Quý, Lê Quang Lộc như một nén tâm hương ...



Feb 16, '12 11:23 AM
for everyone


Photobucket


Sáng nay 25.1 âm lịch, bạn bè phong trào đấu tranh SVHS Sài Gòn trước 1975 đưa tang chị Tô Thị Thủy. Nhớ lại 25.5.70, do đòi hỏi quyết liệt của phong trào, chính quyền SG phải đưa nhóm 5 SV Long-Tòng-Kiệt-Lợi-Trí từ chuồng cọp Côn Đảo về SG. Sau 1 ngày tiếp tục giam giữ, thúc ép chúng tôi ký giấy không đấu tranh nữa sau khi ra tù không được, tổng nha cảnh sát phải cho taxi mật vụ đưa chúng tôi về nhà.

Đề phòng bị bắt "nguội" sau khi được thả, chúng tôi không về nhà mà cùng xuống xe ở đường Nguyễn Trãi, vào nhà 1 gia đình cơ sở của anh Cao Lợi. Tin chúng tôi tự do nhanh chóng lan ra. Khoảng 30 phút sau, 1 nhóm SVHS đấu tranh chạy đến, tôi gặp Thủy lần đầu như vậy.

Anh Lợi dĩ nhiên là người vui nhất vì Thủy là người yêu của anh trước khi anh bị bắt. Chuyện hàn huyên thật cảm động. Các bạn vui mừng nhưng vô cùng căm phẫn khi nghe chúng tôi kể chỉ đôi điều về sự hành hạ dã man trong chuồng cọp. Chúng tôi bất ngờ về sự lớn mạnh của phong trào.

Thủy hỏi:

- Anh Kiệt sáng tác bài "Rồi hòa bình sẽ đến" phải hông? Anh em xuống đường, sinh hoạt hát bài của anh quá chừng.

Tôi ngạc nhiên về câu hỏi đó. Bài Tin Tưởng ca mà sau này mọi người cứ gọi là bài "Rồi hòa bình sẽ đến" được viết trong Tổng tiến công Mậu Thân 1968.Tôi có hát cho vài bạn nghe tại trung tâm cứu trợ Chi Lăng 1. Không biết ai đã phổ biến bài hát, nhưng với tôi, câu hỏi đem đến xúc động lạ lùng. Khi nghe Thủy mất, kỷ niệm về lần gặp đó sống lại như mới ngày hôm qua.

Đến viếng Thủy, anh Lợi nắm chặt tay tôi không nói gì. Tôi cũng không biết an ủi anh thế nào trước mất mát quá lớn. Một bạn tù nói nhỏ với tôi.

- Hôm nay nó đỡ rồi. Tối qua ai đến viếng nó chỉ ôm và khóc.

Thủy nằm trong áo quan, nét mặt thanh thản. Nhìn di ảnh Thủy tôi chạnh lòng nhớ lại cô chủ tịch Ban đại diện sinh viên Đại học Sư phạm ngày nào, nữ tính, xinh đẹp nhưng hùng biện, xông xáo và quyết liệt trong đấu tranh. Tôi chợt nhớ 2 câu thơ nói về những nữ chiến sĩ cách mạng trong tù:

          Giữa dòng thác đổ nghiêng trời đất

          Nhưng cánh hoa kia vẫn ngược dòng

Photobucket

Những cánh hoa ngược dòng như Thủy và biết bao cánh hoa ngược dòng khác trong phong trào đấu tranh SVHS Sài Gòn đã tô điểm cho thành phố này những gam màu lộng lẫy, độc đáo.

Sáng nay sau khi hạ huyệt, anh Lợi nói trong nước mắt những gì bạn bè không ai nghe rõ. Nhưng tất cả, tất cả chia sẻ với anh nỗi đau xé lòng.

Cuộc đời anh nhiều uẩn khúc chưa giải mã.

Cuộc đời Thủy nhiều truân chuyên.

Tôi đã viết trong sổ tang: Mong anh bình tâm, mong Thủy an nhiên về thế giới của những người hiền.

http://nguyentuankiet.multiply.com/journal/item/15


4Lời bình
quenguyenthanh wrote on Feb 16
Đọc bài viết của anh, em thật là buồn, tiếc thương chị Thủy. Có phải nhà chị ấy ở đường Bạch Đằng không vậy anh?
giaminh03 wrote on Feb 16
Một nén hương lòng tưởng nhớ chị Tô Thị Thủy!
Tụi em "Những người Văn Khoa trẻ" chỉ nghe tên nhưng chưa gặp chị ấy. Đọc entry cảm động này biết thêm về những anh chị lớp trên và cũng rất nhớ bài "Rồi hòa bình sẽ đến...". Em cũng hay gọi tên bài hát này như vậy.
thunhan wrote on Mar 3
Trở thành "người muôn năm cũ" nhưng chị vẫn còn trong niềm nhớ của những ai từng quen biết.
Em cũng không biết chị Thủy. Nhưng có hề gì phải không? Bởi vì những người như chị sẽ còn mãi trong tình nhớ của chúng ta!
btthuy wrote on Apr 14
Em cũng không biết chị Thủy, chỉ nghe tên và đã "biết" chị, một cánh hoa ngược dòng, qua entry này.









Đọc tiếp ...

Chủ Nhật, 15 tháng 4, 2012

(95) Nỗi niềm Tháng Tư ...

Nhân ngày giỗ Liệt sĩ Lê Quang Lộc

15/4/1975 - 15/4/2012
 
Đã bao lâu, từ một ngày Tháng Tư năm ấy?
Có lẽ chị không đếm, nhưng tháng ngày cứ trôi đi trong sự ghi khắc đinh ninh ...

Đã bao lần, chị cố nén lòng, nuốt nước mắt vào trong?
Có lẽ chị không nhớ, bởi nó nhiều như mỗi ngày trôi đi, từ bình minh đến hoàng hôn và suốt đêm dài ...

Đã bao ngày, nhìn con nhỏ mà ước có anh cùng đi suốt cuộc đời?
Có lẽ chị không dám ước ao vì thực tế mất mát hiển hiện lạnh lùng như một mặc định của cuộc đời ...

...

Là chị 
Người mà ai gặp một lần đều khó quên vì sự chân tình rất đỗi miền Tây
Người mà thoạt nhìn, khó tưởng tượng chị đã mạnh mẽ đi trọn cuộc đấu tranh khốc liệt cùng anh em đồng chí, qua hết chặng đường gian lao ... để bây giờ, thi thoảng ôn lại những ngày qua, bùi ngùi về những nỗi mất còn...

Là chị
Ngày Tháng Tư năm ấy '' Giữa niềm vui lớn lao của đất nước và cái buồn đến chết điếng trong lòng, nước mắt nào tôi mừng ngày chiến thắng, nước mắt nào tôi khóc cho người chồng, người đồng chí quá đỗi yêu thương?"

Là chị 
Những năm tháng một mình chèo chống cho đến ngày bọn trẻ lớn khôn ...
Những khoảng tạm gọi là thư thả, ngoái nhìn lại con đường đã qua ...
Những khúc nôi từng trải ...
Những niềm vui nho nhỏ ...
Những thoáng lặng ưu tư ...

Đại tỷ Quan Thư,
Ngày Tháng Tư năm nay, chúng ta đã có một góc nhỏ này để ghé về chuyện vãn cùng nhau, Người Văn Khoa gửi đến chị lời thương mến: Anh Lộc vẫn còn đây, bên chị, bên anh em đồng chí như những ngày xưa. Chị hãy vui vì chắc chắn rằng anh đã rất hài lòng về người vợ yêu của mình mấy chục năm qua.

Ngày giỗ anh hôm nay,
Người Văn Khoa thành kính đốt nén tâm hương, mong anh thanh thản cõi ấy, cõi này mong chị vui sống vì anh và cho cả phần anh.

Đại tỷ Quan Thư ơi,
Cứ an nhiên như thế này, nhé chị thương.


 Photobucket
Đọc tiếp ...

Thứ Năm, 5 tháng 4, 2012

(94) Có một ngày Tháng Tư...

 






Tháng Tư năm nay, Góc Nhỏ Văn Khoa mừng ngày sinh của một Người Văn Khoa tài hoa: Em Gióheomay ...

Một ngày, chị TN biết em là Người Văn Khoa, mừng chi mà kể. Đó là hồi còn Yahoo360.
Mấy lần chị dự họp mặt VK, khoe trên blog, em bảo "Sao em đến giờ này vẫn không gặp được người bạn cũ nào". Ý nghĩ rủ rê em gia nhập nhóm VK  lóe lên từ đấy.
Và rồi Hội Dã Quỳ chính là dịp đẹp nhất để
em về GNVK - điều tất nhiên phải thế.
Nhớ lại những ngày đầu mở góc nhỏ này, Gió đã vất vả bao nhiêu! Nào chọn nhạc nền, chọn theme, làm banner...việc gì Gió cũng nghe mấy chị .... kêu réo...

Và, dù bận bịu đến đâu, em cũng  hết lòng hỗ trợ. Chỉ phải tội mấy anh chị "yamahavu" cứ lâu nhớ mau quên, Gió vẫn ân cần...




Khi đã tạm quen với ... sự vận hành của Multi, các chị bắt đầu ... dạo xóm. Nhà Mul của Gió có lẽ là ngôi nhà mà các anh chị Văn Khoa lớn ghé nhiều nhất, comments cho Gió cũng nhiều nhất, ân tình và đồng cảm nhất ... lời mộc mạc chân tình của chị Minh An, lời thâm trầm sâu sắc của chị Thanh Quế, lời rưng rưng đồng cảm của chị Cỏ May ... và chị Thu Nhân thì cứ áy náy sao mình chậm đưa em về "nhà" thế!

Để rồi, một ngày đẹp trời nọ, chị Minh An đã "ngộ" ra một điều cực kì chí lí khi gọi Gió là "Văn Khoa chi bảo"


Có thế chứ! Cô em gái Văn Khoa đời 72 xứng đáng với cách gọi yêu đó.


 

 6-4   
Mừng Sinh Nhật em Gióheomay,  
Các anh chị gửi đến Gió Lời Ân Tình Yêu Dấu: 
 
An Nhiên đi giữa cuộc đời
Mỗi Ngày Thêm Một Nụ Cười Mến Thương






Tháng Tư,
cũng xin ghép vào đây

lời chúc mừng
của Người Văn Khoa
đến tất cả các bạn xa gần:

HAPPY BIRTHDAY








HAPPY FOREVER




Đọc tiếp ...