Thứ Tư, 7 tháng 3, 2012

(86) Lời mùa Xuân (7)

Ngày Xuân đã qua nhưng mùa Xuân vẫn còn đang ở lại.
Dù đất phương Nam không đủ bốn mùa, Người Văn Khoa vẫn có thể "đi chơi vùng cỏ thơm"
Mời mọi người nghe Minh An kể chuyện:


Feb 5, '12 11:31 PM
for everyone

Mùa xuân đi chơi vùng cỏ thơm…

Thời tiết dễ chịu năm nay kéo dài đến giữa tháng chạp, quá đầu tháng 2 dương lịch, nên bỗng dưng tôi muốn như câu đầu của một bài thơ cổ: Xuân du phương thảo địa…. Chợt nhớ đến bạn hiền ở Bến Tre, cũng lâu rồi chưa về lại nhà bạn, nghe nói từ khi có đường cao tốc, từ Sài Gòn về nhà bạn non 2 tiếng. Vậy là ngẫu hứng mùa xuân, í ới rủ nhau về Bến Tre. Người già đi chơi có cái lẩm cẩm của người già, tôi là người rủ rê chuyến đi này nên lanh chanh đi tiền trạm bến xe trước, thấy gần trạm xe là cái An Đông Plaza to đùng, bèn cắm đầu cắm cổ chạy quanh một vòng kiếm cái chỗ gởi xe để nhắn cho các bạn. Hỉ hả về nhà gởi một PM dài ngoằng cho  các bạn chỉ dẫn tận tường địa chỉ trạm xe, chỗ gởi xe cách trạm… 300m, còn gợi ý đi xe ôm từ chỗ gởi xe về trạm xe chắc chừng 10 ngàn. Đến chiều chị Quế buông một cái comment: Có chỗ gởi xe ở bv 30/4 cách đó chừng… 50m thôi. Hi hi… GM bị việt vị rồi.

Đi thăm bạn nên tôi lo đem theo khoai tây, rồi  trà Artiso, rồi bánh phục linh sấy (những món đặc sản Đà Lạt cho người Bến Tre), trong bụng khoái lắm vì nhớ mang quà cho bạn, chừng ngồi ở nhà chờ xe, còn chừng 10 phút nữa xe chạy mới nhớ ra cái chuyện quan trọng nhất thì tôi quên mang theo: tôi có nhiệm vụ mang đến cho bạn ở Bến Tre một món quà của một bạn khác từ Mỹ đem về… than ôi, những bà già U 60 đi chơi luôn quên trước quên sau, đại tỷ Quan Thư chuẩn bị sẵn bọc thuốc thường nhật… nhưng quên bỏ vô giỏ, chị Quế bỏ vô giỏ đầy đủ không quên gì hết nhưng lại… ngủ quên. Tóm lại với những chuyện quên và nỗi nhớ bạn hiền cộng với các rơi rụng dần dần vì ý tưởng chuyến du xuân này chỉ mới xuất hiện 2 ngày trước đây nên cuối cùng buổi gặp nhau đầu năm này kể luôn chủ nhà có được 5 người, con số đẹp của năm Thìn: Ngũ long… nhưng chỉ có một công chúa là QuyAn còn lại thì là toàn thái hậu với hoàng thái hậu.

Sân vườn nhà bạn ngập nắng buổi sáng, cỏ đậu tốt bời bời dưới chân, phong lan đong đưa trên đầu, góc vườn nhỏ xanh ngăn ngắt những cây, có một gốc lộc vừng nhỏ hoa  đong đưa bên cái hồ nhỏ, những cây phước lộc thọ tươi tắn, một cây “thần kỳ” đỏ rực với cơ man nào là trái. Phía sau nhà cũng là một vườn cây xinh xắn, không thấy một cọng cỏ.

Trong nhà bạn thì khỏi nói, xinh xắn và sạch boong, ông chủ nhà của bạn có một bà nội trợ đảm đang quá, trong khi chúng tôi ngồi uống nước thì bạn đã nhanh nhẹn vừa nói chuyện vừa nấu cơm trưa cho “Cọp anh”, trong đó có món tôm kho tàu bạn làm để dãi chúng tôi buổi chiều. Lo bữa cơm trưa xong xuôi, bạn trở thành một “gai tour” khi đẩy tất cả chúng tôi lên một chiếc tắc xi, rong ruổi không sót một góc nào trong thành phố quê hương của bạn. Nghe giọng nói lúc đầy tự hào, lúc bức xúc… khi giới thiệu từng chỗ đi qua, thấy là bạn yêu quê nhà biết bao, tôi hơi mắc cỡ, đã có khi nào tôi giới thiệu được với bạn bè Sài Gòn bằng một tình cảm như vậy chưa nhỉ?

 

Bạn đưa chúng tôi đến với quê hương của bạn bằng mắt, rồi bằng con đường qua bao tử, bánh xèo An Hòa mà chúng tôi ăn buổi trưa đó được chị Quan Thư gọi là bánh xèo “ăn hoài” vì thật là ngon.

Ăn xong lại tiếp tục lãng du, đến lượt đi chợ, ngắm nhìn những đặc sản địa phương, và đi mua quà mang về Sài Gòn.

Chấm dứt citytour bằng một cái bàn với đủ thứ nào là kem, cà phê, rau câu, chanh rhum…trên sân thượng lộng gió của khách sạn Hàm Luông mà công phát hiện chỗ này là của cô bé QuýAn.

 

 

Có thể ngồi ở đây bao lâu cũng được, nhưng đã sắp đến giờ hẹn xe chuyến về Sài Gòn, bạn giục quay về nhà để ăn tôm kho tàu của bạn. Nhìn dĩa tôm màu gạch tôm đỏ lựng mà phát thèm dù bụng vẫn còn no, xôi thì bạn cuộn khoanh như sushi vừa đẹp vừa ngon.

Được ăn, được nói, được gói mang về, bạn hối hả bắt chúng tôi đem về Sài Gòn: nào là khế ngọt thanh hái trong vườn, bưởi đỏ hồng ngọt lịm để ăn trên xe, vặt hết trái “thần kỳ” trên cây, gởi quà cho bạn này, bạn kia, bạn gởi một túi căng phồng để đến khi lên xe chị Quế quên hết là sẽ đưa cho ai món gì, món gì…! Chúng tôi ngồi trên xe, hơi bần thần vì ngày vui qua mau, xe chạy trên đường cao tốc, mặt trời thấp dần ven đường, bỗng có tin nhắn của bạn: “Hic… Còn món sương sáo sữa tươi trong tủ lạnh quên lấy ra ăn…”.

Bạn ơi! Một ngày quá đầy đủ với chúng tôi rồi mà bạn vẫn còn áy náy vì thiếu một món chưa ăn. Xuân du phương thảo địa… chúng tôi đã có một ngày mùa xuân dạo chơi vùng đầy cỏ thơm tình bạn!


36Lời bình
minhtmap wrote on Feb 5
Tem tem tem ...thèm!
minhtmap wrote on Feb 5
Híc, em nhìn ra bánh lỗ tai heo, bánh con đuông, đậu phộng nước dừa, bánh lá dừa...mà ...hụt ăn... May cơm nếp tôm kho tàu còn có... hihi!
gioheomay wrote on Feb 5
Đọc bài chị kể mới biết có thể có nhiều cuộc vui nhưng chẳng có cuộc vui nào giống cuộc vui nào nên cứ mất cuộc vui nào cũng tiếc ...hu hu hu
quyan wrote on Feb 5, edited on Feb 6
Con rất rất vui khi đi cùng các Cô. Một ngày vô cùng ấm áp và happy. Chương trình do Cô Giáo con thiết kế thật hoàn hảo.
Cảm ơn các Cô đã cho con tham gia cùng. Con thấy mình thật may mắn vì được làm ''bạn nhỏ'' của các Cô. :):) Con cảm nhận mình như lớn lên thêm một chút, già dặn đi một chút và yêu cuộc sống thật nhiều.
Con mong sớm gặp lại các Cô. :):)
kelly1211 wrote on Feb 5
Cô ơi, ( con xin phép gọi cô bằng cô nhé, vì mẹ con chắc cũng bằng tuổi của cô đấy ) đọc bài cô viết mà con thấy trong lòng thật nhẹ nhàng. Các cô còn yêu cuộc sống như vậy thì tại sao con lại phải suy nghĩ lung tung chứ. Con chỉ mong muốn đến độ tuổi như các cô, chú, con cũng được thanh thản như cô , chú vậy. Mẹ con năm nay cũng 60 tuổi, nhưng mẹ con vẫn chưa được thảnh thơi để..xuân du phương thảo địa. Con thương mẹ con lắm.
giaminh03 wrote on Feb 6
Cám ơn con. Dù chưa biết nhau nhưng cho phép cô chia xẻ với mẹ con, và cô mừng cho mình vì đã có được sự thanh thản cuối đời.
giaminh03 wrote on Feb 6
Gió ơi! Minhtmap ơi! Lần sau nhé, nhất định đấy.
giaminh03 wrote on Feb 6
May cơm nếp tôm kho tàu còn có... hihi!
Lẽ ra còn một nồi cơm nếp bự hơn nữa, nhưng tại mắc lo 888 nên nấu không kịp. He he...
tienvy wrote on Feb 6
chị đi chơi vui quá :)
giaminh03 wrote on Feb 6
tienvy said
chị đi chơi vui quá :)
Vui vì có cả lẩm cẩm của những người già nữa tienvy ạ. Tức cười lắm.
haphan52 wrote on Feb 6
Mấy bà già du xuân dễ thương quá đê..nhất là chuyện quên quên nhớ nhớ.. hehehe... may mà tất cả đã nhớ đường về để có entry kể lể đáng iu quá... Góc vườn nhà Thu Nhân đầy hoa cỏ thích thật... Chúc tình bạn mãi mãi đẹp ở tuổi U.60 và tiến lên U.70, 80 nhá.. hug hug...
walkinclouds wrote on Feb 6
tình bạn của các chị đẹp quá....
walkinclouds wrote on Feb 6
"con số đẹp của năm Thìn: Ngũ long… nhưng chỉ có một công chúa là Quyan còn lại thì là toàn thái hậu với hoàng thái hậu."
hehehe, mây đọc câu này cười tế ghế, chị cũng tiếu lâm ghê
walkinclouds wrote on Feb 6
"Nhìn dĩa tôm màu gạch tôm đỏ lựng mà phát thèm dù bụng vẫn còn no, xôi thì bạn cuộn khoanh như susi vừa đẹp vừa ngon."
Mây hựn chị Ba Thu Nhân, hựn muôn niên, dòm hình đã thèm mà đọc chị viết còn thèm ghê gớm hơn... Bớ chị Ba, Mây hựn chị Ba, hahaha
minhtmap wrote on Feb 6
con số đẹp của năm Thìn: Ngũ long… nhưng chỉ có một công chúa là Quyan còn lại thì là toàn thái hậu với hoàng thái hậu.
Hehe, nếu có em hay Con nhỏ Chụt cưng thì có thim một mama và môt thứ phi... hí hí... Em cũng giống Anh walinclouds, đọc đến câu này tí nữa sặc đồ chay lên mũi... mà nay Rằm lớn, nên chắc Phật độ!
chuotsieuway wrote on Feb 6, edited on Feb 6
Hehe, nếu có em hay Con nhỏ Chụt cưng thì có thim một mama và môt thứ phi
Chài oaiiii, Chụt mún lèm quí phi kơơơơơơơơơơơ
(ọc ọc ọc)

thunhan wrote on Feb 6, edited on Feb 6
Huhuhu....
Sao mà tui lại lỡ chuyến tàu còm quá mạng vầy nà?
Nhưng kiểm đi kiểm lại, thấy mình còn sớm hơn chị Quế chút! Khoái chí cười hehe...
Em Minh An nói ẻm chậm mà ẻm viết một entry cực kì sốt dẻo, còn tui loay hoay với mấy tấm hình mà còn chưa xong!
:((
Vầy nghe: nói là đi chơi một ngày, mà tính chính xác từ hồi mọi người bước vào cổng cho tới lúc mình đưa mọi người lên xe thì không đầy 7 tiếng đồng hồ. Cập rập biết bao nhiêu mà kể! Ngẫm nghĩ lại, mới thấy còn biết bao nhiêu chuyện của ngày hôm qua chỉ nói nửa vời!
Cái quán cà phê ấy, giá mà rảnh rang, tụi mình có thể ngồi suốt ngày ở đấy nhỉ? Vừa có chỗ ngồi thoải mái, mát mẻ, vừa có thức uống, có cả món ăn (ở nhà hàng tầng dưới), quan trọng hơn là wifi cực mạnh - liên lạc với toàn thế giới khỏe re! Và giá mà ở lại được đêm, có khi còn có thể đi bắt ... đom đóm đó!
Suy cho cùng, lần này không có MM, Gió và Chụt không hẳn là thiếu mà chính là một đề tài ... mở cho lần sau, hén!
Và cũng nhờ entry này mà chị Ba biết được Mây cũng ... cà nanh và nhỏng nhẽo không thua gì Út Đen! Hahaha....

Hì hì, biết nói sao giờ? 7 tiếng đồng hồ ấy đáng yêu như một giấc mơ, bởi vì ngẫu hứng mà thành một cuộc chơi vui vẻ. Nhưng cũng vì ngẫu hứng nên chỉ có bấy nhiêu người. Vậy hẹn lần sau, ta ở đêm tại Hàm Luông nhé, tha hồ mà ca fe, mà 888, mà bắt đom đóm, và nếu chọn được 1 đêm trăng thì tuyệt ...
thunhan wrote on Feb 6
Hì hì, biết nói sao giờ? 7 tiếng đồng hồ ấy đáng yêu như một giấc mơ, bởi vì ngẫu hứng mà thành một cuộc chơi vui vẻ. Nhưng cũng vì ngẫu hứng nên chỉ có bấy nhiêu người. Vậy hẹn lần sau, ta ở đêm tại Hàm Luông nhé, tha hồ mà ca fe, mà 888, mà bắt đom đóm, và nếu chọn được 1 đêm trăng thì tuyệt ...
Vụ bắt đom đóm thì phải hỏi QuýAn chị ạ. Em không biết chính xác là tháng nào thì có đom đóm dọc rặng thủy liễu.
Em cũng thích được mọi người về thăm Bến Tre, nhưng thích là một chuyện, còn nhiều điều kiện khác cũng không kém quan trọng, hén!
thunhan said
Em cũng thích được mọi người về thăm Bến Tre
Lần sau là tour trên sông Hàm Luông. Tại sao ko nhỉ?
thunhan wrote on Feb 6
Lần sau là tour trên sông Hàm Luông. Tại sao ko nhỉ?
Dạ, từ từ rồi giao cho QuýAn thiết kế tour nha chị.
Lần này phải hoành tráng hơn nữa mới được. Chắc phải 2 ngày 1 đêm. Thứ bảy Chủ nhật hén!
giaminh03 wrote on Feb 6
Hmm... Những người mơ mộng ơi! Đêm trên sông Hàm Luông í à, toàn là những ý tưởng lãng mạn cực kỳ, nhưng thành hiện thực là một chặng đường dài đấy nhé. Và nhớ cuối năm còn một chuyến leo dốc nữa he.
giaminh03 wrote on Feb 6
tình bạn của các chị đẹp quá....
Cám ơn Mây nghe. Mà em thấy mấy bà già đi chơi vui thiệt hả.
btthuy wrote on Feb 6
Chà, người Mỹ Tho cũng nôn ra mắt một chuyến ở quê hương thứ hai muôn vàn yêu quý của mình.
Đi đột ngột, đột xuất và đột biến như "Du xuân phương thảo địa" của GM vầy vui nè.
Hễ các bạn về MT thì người Bến Tre cũng sẽ thẳng tiến qua...cầu Rạch Miễu đó nha, đúng hông bạn hiền? Trả lời "ừa" một tiếng đi, người ta còn thiết kế...tour!
Nói nghe bắt ham, vì là quê hương thứ hai, chỉ với 25 năm dừng lại nên CM sẽ không thể có được niềm say sưa và hứng thú hướng dẫn như Thu Nhân, cũng chưa hẳn là thổ địa nhưng xài tạm chắc cũng được!
Tính từ từ hén, sợ không dám nói "lên kế hoạch" vì e rằng...:"em ơi, MM ơi, Chụt ơi, Gió ơi....nếu mộng không thành thì...sao??"
giaminh03 wrote on Feb 6
He he... "Mỹ Tho tiến" tại sao không chứ? Các bạn ơi, lúc nào thì tiện nhất nè, lên tiếng đi, để Cỏ May làm tour. Tui giơ tay rồi hen, miễn là biết trước cỡ một tuần là thu xếp được liền.
quyan wrote on Feb 6
thunhan said
Dạ, từ từ rồi giao cho QuýAn thiết kế tour nha chị.
Lần này phải hoành tráng hơn nữa mới được. Chắc phải 2 ngày 1 đêm. Thứ bảy Chủ nhật hén!
Đom đóm thì có quanh năm ạ. Nhưng những đêm trăng sáng thì sẽ hok nhìn rõ được đom đóm lập lòe trong rặng thủy liễu. Khi nào các Cô có thời gian thì chỉ cần 30 phút là con sắp xếp xong thuyền. Mọi thứ đơn giản lắm ạ. Con hy vọng lần tới sẽ được dịp ở bên các Cô lâu hơn.
thunhan wrote on Feb 6
Hmm... Những người mơ mộng ơi! Đêm trên sông Hàm Luông í à, toàn là những ý tưởng lãng mạn cực kỳ, nhưng thành hiện thực là một chặng đường dài đấy nhé. Và nhớ cuối năm còn một chuyến leo dốc nữa he.
Hehe
Mọi người vẫn nhớ mừ. Nhưng có ai cấm mình mơ mộng đâu ta?
thunhan wrote on Feb 6
btthuy said
Hễ các bạn về MT thì người Bến Tre cũng sẽ thẳng tiến qua...cầu Rạch Miễu đó nha, đúng hông bạn hiền? Trả lời "ừa" một tiếng đi, người ta còn thiết kế...tour!
Ừa liền chứ bộ! Hén!
giaminh03 wrote on Feb 6, edited on Feb 7
He he... Cỏ May hẹn tháng 3 rồi. Nói theo cụ Nguyễn Du thì đó là hội Đạp Thanh đấy. Chào mừng chuyến đi chơi cuối mùa xuân hén.
quenguyenthanh wrote on Feb 6, edited on Feb 6
Cỏ May hẹn tháng 3 rồi. Nói theo cụ Nguyễn du thì đó là hội Đạp Thanh đấy
Tháng 3 tây đừng tháng 3 ta nhen, Q mắc đi Thanh minh (giống tảo mộ) Sóc Trăng.
giaminh03 wrote on Feb 7
Tháng 3 dương lịch chị Quế ơi, chị Cỏ May định mừng 8/3 mà.
thunhan wrote on Feb 8
Tháng 3 dương lịch chị Quế ơi, chị Cỏ May định mừng 8/3 mà.
Vậy là còn 30 ngày nữa!
Hihi
kimhuynh56 wrote on Feb 8
Hình 5 chị em trên sân thượng KS Hàm Luông...xem nè...
QA trẽ trung
Chị Quế "khép nép"
GM luôn làm điệu nè
Chị Ba TN không phải dáng đứng BT mà là ...dáng đứng "Cowboy"
Chị QT diệu hiền
Chuyen di choi cua may chi vui qua he ....uoc chi thoi gian dung lai de thong dong cho da ....lan sau o lai dem se thay thoi gian dai hon chi M.A oi ...cho bo chuyen nho truoc quen sau ...tien tram sieu viet cua chi
thunhan wrote on Feb 10
Chị Ba TN không phải dáng đứng BT mà là ...dáng đứng "Cowboy"
Chị QT diệu hiền
Phản đối kịch liệt, kịch liệt, kịch liệt!!!
Bởi vì, chị hông có dáng đứng cowboy, chỉ có tướng mệnh phụ phu ... xe thôi!
Hahaha
auhuynh wrote on Feb 15
Cô được đi chơi nhiều sướng nha. Cô chụp hình cũng đẹp nữa, kết hợp với bài viết y như phóng sự vậy, đã ghê..

Đọc tiếp ...

(85) Lời mùa Xuân (6)

Xuân đương tới nghĩa là Xuân đương qua...
Và khi Xuân đã qua, đôi khi ta nhìn lại,
Và, như một tổng kết nho nhỏ, Cỏ May nói rằng:


 Ngày Xuân đã qua


Sẽ đi làm lại ngày hôm nay, thức sớm, tưới lan như mọi ngày, vươn vai một cái, hít thở khí trời, năm mới của những ngày lại vất vả bắt đầu rồi. Ở đâu rồi cũng sẽ có niềm vui.
Ghi nhanh những ngày Tết đã qua...

Tối 28, đưa con gái ra sân ga. hai vợ chồng không mua được vé máy bay nên đành đi tàu lửa. Cũng bới vấn nạn: trước Tết, nhiều tháng thì trả lời "chưa bán vé", sau đó thì thông tin "hết vé lâu rồi!!!". Nghe theo lời "xúi biểu" của ông nội Miki mua vé chui của nhân viên nên ông bà ngoại muốn...đứng tim! Vì mãi đến khi tàu bắt đầu chạy các con mới được lên tàu, Miki vừa tạm biệt ông bà ngoại vừa mếu máo, bởi vì ông bà không đi cùng, thương quá! Khoảng 30p sau, con mới gọi điện báo là đã vào phòng riêng, chỉ có 1 giường nhưng có còn hơn không! Ngay sau đó, về MT, thấm mệt nhưng về đến nhà, thấy bông hoa rực rỡ, mọi thứ đã được chuẩn bị khá chu đáo.

Tết năm nay, ngoài những thông tục, có thêm vài điểm "nhấn" đáng nhớ.

Tối mồng 1 , nhận được ĐT của thầy Hữu, người đã cưu mang chúng tôi những ngày trước 30-4 khi tôi đang mang thai Thắng, chồng thì tất bật với bao nhiêu việc. Tôi đã sống trong gia đình đó trong nhiều ngày, được thầy cô yêu quí, chăm sóc tôi, các cháu luôn quấn quýt với tôi. Vậy mà, nhiều năm sau đó, khi thầy cô đã chuyển về SG, rồi tôi cũng về SG, tôi không hay biết và không hề đến thăm. Mãi đến khi, tình cờ, tôi biết số ĐT, có gọi, nói chuyện với thầy khá lâu, sau đó, mất ĐT, tôi chưa kịp đến thăm và cũng không tìm lại được số ĐT của thầy. Tối nay, thầy đã nói chuyện lâu, thật lâu,để trải lòng, để khẳng định, thầy cô vẫn nhớ đến chúng tôi, không một lời phiền trách. Tôi sốt ruột vì thầy phải trả tiền nhiều, thầy cười khề khà: không sao, thầy có tiền để lo mấy vụ này mà!!! Gia đình thầy có nhiều biến động mà tôi không hay biết: hai cháu sinh đôi (1 trai, 1 gái) mà ngày xưa tôi yêu quí, thân thiết biết bao, đã sống với thầy cô gần 40 năm rồi cũng đã qua đời...Hai năm thầy không giao dịch với bất kỳ ai...Xót lòng, nghĩ sao mình vô tâm, đêm đó, tôi trằn trọc không ngủ. Sống trong đòi sống, cần có một tấm lòng...tôi đã chẳng có, vậy mà cứ nghĩ mình là người có tâm...

Trên đường về Ba Tri, tôi ghé thăm Thu Nhân và "cọp anh"! Cuộc hạnh ngộ đầu năm khiến tôi vui cho đến...bây giờ, bởi vì, trong chúng tôi, chỉ có tôi gặp được TN (người bạn mà chúng tôi vô cùng yêu quý) để chúc Tết. Nhà bạn khang trang hơn, đẹp hơn nữa so với lần tôi đến cách đây cũng cả 10 năm! Chúng tôi mà đã "vào bàn" thì chẳng biết khi nào mới nói hết chuyện nhưng quỹ thời gian không cho phép, 10g bạn đi về quê và thế là tôi rút quân sớm, tiếc nà vui!

Tôi tiếp tục "lên đường" để về viếng mộ ông bà nội và ba má, một mình với khói hương mà...nhớ những chuyện đời xưa, đau nhoi nhói, con về đây rồi...Mừng tuổi, chúc thọ cho chú bảy, chạnh lòng, năm nay, chú già đi nhiều, bệnh cũng nhiều hơn, mất dần phong độ...có khi nào...Tôi nhắc các em chụp hình với chú và thoáng chút lo âu. Với tôi, chú là cha.

Tình cờ, đi chúc Tết Tuấn và Thanh (người hàng xóm), tôi gặp vợ chồng Tuyết, người bạn thuở nghèo khó ở MT. Giờ bạn cũng hưu trí, sung túc hơn xưa nhiều, câu chuyện nói mãi không dứt, tôi hỏi thăm nhiều bạn bè cũ, kẻ còn người đã đi xa, đúng là qui luật của thời gian và sức khỏe.

Trở lên SG sáng mồng 6, nhìn đám rau, vẫn xanh tốt, 3 chậu lan nở trước Tết vẫn..."còn xuân", mừng quá, ghi hình ngay!
Chiều, chị tôi và tôi đi thăm cô Danh, là cô giáo dạy chúng tôi năm lớp 3. Có duyên may vì Khương (cháu nội của cô) hiện là GV của trường nên từ trước Tết, Khương đã hẹn sẽ đưa chúng tôi đi thăm cô. Tôi đã chuẩn bị tinh thần: năm nay cô đã yếu nhiều, so với lần trước, khi tôi đến, cô đã bị tai biến và đi xe lăn, vậy mà tôi vẫn bất ngờ. Nay cô nằm một chỗ, tay chân co quắp, mắt không còn tinh anh, nhưng nhìn một lúc, cô vẫn nhớ và phân biệt được chị em tôi, cô cười suốt mà nước mắt tôi chảy dài...Cô còn hỏi thăm em trai tôi nữa, cô không hay ba tôi đã mất...Cô lì xì cho chị em tôi, tôi sẽ giữ bao lì xì này, nhưng năm sau, không biết có còn gặp lại...

Có mối quan hệ nào đó, như là đang được thiết lập lại, tôi có đủ sức để giữ không, hay tất cả rồi cũng sẽ thành...hoài niệm cho một lần đến...?

Ngày xuân đã qua, năm nay là năm tuổi (sợ không?), việc gì đến rồi cũng sẽ phải đến thôi!

Khai bút đầu năm, tuy hơi muộn, tôi nhớ về những ngày xuân mà theo tôi là có ý nghĩa hơn những năm qua...

Sống trong đời sống cần có những tấm lòng....để biết nghĩ suy....tôi phải luôn tự nhắc nhớ điều này


15Lời bình
minhtmap
minhtmap wrote on Jan 30
Tân Xuân, trước giờ khai ấn mở việc, mà Chị có một entry đầy "nhắc nhớ" như thế này là thiệt đáng quý... Mình bây giờ mong mọi việc thuận duyên thôi Chị à... Lòng có đa mang mà tâm sức không đủ thì cũng chỉ biết tiếc mà thôi. Nhưng ta đã có lòng, thì có trời đất biết Chị à...
Thương chúc Chị Tân Xuân vạn an, vạn sự hanh thông!
quyan
quyan wrote on Jan 30
Năm Mới Vạn Sự Cát Tường nha Cô.
Con thấy Cô vẫn đang nghĩ rất nhiều, rất nhiều về mọi người mà. Trong cuộc sống bộn bề, tất bật mà Cô vẫn nhớ từng người thân quen, vẫn trăn trở...là điều quý giá. Con chúc Cô vui, an lành, khỏe nha Cô.
btthuy
btthuy wrote on Jan 30
Nhưng ta đã có lòng, thì có trời đất biết Chị à...
Cám ơn luôn là người chia sẻ với chị đầu tiên và thật lòng.
btthuy
btthuy wrote on Jan 30
quyan said
Con thấy Cô vẫn đang nghĩ rất nhiều, rất nhiều về mọi người mà.
Năm mới, con đến thăm cô sớm là cô vui rồi.
Lòng vẫn nặng để mà được...nhẹ con à!
quenguyenthanh
quenguyenthanh wrote on Jan 30
Lúc nào cũng nghĩ tới mọi người là có tấm lòng, là hay rồi, CM à.
giaminh03
giaminh03 wrote on Jan 30
Một cái Tết đầy đủ với gia đình, bạn bè, thân hữu... Hạnh phúc hén chị. Đầu năm hanh thông cả năm sẽ thuận lợi nghen.
caibang9
caibang9 wrote on Jan 31
Còn quan tâm đến mọi người là lòng còn rào rạt ! Cảm phục !
btthuy
btthuy wrote on Jan 31
Lúc nào cũng nghĩ tới mọi người là có tấm lòng, là hay rồi, CM à.
Vẫn nghĩ đến nhưng nhiều khi chỉ còn là...lời xin lỗi muộn màng nên em thấy mình..tệ quá chị ơi!
btthuy
btthuy wrote on Jan 31
Một cái Tết đầy đủ với gia đình, bạn bè, thân hữu... Hạnh phúc hén chị. Đầu năm hanh thông cả năm sẽ thuận lợi nghen.
Đúng rôi, năm nay Tết với chị có ý nghĩa hơn những năm trước em à!
btthuy
btthuy wrote on Jan 31
Cảm phục !
Nghe anh "cảm phục" mà CM muốn làm người "giấu mặt"!!!!
caibang9
caibang9 wrote on Jan 31
btthuy said
Nghe anh "cảm phục" mà CM muốn làm người "giấu mặt"!!!!
Anh nói thật đấy ! Anh lắm khi cũng quên nghĩ đến thầy cô dù không bao giờ quên những lời răn dạy của những vị ấy ! Chỉ khi nào ai nói sao anh thế này , thế nọ thì mới nhớ là do được Thầy A , cô B khuyên bảo, giáo huấn! ;>(((
thunhan
thunhan wrote on Jan 31
Bạn yêu!,
Nghe giọng kể, cảm nhận được niềm vui nhẹ nhàng những ngày đầu Xuân của bạn mình .
Niềm vui ở lại cùng bạn mình luôn nhé!
btthuy
btthuy wrote on Feb 1
thunhan said
Niềm vui ở lại cùng bạn mình luôn nhé!
Những ngày xuân nhẹ nhàng, hy vọng sẽ bắt đầu cho những ngày mới bình yên hơn.
btthuy
btthuy wrote on Feb 1
Anh nói thật đấy ! Anh lắm khi cũng quên nghĩ đến thầy cô dù không bao giờ quên những lời răn dạy của những vị ấy ! Chỉ khi nào ai nói sao anh thế này , thế nọ thì mới nhớ là do được Thầy A , cô B khuyên bảo, giáo huấn! ;>(((
Dĩ nhiên không thể quên thầy cô nhưng lắm khi CM thấy mình vô tình quá, vì thỉnh thoảng, nghe thầy/cô qua đời đã lâu mà mình thì cứ vô tư đi bên cạnh cuộc đời...!
caibang9
caibang9 wrote on Feb 1
btthuy said
Dĩ nhiên không thể quên thầy cô nhưng lắm khi CM thấy mình vô tình quá, vì thỉnh thoảng, nghe thầy/cô qua đời đã lâu mà mình thì cứ vô tư đi bên cạnh cuộc đời...!
Mỗi người có cuộc sống và trách nhiệm với gia đình riêng ; chỉ mong rằng các đồng môn có biết tin về quý Thầy Cô thì báo cho nhau để cùng chia sẻ ... nhất là bây giờ có email mà ..

Đọc tiếp ...

(84) Lời mùa Xuân (5)

  Vì có chút đỉnh trục trặc, xin chân thành cáo lỗi về sự gián đoạn những "Lời mùa Xuân"
Hôm nay, cứ coi như vẫn còn tiết Xuân,  đem tiếp về nhà Văn Khoa những lời tự tình mùa xuân với một chút ... rưng rưng.





Jan 28, '12 8:36 PM
for everyone

Sáng mùng 7, Đà Lạt mưa nhè nhẹ, nhà im ắng, bọn trẻ con hôm nay về lại Sài Gòn nên vẫn còn ngủ nướng vì đến trưa mới về. Tôi vẫn thức sớm nhưng mưa không ra vườn được, cầm trong tay tách trà nóng cho ấm, mở cửa sổ nhìn ra cây mimosa ngoài vườn, chụp một tấm ảnh gởi cho bạn bè, thấy mình hạnh phúc. Trời vẫn mưa, mở hộp thư, một cô bạn ở xa gởi cho một cái truyện ngắn, đọc rồi rưng rưng, đầu năm đọc được như thế này cũng là hạnh phúc.

 

Đưa lên đây mà không biết xin phép ai vì không biết tác giả, nhưng vì tôi muốn gởi niềm hạnh phúc nhỏ đến cho bạn bè tôi. CÁM ƠN TÁC GIẢ BÀI VIẾT NÀY.

 

 

Photobucket

 

Đại Hạ Giá

 

Thời buổi này còn cái gì không hạ giá nhỉ? Sách vở, quần áo, đồ điện tử v...v... hạ giá! Tôi cầm mảnh bằng đại học cạy cục mãi chưa tìm ra việc làm, cũng nhào ra vỉa hè bán sách đại hạ giá. Từ Victor Hugo, Lev Tolstoy, Tagore, Dostoievski... đến Khái Hưng, Ngô Tất Tố, Vũ Trọng Phụng... cả thảy đều bị “hạ” nằm la liệt. Lắm lúc ngồi chồm hổm nhìn xuống các tên tuổi từng “vang bóng một thời”, tôi thầm hỏi:

 

 - Nên cười hay nên khóc, thưa chư liệt vị?

 

Cách đây ít lâu, một ông lão hình dáng tiều tụy mang đến bán hai pho sách dày. Một cuốn là “Hán Việt Từ Điển” của Đào Duy Anh do Khai Trí tái bản. Cuốn kia là “Petit Larousse Illustré” in tại Paris năm 1973. Sách còn tinh tươm lắm, hẳn chủ nhân đã xài rất kỹ. Thấy giá rẻ, tôi mua. Loại ấn bản này đây, gặp loại khách biên biết, bán cũng được lời.

 

Ngoài bìa và một số trang ruột của mỗi cuốn, đều có ấn dấu son hình ellipse: “Bibliothèque - Đô Bi - Professeur”. À, té ra ông lão vốn từng là giáo chức. Thảo nào! Cất tiền vào ví rồi mà ông cứ dùng dằng nuối tiếc, ngoảnh lại nhìn những tài liệu - tài sản phải đứt ruột bán đi. Ngoái mãi mấy lần rồi ông mới dắt chiếc xe đạp cà tàng đạp về. Mắt ông đỏ hoe. Lòng tôi chợt se lại!

 

Chiều 25 Tết. Ngồi cạnh các danh tác tôi vẫn lim dim, thấp thỏm, chồm hổm ra đấy. Qua đường không ai thấy lá vàng rơi trên giấy. Sài Gòn chả có mưa bụi cho đủ khổ thơ Vũ Đình Liên. Nhưng bụi đường thì tha hồ, đủ khổ thứ dân lê lết vệ đường như tôi.

 -  Anh mua bánh bò, bánh tiêu?

Một chị hàng rong đến mời. Tôi lắc đầu. Bỗng chị sững người chăm chú nhìn vào hai bộ từ điển. Chị ngồi thụp xuống, đặt sề bánh bên cạnh, cầm hết cuốn này đến cuốn kia lật lật. Rồi chị hỏi giá cả hai. Ngần ngừ lúc lâu, chị nói:

    Anh có bán... trả góp không?

   - Trời đất ơi! Người ta bán trả góp đủ thứ, chứ sách vở, sách đại hạ giá ai đời bán trả góp? Vả lại, tôi nào biết chị là ai, ở đâu?
 
 
- Tôi cần mua cả hai - chị nói tiếp - xin anh giữ, đừng bán cho người khác. Khi nào góp đủ, tôi sẽ lấy trọn. Anh thông cảm làm ơn giúp tôi.

Thấy lạ, tôi hỏi chuyện mới vỡ lẽ. Đô Bi chính là thầy cũ của chị hàng rong. Chị Tám (tên chị) bất ngờ thấy có dấu son quen, hiểu ra hoàn cảnh của thầy, bèn nảy ý chuộc lại cho người mình từng thọ ơn giáo dục. Song, bán bánh bò bánh tiêu nào được bao nhiêu, lại còn nuôi con nhỏ, không đủ tiền mua một lần nên chị xin trả góp.

Tôi cảm động quá, trao ngay hai bộ từ điển cho chị Tám:

   - Chị hãy cầm lấy, kịp làm quà Tết cho thầy. Tôi cũng xin lại đúng số vốn mà thôi, chị à.

   - Nhưng...

   - Đừng ngại, chị trả góp dần sau này cũng được.
Chị lấy làm mừng rỡ, cuống quít trả tôi một ít tiền.

   - Chao ôi, quý hóa quá! Cảm ơn... cảm ơn... anh nhe!

 Mai lại, chị Tám trả góp tiếp. Chị kể :

  - Thầy Bi thảm lắm... Gần Tết, cô lại ngã bệnh... Thầy nhận sách, mừng mừng tủi tủi tội ghê, anh à!... Thầy cũ trò xưa khóc, khóc mãi !!!

  
Tôi vụt muốn nhảy cỡn lên và thét to:  
Hỡi ông Victor, ông Lev, ông Dostoievski... ơi! Ông Khái, ông Vũ, ông Ngô... ơi! Có những thứ không bao giờ hạ giá được! Có những người bình thường, vô danh tiểu tốt nhưng họ lại có những kiệt tác không hạ giá nổi, đó là ...''Tấm lòng''

 

 

Photobucket



Minh An

10Lời bình
haphan52 wrote on Jan 28
Đọc mà muốn khóc quá... Vẫn còn lắm những tấm lòng... của những người nghèo...
walkinclouds wrote on Jan 28
truyện ngắn viết thật quá chị nhỉ ? Đọc mà ngậm ngùi vì "Những người muôn năm cũ, hồn ở đâu bây giờ", vì người tốt hình như ngày càng hiếm hoi chị ạ
quyan wrote on Jan 28
Con cảm ơn Cô. Hoa Mimosa ngoài vườn thật đẹp. Chuyến đi du lịch đầu năm của con những ngày sau rất vui. Tối hôm qua con đã về đến Sài Gòn.
Cảm ơn Cô vì đã post truyện ngắn này - Con rất thích; Đọc mà cảm thấy rưng rưng và cảm nhận cuộc sống vẫn luôn đẹp vì tình người.
Ngày mới ấm áp nha Cô. :):)
tienvy wrote on Jan 28
năm mới thật hạnh phúc nha chị!
minhtmap wrote on Jan 28
Em người làm trò và nay làm thầy... đọc entry này thấy rưng rưng trong lòng mình cái chữ Đạo mà hình như mình đi không trọn. Đạo làm trò chưa trọn vì năm nào các Bạn đi Tết Thầy mùng 3 cũng vắng. Đạo làm THầy không trọn khi mình hành chữ lương sư bây giờ không có giá trị gì...
Cảm ơn Chị... em đang hình dung Hiên Cúc của Chị em mình trong làn mưa bụi, hình dung gương mặt Chị hiền lành , an nhiên bên tách trà bốc khói, bên khung cửa sổ nhìn ra hiên, nhìn xuống thung... em tự dưng muốn buông bỏ hết để chạy lên ngay với Chị...
Em yêu Chị, các Chị, và một lần nữa lại muốn cản ơn Trời...
gioheomay wrote on Jan 28
Em cũng rưng rưng đây ...Em cũng có thói quen hay kí tên và ghi rõ ngày vào quyển sách mình mua chị ạ ...Như một dấu ấn phải không . Thỉnh thoảng mua được quyển sách cũ , đọc dòng ghi dấu của chủ nhân em cũng luôn bâng khuâng tự hỏi : mang một cuốn sách mình đã từng ghi lại một dấu ấn kỉ niệm ..chắc họ cũng buồn ?
Cám ơn câu chuyện chị post vì để tự nhắc mình , có những thứ nỏ lắm trong cuộc đời cũng đừng lãng quên ...

Chuẩn bị về chưa chị ? Nhớ hiên cúc ...
quenguyenthanh wrote on Jan 29
Tình thầy trò thật là đẹp. Cảm ơn GM, chịu khó gỏ lóc cóc để góp phần tôn vinh những tấm lòng, thật đẹp, vẫn luôn còn đó, giữa cuộc đời.
thunhan wrote on Jan 29
Một câu chuyện lung linh giữa ngày xuân...
Ơn Đời vì vẫn còn những con người biết sống bằng tình nghĩa...
Cảm ơn em về món quà rất đẹp này.
btthuy wrote on Feb 4
Vào nhà em, nhận món quà em trao gởi cho những người thầy, người trò còn có tấm lòng.
Cám ơn em gái, bỗng dưng, khi đọc entry này, lại muốn gọi em là "Đỗ Minh"!
hienminh wrote on Mar 2
bây giờ có quá nhiều thứ đại hạ giá, buồn quá chị nhỉ ...

Đọc tiếp ...