Thứ Tư, 8 tháng 2, 2012

(79) Tháng Hai - Sinh Nhật đầu Xuân

Tháng Hai, Multi báo tin Sinh Nhật Người Văn Khoa: Hồng Diệp, Xuân Hương, Uyển Văn. Multi cũng báo tin Sinh Nhật của nhiều bạn khác đó đây của xóm Mul lớn.
Người VănKhoa mang về đây entry "Tháng Hai" mà Người VănKhoa-Thu Nhân đã nói lời chúc mừng đến các bạn xa gần cũ mới, coi như mở đầu của đợt "sưu tập" những "Lời mùa Xuân" của bạn bè


 Tôi đón tháng Hai trong tâm trạng rất nhẹ nhàng, thoải mái. Bởi vì vào những giờ cuối của ngày 31-1, tôi nhận email của con trai báo tin đã đáp xuống sân bay JFK, chấm dứt một chuyến đi ... dài ngày và bay lâu! 10 ngày về nhà ăn tết với gia đình sau hơn một tháng đi công tác xa nửa vòng trái đất.

Tôi đón tháng Hai với rất nhiều niềm vui kéo dài từ tháng Một, vui vì chuyến về này của con trai là bất ngờ lớn! Chẳng gì thì cả nhà chúng tôi mới vừa vi vu cùng nhau hơn ba tuần lễ dọc ngang nước Mỹ hồi tháng Tám đấy thôi. Vậy nên, khi con nói về ăn Tết, cái sự vui như vỡ òa - nói nghe cải lương nhưng thiệt là như vậy.

Tôi đón tháng Hai với nhiều ngày sinh của bạn bè xa-gần-cũ-mới trong tháng ngắn nhất của năm này. Multi coi như rất chu đáo khi luôn luôn báo tin ngày sinh của tất cả những ai có trong friendlist - miễn là bạn mình "thành thật khai báo" ngày sinh khi mở blog. Nhưng có hề gì! Ai mà chẳng có một ngày sinh! Cho nên, dù đúng hay không thì thêm một lời Chúc mừng Sinh Nhật cũng thêm vui.
Này nhé:

 1/2 - ngày của MậpM:

Photobucket

Cô em dễ thương. "Không phải là kiếp nghiệp mà là Hạnh Duyên" để hai chị em mình – những người nặng  kí - gặp nhau từ hồi bên Yahoo 360 tới giờ hén. Cưng nói cám ơn chị đã rộng bụng dung em, chứ thiệt ra chị thấy mình mới là có Hạnh Duyên biết Cưng! Vắn tắt vầy nha: Mừng Sinh Nhật (Multi) Cưng Ù của chị, mong Cưng vẫn cứ ... ba lơn vậy, vẫn cứ là Cưng Ù như chị biết như từ hồi giờ là vui lắm lắm rồi.


3/2 - Đinh Công tử

Photobucket

Không biết anh Hữu Diệu có … thiệt bụng khai báo với Mul về ngày sinh chính xác của mình không? Nhưng cứ coi như đúng đi hén! Chúc anh Tuổi Mới thêm Vui, thêm thời gian dạo blog với bạn bè.


  5/2 – Ngày của Khúc Thụy Du

Photobucket

Du nè,
Chị vẫn nhớ lần đầu chị em mình gặp nhau, lần off lâu rồi. Quán Ngọc Lan một chiều muộn và mưa, mình cứ ngồi túm tụm vào nhau mà ríu rít chuyện trò. Lần đó, chị cũng mới gặp Chụt, HồLanHương, KimLệ, Lặng Yên, Tommy.
Rất vui vì tình thân của chị em mình.
Mấy lần đi ngang quốc lộ 1 quãng Đồng Nai, thấy có cái quán Khúc Thụy Du là nhớ đến em ngay, mà cũng mấy lần không kịp chụp hình về tặng em.
Sinh Nhật Du, chúc em: Thêm Một Tuổi, Niềm Vui Mới nhiều hơn, Tươi Trẻ hơn với tóc dài Dễ Thương, nha!

   
6/2 - Ngày của chị Chiều Chiều.

Photobucket

Chị yêu,

Cho đến giờ, thiệt tình là em vẫn chưa biết … tên chị :)) Nhưng có hề gì, chị vẫn là chị Chiều Chiều, người chị rất có cá tính mà hồi ở Y360, em đã hầu như không bỏ sót entry nào của chị. Rồi đến khi thấy chị có trong friendlist của HoàiTrúcLệ, em mới … làm quen. Em nhận ở chị tình thương mến kín đáo mà sâu sắc, học ở chị tính lạc quan yêu đời.
Mừng ngày sinh, chúc chị yêu luôn Tươi Trẻ, mãi Yêu Đời và Hạnh Phúc bên Ông Hàng Xóm lành hiền. 


7/2 - Ngày của chị Nhã Thảo Lê Hồng Diệp

Photobucket

Chị gái Văn Khoa,
Chúng ta đã có hơn 40 năm quen biết nhau. Một khoảng khá dài bặt tin, ngày gặp lại chị vẫn trẻ và dịu dàng thế, như thời gian dừng lại với Lá Cỏ Hồng. Và rồi, em nhận ra rằng, thật là thú vị khi tình thân giữa chúng ta vẫn còn nguyên vẹn qua từng ấy năm. Dù không nhiều dịp để tâm sự, em biết chị vẫn thế - mạnh mẽ mà dịu dàng … sau bao nhiêu sóng gió!
Mừng Sinh Nhật chị, em gửi lời chúc yêu thương đến Chị gái Văn Khoa, mong chị giữ mãi trái tim hồn hậu trong lành.


8/2 - Ngày của Nhoc_pkchVuong

Photobucket

Cô biết cháu cũng từ hồi bên Y360 nhỉ? Cô con gái rượu của Bố Hùng.
Sinh Nhật thanh tân, chúc cháu Mãi Mãi Tươi Xinh, Trẻ Trung, Duyên Dáng như mùa Xuân.


12/2 - Ngày của Ngô Tấn Thủy Tiên

Photobucket

Chị biết em, quen em vì em là Người Nha Trang! Đơn giản thế, bởi Nha Trang là một góc nhỏ trong chị, và chị cứ thích nói vui rằng “Ai ở Nha Trang thì tôi yêu người đó”. Bạn Mul của chị nhiều người Nha Trang như em biết đấy.
Sinh Nhật, em sẽ nhận rất nhiều lời chúc, nhiều quà tặng gửi đến người phụ nữ có “nụ cười doanh nhân” rạng rỡ. Riêng chị, gửi đến em lời của một người mẹ tặng một người mẹ “ Hạnh Phúc bên gia đình là Hạnh Phúc tuyệt vời”, nhé em.


13/2 - Ngày của Christina Crocker

Photobucket

Bạn cưng,

Nếu một giây là 1m, tình bạn của chúng ta sẽ dài bao nhiêu nhỉ? Vài vòng xích đạo chăng? Từ hồi chúng ta vào lớp 10 cho đến bây giờ là bao nhiêu lâu? Mấy năm học phổ thông vui tràn bên ngôi trường nhỏ cạnh con sông nhỏ của một huyện lỵ cũng nhỏ. Thời cuộc đưa đẩy, tưởng như sẽ không bao giờ gặp lại. Nhưng chữ duyên đã cho ta nắm lại tay nhau. Mình vẫn nhớ mãi một chiều hè năm 2007, sân bay Charleston đầy tường vy hồng rực trong nắng, ta gặp lại nhau, thiệt mà cứ như không! Mình nhớ lắm con đường quanh co giữa những cây sồi đầy những búi spanish moss buông rủ dẫn tới ngôi nhà đẹp như trong phim giữa rừng thông… nhớ đàn nai đêm đêm ra ăn bắp, nhớ đàn gà tây ven rừng tụi mình dõi theo qua ống nhòm… nhớ cái green house với đủ rau cỏ quê nhà, từ ớt, hẹ đến ngò om, rau đắng… nhớ bạn bảo "tụi mình già rồi, giờ nên nghĩ tới mình nhiều hơn, enjoy  hạnh phúc tuổi già đi"
Bạn cưng, mừng Sinh Nhật, chúc bạn Happy Forever bên Don Crocker hiền lành dễ mến!

  13/2 - Ngày của VietTran 


Image Hosting

Bạn trẻ có trong friendlist của Người VănKhoa từ lâu nhưng ít thấy ghé qua chơi.
Đọc blog của VietTran, thấy hiện lên một người rất lạc quan, đặc biệt trong nhưng dòng viết về đứa con yêu dấu về cuộc sống hôm nay.
Mừng Sinh Nhật, chúc VietTran mãi mãi lạc quan, yêu đời, mãi mãi tươi xinh duyên dáng như mùa Xuân.


15/2 - Ngày của Uyển Văn


Image Search

 Người Văn đích thực là đây!
Thăm nhà Uyển Văn, bao giờ chị cũng cảm nhận được những lung linh đằm thắm, những sâu sắc dịu dàng trong từng lời văn, từng câu thơ.
Từ miền biển xa xôi phía Nam, em đến và chị em mình gặp mặt nhau trong tiệc mừng con trai của Gió, nhưng chị đã gặp em trước đó lâu rồi từ nhà các bạn và ... cảm mến.
Mừng Sinh Nhật Uyển Văn, mong người thơ xứ biển mãi hạnh phúc với gia đình thân yêu, mãi giàu có với tài sản thơ đầy đặn của mình, em nhé!



 

18/2 - Ngày của Xuân Hương

Free Pictures

Mình thích tên của bạn - mãi mãi vẫn bát ngát dịu dàng tình Xuân.
Mình nhớ hoài cô bạn dễ yêu của những ngày Văn Khoa xưa, nhớ gương mặt tròn với đôi mắt sáng và miệng cười tươi,
Nhớ bạn là nhớ những ngày Văn nghệ Văn Khoa hừng hực lửa đấu tranh ngày cũ...
Nhớ bạn là nhớ cái cách gọi đùa "Cán bộ đường lối" mọi người dành cho bạn mỗi khi họp mặt hay chuẩn bị cho một chuyến đi nào đấy...
Xuân Hương, mừng Sinh Nhật, chúc bạn yêu luôn tươi trẻ như mùa Xuân, luôn yêu đời như tình Xuân vẫn đầy mãi nghìn năm.

Comments

walkinclouds wrote on Feb 1
chị Ba ới ời, lẻ ra chị Ba nên chúc thêm cho nhỏ KTD và nhỏ MinhT rằng thì là "có người rước đi cho làng mul có rượu mừng uống và hú hồn vỉ rảnh mắt 2 nàng" há há há
gioheomay wrote on Feb 1
Một entry tình cảm cho biết bao cái tình chị hén ..
MM thì em chắc là không phải sinh nhật rồi vì sinh nhật M cùng tháng với chị và còn vì ngày SN trong Multi của M là em khai báo ko thành thật :))
Tháng hai của chị tươi vui hạnh phúc ...Mong những tháng trong năm luôn thế nghen chị
thunhan wrote on Feb 1
chị Ba ới ời, lẻ ra chị Ba nên chúc thêm cho nhỏ KTD và nhỏ MinhT rằng thì là "có người rước đi cho làng mul có rượu mừng uống và hú hồn vỉ rảnh mắt 2 nàng" há há há
Chít Mây rùi!
Hai đứa nó mà dí thì Mây có mà chạy đàng trời!
Lo mà đi Brodard mua cái bánh đi nghen!
thunhan wrote on Feb 1
Một entry tình cảm cho biết bao cái tình chị hén ..
MM thì em chắc là không phải sinh nhật rồi vì sinh nhật M cùng tháng với chị và còn vì ngày SN trong Multi của M là em khai báo ko thành thật :))
Tháng hai của chị tươi vui hạnh phúc ...Mong những tháng trong năm luôn thế nghen chị
Chị dành Tháng Hai vui cho bạn bè,
Chị nhớ SN M tháng 10 mừ, nên mới nói Sinh Nhật (Multi) cho MM đó chứ!
Còn Tháng Hai buồn cho riêng chị, nên không ghép vào đây!
walkinclouds wrote on Feb 1
thunhan said
Chít Mây rùi!
Hai đứa nó mà dí thì Mây có mà chạy đàng trời!
Lo mà đi Brodard mua cái bánh đi nghen!
hahaha, không có mua, Mây để xem 2 nàng vô đọc nhảy dựng lên rùi tính chị Ba ui, hahaha
caibang9 wrote on Feb 1
Cảm ơn TN nhắc . Dạo này anh bận túi bụi ... lỡ mà quên SN Khúc Xúc Xích thì phiền lắm !
Ngưỡng mộ thế giới bạn bè của bạn mình quá. Ngưỡng mộ tình bạn của bạn mình quá.
Cho gửi thêm vào lời chúc Sinh nhật Vui đến các bạn của bạn mình nhen.
minhtmap wrote on Feb 1
Hehe, sao mờ nhảy dựng lên trong một entry dễ thương thía này...Em cảm ơn Chị Ba, cảm ơn Ka, cảm ơn Gió... dù "thành thật" hay không, mul cũng giúp em được mọi người dung, trong lòng, rất rộng... đó là lời thành thật nhất mà em nghĩ mình có thể có khi nói đến những hạnh duyên mình được có từ 360 qua đây...
Còn chuyện Ka mong em có ngừ rước, trời, em cũng mong vậy... chỉ là tội nghiệp "thằng nhỏ xui xẻo" đó thoai, hehe!
minhtmap wrote on Feb 1, edited on Feb 1
À quên, em ké Chị Ba, Kính chúc mừng Sinh nhật Chị Hồng Diệp- Chị rất dễ thương, dịu dàng nhất mực. Mừng sinh nhựt Khúc Xúc Xích ( em mà là khúc xúc xích thì chắc Mập là ...đòn giò thủ, hehe!)...
haphan52 wrote on Feb 1
Ôi, tháng 2 của Thu Nhân nhiều sinh nhật quá... Chúc mừng niềm vui tháng 2, chúc mừng sinh nhật các bạn Thu Nhân nhá.
angierosie wrote on Feb 1
entry của chị đọc thật nhẹ nhàng và ấm áp vì chứa nhiều tình cảm của chị dành cho gia đình và bạn bè....chúc chị luôn vui vẻ và ấm áp lúc nào cũng có những người thân , bạn bè chung quanh nha chị ! :)
comieng wrote on Feb 2
Hì chúc mừng sn ké với chị Ba
thunhan wrote on Feb 2
hahaha, không có mua, Mây để xem 2 nàng vô đọc nhảy dựng lên rùi tính chị Ba ui, hahaha
À há, tính thì lo tính trước hai ba đường, ở đó mà chờ, mấy tụi nó vô dí cho mà chạy hông kịp chứ hả? Coi chừng nhỏ Khúc xài ... côn nhị khúc còn nhỏ MM xài ... thiết thủ chưởng á nghen!
thunhan wrote on Feb 2
Cảm ơn TN nhắc . Dạo này anh bận túi bụi ... lỡ mà quên SN Khúc Xúc Xích thì phiền lắm !
Anh cảm ơn TN á? TN còn chưa xin lỗi anh :(( vì quên mất tiêu Sinh Nhật của Huynh trưởng trong khi anh lại dành cho riêng TN một entry hoành tráng.
Em út tệ đến thế thì thôi. Anh bỏ quá cho là vui rồi, đàng này còn nhận được lời cảm ơn nữa. Xấu hổ chưa kìa!
Anh bắt đầu năm mới vui và phấn chấn chứ ạ?
thunhan wrote on Feb 2
Ngưỡng mộ thế giới bạn bè của bạn mình quá. Ngưỡng mộ tình bạn của bạn mình quá.
Cho gửi thêm vào lời chúc Sinh nhật Vui đến các bạn của bạn mình nhen.
Dạ,
"Ta chúc nhau những gì đẹp nhất lòng nhau" , hình như có một câu hát như vậy hén chị.
Sinh Nhật ngày Xuân, mong mọi người cứ mãi vui tràn như gió Xuân.
thunhan wrote on Feb 2
Hehe, sao mờ nhảy dựng lên trong một entry dễ thương thía này...Em cảm ơn Chị Ba, cảm ơn Ka, cảm ơn Gió... dù "thành thật" hay không, mul cũng giúp em được mọi người dung, trong lòng, rất rộng... đó là lời thành thật nhất mà em nghĩ mình có thể có khi nói đến những hạnh duyên mình được có từ 360 qua đây...
Còn chuyện Ka mong em có ngừ rước, trời, em cũng mong vậy... chỉ là tội nghiệp "thằng nhỏ xui xẻo" đó thoai, hehe!
Hay heng!
Không nhảy dựng và cũng không thiết thủ chưởng!
Chỉ có những lời dễ thương.
MM luôn là Cưng Ù của chị.
thunhan wrote on Feb 2
À quên, em ké Chị Ba, Kính chúc mừng Sinh nhật Chị Hồng Diệp- Chị rất dễ thương, dịu dàng nhất mực. Mừng sinh nhựt Khúc Xúc Xích ( em mà là khúc xúc xích thì chắc Mập là ...đòn giò thủ, hehe!)...
Thêm hai lời dễ thương nữa...
Chị sẽ mang sang nhà chị Diệp và nhỏ Khúc, hén Cưng?
thunhan wrote on Feb 2
Ôi, tháng 2 của Thu Nhân nhiều sinh nhật quá... Chúc mừng niềm vui tháng 2, chúc mừng sinh nhật các bạn Thu Nhân nhá.
Bạn của Mình là Bạn của Bạn, Bạn của Bạn là Bạn của Mình, hén!
Mình sẽ chuyển lời chúc của Hà đến các bạn ấy. Chúng ta chúc nhau vui cho cuộc đời thêm vui!
thunhan wrote on Feb 2
entry của chị đọc thật nhẹ nhàng và ấm áp vì chứa nhiều tình cảm của chị dành cho gia đình và bạn bè....chúc chị luôn vui vẻ và ấm áp lúc nào cũng có những người thân , bạn bè chung quanh nha chị ! :)
Những người quen biết mang đến cho ta tình thân và sự quan tâm chia sẻ. Vậy nên làm sao ta sống mà không cần người chung quanh há em? Tất nhiên, cũng có đôi khi, vì lí do này khác, ta chưa kịp gặp gỡ, nhắn nhe, thăm hỏi cho phải phép với nhau, nhưng đã quen biết nhau thì đó chính cái Duyên mà cuộc sống mang đến. Phải trân trọng hén em!
thunhan wrote on Feb 2
comieng said
Hì chúc mừng sn ké với chị Ba
Ké vào, góp vào, hùn vào, thêm vào... gì cũng vui miễn thêm lời chúc cho những tình thân, heng Mây!
Năm này có khi chị em ta sớm gặp nhau hén!
quyan wrote on Feb 2
Con ước mình có SN trong mấy tháng đầu năm quá hà!. :):)
Con gởi lời chúc mừng Sinh Nhật đến bạn của Cô.
Cảm ơn Multi dễ thương. :):)
thunhan wrote on Feb 3
quyan said
Con ước mình có SN trong mấy tháng đầu năm quá hà!. :):)
Con gởi lời chúc mừng Sinh Nhật đến bạn của Cô.
Cảm ơn Multi dễ thương. :):)
Từ từ rồi tới mà con.
Thời gian chờ đợi mới ... hấp dẫn!
Em moi ve que an tet tro lai nha ....vo nha chi thay am ap va vui nua ...mong trong nam thang nao cung la thang hai cua chi ....quanh chi luon co nhung vong tay am ap cua ban be
giaminh03 wrote on Feb 3
Sư phụ ui! Entry này đem qua nhà Văn Khoa luôn hen, được hông. Viết vầy mà chỉ để ở đây... uổng!
thunhan wrote on Feb 7
Sư phụ ui! Entry này đem qua nhà Văn Khoa luôn hen, được hông. Viết vầy mà chỉ để ở đây... uổng!
Định viết riêng "Tháng Hai của Người VănKhoa" đó chứ.
Vậy, chúc mừng SN của Xuân Hương và Uyển Văn rồi rinh dìa bển luôn hén!
thunhan wrote on Feb 7
Em moi ve que an tet tro lai nha ....vo nha chi thay am ap va vui nua ...mong trong nam thang nao cung la thang hai cua chi ....quanh chi luon co nhung vong tay am ap cua ban be
Cám ơn Bích Trà nha!
Nhân tiện, hỏi nhỏ nè: lúc mở blog, Bích Trà có khai thiệt ngày sinh hông vậy? Đặng chúc mừng Sinh Nhật cho đúng!
:))
 




Đọc tiếp ...

Thứ Hai, 9 tháng 1, 2012

(78) "Vợ bé" Ông Đại úy!

Trong phong trào đấu tranh của Thanh niên Sinh viên Học sinh Sài Gòn trước 1975, có biết bao câu chuyện bi hùng về những người trẻ miền Nam - thế hệ dấn thân yêu đời - những câu chuyện không nhiều người biết, những câu chuyện mà người ngoài cuộc có khi khó đồng cảm, những câu chuyện khiến người ta... thắc mắc, nghi ngờ...
Người Văn Khoa xin giới thiệu ở đây một câu chuyện mà người trong cuộc "bây giờ mới kể" như một lời tri ân nhân ngày Sinh Viên Học Sinh 9/1


Photobucket


Tôi và anh Lê Quang Lộc gặp nhau trong phong trào sinh viên Văn khoa 1967-1968, sau gần 2 năm hoạt động sát cánh bên nhau, chúng tôi trở thành một đôi yêu nhau “thầm lặng”, chỉ có tổ chức biết vì nguyên tắc hoạt động để bảo toàn cơ sở.

Sau Tết Mậu thân, anh Lộc đột ngột thoát ly theo sự phân công của Thành Đoàn, vào mật khu cùng với 5 sinh viên khác là đại diện khối sinh viên tham gia Liên minh Dân tộc Dân chủ và Hòa bình Việt Nam do Luật sư Trịnh Đình Thảo làm chủ tịch, còn tôi ở lại tiếp tục công tác trong nội thành.

Tháng 3-1970, 41 sinh viên thuộc nhiều trường đại học bị bắt, tôi thoát ly vào chiến khu .

Tháng 12-1970, Trung ương đoàn bố trí anh Lộc về lại Thành Đoàn, tạo điều kiện cho chúng tôi gặp lại nhau sau gần 3 năm xa cách. Và đầu tháng 4- 1971, Thành Đoàn tổ chức lễ cưới cho chúng tôi tại một cánh rừng đầy ong mật và hoa ô môi hồng nở rộ khắp ven sông Sở Thượng thuộc Huyện Hồng Ngự,  Tỉnh Đồng Tháp, gần biên giới Việt Nam-  Kampuchia.

 Rồi tôi cấn thai, tháng 9-1971 tôi phải về Sài Gòn sống hợp pháp chờ ngày sinh nở. Để bảo đảm an toàn cho tôi, ba má tôi  phải bán căn nhà ở quận 3 đã bị lộ từ khi tôi thoát ly, về Thạnh Mỹ Tây mua căn nhà mới cho tôi tá túc. Tại đây, gia đình tôi mở một hiệu thuốc tây vừa làm kế sinh nhai, vừa làm bình phong cho tôi.

 

Sau khi sinh cháu trai, nuôi con được 3 tháng, tôi nối liên lạc lại với tổ chức, thoát ly lần thứ hai, về căn cứ Thành Đoàn lúc này ở huyện Phụng Hiệp Cần Thơ. Phải gởi con nhỏ lại cho hai bên nội ngoại, dù biết cháu được ông bà, cô dì yêu thương chăm sóc chu đáo, lòng cha mẹ nào không khỏi nhớ thương. Thời chiến, những lúc hiếm hoi được ở bên nhau, đêm đêm chúng tôi nhắc đứa con ngoài vùng tạm chiếm, vừa tội nghiệp cho cháu vừa thương cho mình. Hai chúng tôi bàn quyết định, tình cảnh như vầy chỉ sinh một đứa mà thôi.

 Nào ngờ tháng 12/1972, do yêu cầu của Đại hội Đoàn - lúc này căn cứ Thành Đoàn ở Tiplơn, rồi Bông Kông trên đất bạn Kampuchia, tôi và nhiều đ/c cánh học sinh - sinh viên phải đi đường du kích suốt 50 ngày đêm, vượt bao gian khổ hiểm nguy về đến Thành Đoàn sau bao lần đối mặt với cái chết. Còn anh Lộc thì từ Củ Chi lên căn cứ, cũng bao phen bị pháo nổ kế bên mình.

Gặp lại nhau sau Hiệp định Paris 27-3-1973 trên đất bạn, rồi mở đường trở lại Miền Nam, hai chúng tôi quyết định sinh cháu thứ hai, để cháu lớn còn có anh em nâng đỡ nhau trong đời nếu một trong hai, hoặc cả hai chúng tôi hy sinh.

Vậy là tôi sắp có cháu thứ hai tại căn cứ Thanh An, Huyện Bến Cát, Tỉnh Bình Dương. Lần thứ hai, tôi lại phải về căn nhà Thạnh Mỹ Tây tạm lắng.

Lần đầu về sinh cháu trai, bà con láng giềng hai bên vô tình thắc mắc: “Sao không thấy chồng cô Hai về thăm vợ con ?” Bất ngờ, má tôi lúng túng buộc miệng : “Nó lỡ làm lẻ ông đại úy”. Bà con nhìn tôi vẻ thông cảm. Còn có nỗi oan nào đáng buồn hơn? Nhưng tôi yên tâm với phận làm lẻ này, bởi nó là vỏ bọc hữu hiệu nhất vì thời đó, việc sĩ quan Thiệu - Kỳ có vợ nhỏ là chuyện rất phổ biến, bình thường, nên không ai chú ý.

Lần thứ hai về sinh cháu gái, cô Ba, cô Ngọc Châu ở kế bên nhà, mợ Bảy ở sát vách bên phải chỉ hỏi thăm mấy câu rồi “cho qua”… Sinh cháu gái được hai tháng, ở nhà hoài cũng tù túng, tôi cải trang cẩn thận, đến thăm thầy Tôn Thất Thiện, thầy cũ dạy tôi từ cấp 2, 1956-1957, rồi cấp 3, tại trường Nữ trung học Mỹ Tho. Hồi tôi còn là sinh viên, thầy về quê tôi dạy học rồi làm Hiệu trưởng trường. Từ khi lên Saigòn học đại học, 1964 tôi vẫn thường xuyên giữ liên lạc với thầy. Tình thầy trò gắn bó nhiều năm như người thân. Gặp tôi, thầy và cô Xuân vợ thầy mừng rỡ :

- Ồ Thư, sao lâu quá không thấy đến chơi ? Dạo này ở đâu, làm gì, khỏe không?

- Dạ, ra trường, em đi dạy xa nên không có dịp ghé thăm thầy cô, nhưng vẫn nhớ thầy và cô nhiều.

Tôi báo cáo thầy tôi đã lập gia đình và có hai con.

- Thế chồng Thư làm gì ở đâu, sao không đưa đến giới thiệu?

- Dạ, ảnh làm đại úy, đang đánh nhau ở vùng 1 chiến thuật, lo lắm thầy cô ạ

Tôi dự kiến nói ông xã ở xa để dễ bề bịa chuyện, nếu thầy cô quan tâm hỏi tới. Không ngờ thầy Thiện reo lên: ô, thế thì hay quá, anh thầy là Phó tư lệnh vùng 1, Thư đưa tên ông xã, cấp bậc, chức vụ, số quân cho thầy, thầy sẽ nhờ anh thầy giúp đỡ, chuyển về cho.

Tôi giật mình, bối rối, vờ đánh trống lãng, lái qua chuyện khác rồi vội rút lui ra về với cảm giác lâng lâng, thương thầy cô quá, lúc nào cũng xem tôi như em cháu, lo lắng cho tôi quá nhiệt tình.

 30-4-1975, Sài Gòn giải phóng cũng là lúc tôi nhận được tin anh Lộc đã hy sinh vì pháo trên đường tiến quân vào thành phố, ngày 15-4-1975 tại Hóc Môn!

Giữa niềm vui lớn lao của đất nước và cái buồn đến chết điếng trong lòng, nước mắt nào tôi mừng ngày chiến thắng, nước mắt nào tôi khóc cho người chồng, người đồng chí quá đỗi yêu thương?

Photobucket


Thôi đành nuốt nước mắt vào trong âm thầm công tác. Tôi đã được trả danh “Vợ lớn”, nhưng “ông đại úy” thì không bao giờ về…

Cô Ba, cô Ngọc Châu, mợ Bảy qua thăm hỏi ân cần, nắm tay tôi khẻ nói : “Hồi đó, cũng nghi lắm mà không dám hỏi, cô Hai cũng bớt buồn, chiến tranh mà, biết đâu để tránh, tiếc là tụi tôi không được gặp Dượng ấy “

Còn thầy cô Thiện ngạc nhiên và xúc động, “Không ngờ, Quan Thư tiểu thơ vậy mà gan hỉ, dám làm VC!”, và thầy cô càng thương hơn cô học trò sớm mồ côi chồng.

Không bao lâu sau giải phóng, cô Ba hồi hương về Gò Công, cô Ngọc Châu mất hơn 20 năm rồi, Thầy Thiện nay đã 80 tuổi, cùng với cô và các con Việt Nam, Thái Nguyên, Hà Tiên, Mê Linh định cư tại Mỹ, mỗi lần về thăm quê hương đều ghé thăm tôi - cô học trò của gần 60 năm trước.

Gặp nhau, ôn chuyện cũ, vẫn giọng Huế ấm áp nhẹ nhàng thầy nói: “Ừ,Thư gan hỉ, dám nhận mình là vợ bé ông đại úy, lại còn nói gạt thầy nữa hỉ” rồi thầy cười xòa, cô Xuân và tôi cũng cười theo…

Ngoài sân nhà, nắng Sài Gòn sao đẹp lạ.


Tháng 10-2010

Huỳnh Quan Thư

 

 


Đọc tiếp ...

Chủ Nhật, 1 tháng 1, 2012

(77) Tháng Sinh Nhật đầu năm



 BD4

Theo dự định, Người văn Khoa sẽ Chúc Mừng Sinh Nhật các thân hữu Văn Khoa vào mỗi đầu tháng. Nhưng, nửa tuổi blog rồi mà việc ấy chỉ mới thực hiện được một cách tương đối vào tháng 12.

Hôm nay, ngày đầu Năm Mới 2012, đến hẹn lại lên, mong rằng những dòng sau sẽ là lời chúc lành gửi đến các anh chị em có ngày sinh trong tháng 1.




***
Trước tiên, là Anh Vương Văn Nam, người được cô em gái Văn Khoa Minh An tặng cho danh hiệu "Người ít nói nhất" và ... lưu vào Guiness Văn Khoa!



Mừng Sinh Nhật, chúc Anh Nam Dồi Dào Sức Khỏe, Nhiều Niềm Vui và Sớm về Góc Nhỏ Văn Khoa với thêm nhiều bài thơ nữa nhé!



***
Người thứ hai và cũng là người có thể đạt danh hiệu "người lặng lẽ nhất" - Lê Thị Trúc Chi. Bạn mình mở blog rồi, lâu rồi là khác, nhưng bạn vẫn còn gặp nhiều trục trặc với Multi! Không biết bạn có rảnh đến gặp chị Quế hay Minh An để có thể thành thạo hơn chăng?



Mừng Sinh Nhật Trúc Chi, mong bạn mình Vui Khỏe, thêm Rảnh Rang

để sớm về qua chốn này


***
Người kế tiếp là Chị Mai - Cánh Hoa Vàng của Anh Tri Chính. Từ lâu lắm rồi, chị gắn bó với Người Văn Khoa trong tình thân bằng hữu.





Mừng Sinh Nhật, chúc Chị Chân cứng đá mềm, luôn Bình An, Thanh Thản


***
Người nữa có ngày sinh trong tháng Một là Chị Thanh Quế - với biệt danh Minh An riêng tặng: "Quế Cook". Đến giờ, Góc Bếp Vui nhà chị đã có đến 527 comments cho 14 món được gửi về! Kỉ lục "Người được comment nhiều nhất" chắc phải được công nhận rồi! 





Mừng Sinh Nhật, chúc Bếp của Quế Cook mãi Ấm Ấp, mãi Ngọt Ngào, mãi Đậm Đà

như những entries ân tình của chị!

***
Người cuối cùng trong danh sách mừng là Anh Vương Thế Dũng - người tự nhận mình là "Văn Khoa một nửa", người đã nhiệt tình góp vào tài sản của Góc Nhỏ Văn Khoa với một câu chuyện tình Văn Khoa đẹp. 


Mừng Sinh Nhật, chúc anh Thế Dũng thêm một tuổi với nhiều Thắng Lợi trong Công Việc, nhiều May Mắn trong Cuộc Sống




Giờ chúng ta nhập tiệc Mừng Sinh Nhật nào




Happy Birthday
123tagged.Com

PhotobucketPhotobucket
PhotobucketPhotobucketPhotobucket
 
Niềm Vui và Tình Thân sẽ luôn ở lại cùng chúng ta

Đọc tiếp ...

Thứ Ba, 27 tháng 12, 2011

(76) GÓC NHỎ VĂN KHOA - CUỐI NĂM NHÌN LẠI

-         12-7-2011: Sinh nhật tập thể 6 tháng đầu năm của nhóm “Văn Khoa trẻ” cũng là ngày GÓC NHỎ VĂN KHOA ra đời, sau hơn 1 tháng trăn trở, dốc hết tâm huyết của THU NHÂN cùng với sự trợ giúp ban đầu của NGƯƠIGIAONLINE và hoàn thiện sau cùng bởi GIOHEOMAY.

Photobucket

Thu Nhân

         Photobucket

Gioheomay

- 12-8-20011: Đầy tháng GÓC NHỎ VĂN KHOA, xóm Văn Khoa dần hình thành với các blog của  THU NHÂN, GIOHEOMAY, CỎ MAY (TRÂN THÚY), GIAMINH03 (MINH AN), QUENGUYENTHANH (THANH QUẾ), NGUYEN TUAN KIET, VUONG VAN NAM, HOÀNG HƯƠNG, XUÂN TIẾN, BAC BO (NHÃ THẢO), TU VINH (QUAN THƯ), XUÂN HƯƠNG, THÚY LIỂU,  BÍCH TRÀ… Dù rằng cũng có nhà mở cửa rồi thì chủ nhà vì lý do gì đó  vắng mặt suốt từ đó đến giờ, nhưng hàng xóm Văn Khoa vẫn cứ lâu lâu ghé qua phủi bụi dùm, còn thì cứ đến tối bà con trong xóm Văn Khoa lại đỏ đèn oline và còn rủ nhau đi qua xóm MUL lớn bên cạnh, nếu vì lý do nào đó không đi xóm vài ngày là có người thấy nhớ và chợt hiểu ra mình đã nghiện… online mất rồi.

Photobucket

Những gương mặt của cư dân xóm Văn Khoa

Photobucket

Góc nhỏ âm nhạc của nhà Văn Khoa có hẳn một nhạc sĩ riêng: anh NGUYỄN TUẤN KIỆT nên phần âm nhạc thường xuyên có “cây nhà lá vườn”

Photobucket

Vương Văn Nam và Nguyễn Tuấn Kiệt

-          5 tháng cho một blog mới ra đời là một thời gian không lâu, nhưng GÓC NHỎ VĂN KHOA đã được cư dân xóm Văn Khoa xem như một nơi để thổ lộ tâm tình, một nơi trò chuyện mà sau mỗi cuộc chuyện trò lòng nhẹ biết bao nhiêu để tiếp tục những buồn vui trong cuộc đời. Đã có 76 entry của cư dân xóm Văn Khoa và các thân hữu: THẾ DŨNG, VÕ QUÊ, HOÀNG KIM ÂU, LÊ THỊ THANH TÂM, HẠ ĐÌNH NGUYÊN, HẢI ÂU, BỘI HOÀNG, MINHTMAP, QUYAN, NGÔ NGỌC DUNG… và chắc là trong tương lai sẽ còn nhiều nhiều thân hữu ghé lại đây với những tâm tình của mình. Xin đa tạ!

-         Từ tháng 7 với những hò hẹn vu vơ ban đầu, vậy mà GÓC NHỎ VĂN KHOA đã có một cuộc gặp mặt dã quỳ hoa tại Đà Lạt đúng vào ngày 11-11-2011, cuộc hẹn hình thành từ bài thơ Lời hẹn dã quỳ hoa của Gioheomay. Chỉ có 10 người gặp nhau bên những bụi hoa quỳ nhưng đã có rất nhiều bạn bè văn Khoa, bạn bè Mul cùng online tham gia với các chuyện kể của Những ngày dã quỳ hoa. Thế giới đã chẳng còn mênh mông nữa, đã rất gần với nhau.

Photobucket

-          Đã có hơn 550  comment ở Quán Văn Khoa để mọi người cùng nhau tâm sự, để mời nhau những tách cà phê, những món ăn… ảo, để chúc mừng sinh nhật, để giận dỗi nhau và để rồi lại làm hòa… GÓC NHỎ VĂN KHOA chốn đi về của những người Văn Khoa và thân hữu gần xa. Tuổi blog của Người Văn Khoa chưa nhiều, nhưng tình Người Văn Khoa đầy lắm. Xin cám ơn bạn bè gần xa đã đến với GÓC NHỎ VĂN KHOA, đến đây xin hãy ở lại đây nhé!

 

Đọc tiếp ...

Chủ Nhật, 25 tháng 12, 2011

(75) HOÀI NIỆM GIÁNG SINH


Một hoài niệm rất Văn Khoa giữa mùa Noel phương Nam se lạnh của anh Nguyễn Tuấn Kiệt.
NgườiVănKhoa mang về đây, mời các bạn đọc nhé!


Photobucket

Ngày mai GIÁNG SINH.

Trong tiết trời se lạnh, không khí rộn ràng chuẩn bị NOEL của người tin CHÚA và cả không tin CHÚA, bao nhiêu hoài niệm choáng ngợp lòng tôi.

Nên bắt đầu từ đâu nhỉ? Từ Noel 1966 khi giữa dòng người đông đúc tôi gặp người phụ nữ, thân thể loang lở vết cháy bom napal, ôm con ngồi xin ăn trên đường Lê Lợi. Hay kể về một đêm Giáng sinh 12 năm trước, tôi và 1 linh mục thân thiết, sau tiệc nửa đêm, đàm đạo đến gần sáng về Thánh nhạc cổ xưa từ thế kỷ 10? Giữa hai thời điểm này là khoảng thời gian dài với biết bao điều để nhớ.

1) 1972

      Sau 7 tháng qua nhiều trại giam, tôi đón Noel trong xà lim Tổng nha cảnh sát SG. Bị biệt giam suốt,  tôi gần như không biết gì về tình hình bên ngoài. Đêm giáng sinh, không biết vô tình hay cố ý, người gác ngục ngồi đọc báo gần cửa xà lim số 1, nơi tôi đang bị giam. Lén nhìn qua ô cửa khoảng 1 tấc vuông, tôi giật nảy người khi thấy dòng tít lớn "không quân Hoa Kỳ tiếp tục ném bom Hà Nội". Dòng tít khác "...3 B52 bị bắn rơi". Với sức tàn phá của B52, các khu dân cư của Thủ Đô sẽ thành bình địa. Bao nhiêu người sẽ chết? Khoảng trống trước số 3 là do kiểm duyệt đục bỏ. Tôi đoán: như vậy ít nhất phải có 13 B52 bị bắn rơi? Đau xót, phẫn nộ vì sự dã man của đế quốc Mỹ xen lẫn vui mùng vì máy bay càng rơi nhiều, sự tàn khốc sẽ giảm đi, đồng bào ta sẽ bớt thiệt hại. Những ngày sau tôi tiếp tục được "cung cấp thông tin" bằng cách đọc báo lén! Đau lắm khi cuộc chiến đấu ngày càng ác liệt còn mình bất lực trong cảnh giam cầm. Lòng tôi ngày càng nặng nề và bài thơ "Đêm Giáng sinh trong tù" ra đời.

              Mừng Chúa không thánh lễ

              không rượu, chuông nhà thờ

              Song sắt buồn mắt đỏ

              Vàng soi đèn thẩn thờ

              Đêm nay ai cầu nguyện

              Ai chết gục vô tình

              Trái tim nằm kể chuyện

               Bao nhiêu là ưu phiền

               ..................................

               Từ chối cửa thiên đàng

                Xin làm người Độc Lập

                Đêm đông thấy mặt trời

     Tiếc là không còn nhớ trọn vẹn bài thơ. Hy vọng sẽ tìm lại được vì đã đăng trên 1 tạp chí SV tranh đấu trước 75 và báo Văn nghệ giải phóng sau 75.

   2)

Hoài niệm đưa tôi đến những người bạn sinh viên công giáo tham gia phong trào tranh đấu tại Sài Gòn. Anh Nguyễn Xuân Hàm, thành viên của phong trào Thanh Lao Công, người ngưỡng mộ Che Guevara. Khi gặp lại anh trong căn cứ Thành Đoàn 1974 trông anh đúng là hình ảnh của Che: người vạm vỡ, nón tai bèo, súng M16 của Mỹ, mùa mưa khoác 1 tấm nylon xanh, phong cách rất khó tả nhưng thật thú vị. SV tranh đấu thời đó đều như vậy. Tôi thích dùng từ phong cách"Tráng sĩ" khi nói về điều đó. Hàm là người tổ chức recital guitare duy nhất trong đời tôi biểu diễn chỉ cho 1 người thưởng thức: Mai, vợ Hàm! Tôi sẽ kể chuyện này 1 dịp khác. Một lần Hàm đi công tác ghé vào đơn vị. Trời mưa, chúng tôi uống trà Hà thủ ô, chuyện trò rôm rả, tôi hỏi Hàm:

- Tò mò chút thôi, ông là linh mục tu xuất, sao lại theo giải phóng?

- Đơn giản thôi, Cách Mạng như chiếc xe tăng dũng mảnh lao về phía trước, cản đường sẽ bị nghiền nát, đứng qua 1 bên cũng không được, leo lên đi cùng là hay nhất vì xe tăng đó đưa mình tới bến Độc Lập Tự Do.

  Tôi chỉ nhớ ý anh trả lời như vậy, bất ngờ và giản dị. Anh Thông (3 Hiền) lại là 1 trường hợp đặc biệt. Là người công giáo, sĩ quan quân đội VNCH, anh quyết định về với Cách Mạng. Xin nghỉ phép về lấy vợ, ngay sau đám cưới, cánh mặt trận thanh niên Thành Đoàn đưa anh về căn cứ Long Khánh. Anh nhanh chóng hòa nhập với cuộc sống ở chiến khu. Việc đầu tiên là cất một căn nhà riêng để anh rước vợ vào thăm. Anh và chúng tôi đi cắt tranh, đốn gỗ làm nhà. Căn nhà bên suối đã vun quén hạnh phúc của đôi vợ chồng phải chia tay ngay sau khi nói với nhau lời gắn bó suốt đời. Một buổi sáng chúng tôi cùng uống trà. Anh nói với vợ:

- Mình hay hát "người hẹn cùng ta đến bên bờ suối". Bây giờ ở bên bờ suối rồi. Nhưng em ơi để có được căn nhà bên suối này anh đã đi cắt tranh, đứt tay, té suối, chân bầm dập. Các anh cùng giúp vào. Không có hạnh phúc nào tự nhiên có đâu em.

  Chúng tôi cảm động vì lời nói chân thành của anh. Sau này hai anh chị trở ra SG hoạt động trong đồng bào công giáo và tiếp tục công tác sau 30.4.75 cho đến khi nghỉ hưu. Có thể kể nhiều nữa về các bạn công giáo: Nguyễn xuân Phổ (đã mất, đời anh là 1 câu chuyện buồn), Bác sĩ Phạm Quốc Vỹ, Đòan Khắc Xuyên, Trần Hữu Quang, Ngoãn, Hậu (đã mất vì tai nạn giao thông) v.v.

Trong thời khắc "Vinh danh Thiên Chúa trên trời. Bình an dưới thế cho người thiện tâm" này, tôi nghĩ: Hướng đến Độc Lập dân tộc, Hạnh Phúc nhân dân, Phồn vinh đất nước, sẽ không có khoảng cách nào giữa người có tín ngưỡng và Không tín ngưỡng.

3)

Khoảng tháng 11.74 Sen Trắng vào căn cứ làm việc với tôi. Lúc bấy giờ vắng mặt lâu không có lợi. Giao liên đưa ST đến căn cứ khoảng trưa là làm việc suốt. Tối nghỉ được vài giờ. Sáng hôm sau giao liên đưa ra. ST báo tin Hướng Dương sắp kết hôn với...Tôi ngạc nhiên vì lần vào trước không nghe HD nói gì. Tuy nhiên tôi yên tâm về đôi bạn và băn khoăn không biết mừng đám cưới như thế nào. Thôi thì tặng thơ!  Sau này HD tâm sự "tụi em chọn Noel làm đám cưới vì muốn có cờ tổ quốc. Mượn ngôi sao vàng Noel để không bị theo dõi". Bài thơ viết rất, rất vội được ST đọc trong đám cưới với lời giới thiệu là quà của một người bạn ở xa? Tôi còn nhớ vỏn vẹn 3 câu!

         Khi loài người yêu nhau

         .....................................

                .......................................

         Nhìn nhau nhìn một hướng

         Yêu nhau trong cuộc đời

         .......................................

   Như vậy đó, một thời tuổi trẻ chúng ta sống đẹp. Đường đời không tránh được chông gai. Dù sao, quá khứ đã là phần máu thịt của mình.

"Hoài niệm Giáng Sinh" hy vọng góp 1 lẵng hoa cho tiệc nửa đêm của góc nhỏ VK, có thể lạc điệu, có thể riêng tư nhưng ít nhất hoa vẫn là hoa của riêng tôi !!!

  Mời các bạn nghe lại ca khúc Amazing grace.

Lời Việt: NTK. Ca sĩ: Hương Giang và nhóm AC&M

Attachment: On Huyen Dieu(Old).Huong giang hat. Nhung ca khuc bat tu Vol.3 Khuc Lang man 6-2005.mp3

6Lời bình
btthuy wrote on Dec 23, edited on Dec 24
Những hoài niệm và lẵng hoa của riêng anh mà anh đã gửi tặng cho Góc nhỏ Văn Khoa khiến em xót lòng trong một chút lạnh của buổi sáng Noel.
Cho phép em được viết thêm mấy câu trong những dòng thơ anh còn để trống:

Khi loài người yêu nhau
Khi đôi ta yêu nhau
Đã có lời hẹn ước
...............................
Nhìn nhau nhìn một hướng
Yêu nhau trong cuộc đời
...................................
Thời gian thắm thoát thoi đưa
Có đôi khi lạc lối
Chẳng còn hướng đi xưa
Rồi giật mình nhìn lại
Vẫn có nhau trong cuộc đời!

Ngẫu hứng, em viết tiếp, nếu cảm thấy chưa "ưng bụng", anh delete nhé! Những giọt nước mắt sáng nay, em dành cho entry "Hoài niệm Giáng sinh".
nguyentuankiet wrote on Dec 24
btthuy said
Ngẫu hứng, em viết tiếp, nếu cảm thấy chưa "ưng bụng", anh delete nhé!
Bài thơ xưa chắc không ai nhớ rồi,Thúy viết tiếp khá hay đó chứ. Noel vui khỏe nhé.
giaminh03 wrote on Dec 24
Tối Noel vào đây, bỏ lại nhộn nhịp bên ngoài, quá khứ quay lại, đọc và nhận ra có người quen, có người không quen nhưng mọi thứ trong entry này khá gần gũi. Rồi tiếp đến là một cái còm họa thơ. Một buổi tối Noel thật đặc biệt và thú vị! Cám ơn anh Kiệt và chị Thúy. Chúc Giáng Sinh vui vẻ nhé.
btthuy wrote on Dec 24
Bài thơ xưa chắc không ai nhớ rồi,Thúy viết tiếp khá hay đó chứ. Noel vui khỏe nhé.
Cuối năm được anh khen, chắc chắn em sẽ ấp áp cho đến...năm sau.
Quả là con người ta thích được khen hơn là bị chê, anh nhỉ!
Nhà anh chị có nghe phố phường rộn rịp không? Cái cầu Nguyễn Văn Cừ đang tra tấn em!
nguyentuankiet wrote on Dec 24
btthuy said
Nhà anh chị có nghe phố phường rộn rịp không? Cái cầu Nguyễn Văn Cừ đang tra tấn em!
Cầu NVC mới xây nên ì xèo là phải rồi. Cầu chữ Y củ xì cũng rần rần luôn!!! Bye bye Noel,hẹn năm sau !!!
thunhan wrote today at 11:41 AM
Một hoài niệm bùi ngùi...
Em "gặp" trong entry này người quen,người biết, người thân.
Bùi ngùi cho người biết đã xa khuất mãi rồi, cũng bùi ngùi cho người thân quen còn quanh đây với bao nỗi niềm...
Thời gian vẫn trôi, hoài niệm vẫn còn ở lại!

Đọc tiếp ...

Thứ Sáu, 2 tháng 12, 2011

(74) Nhớ anh Tri Chính


Và những dòng thương nhớ vừa ráo mực của Cỏ May


Photobucket

Văn Khoa của tôi năm xưa.

Tôi mến mộ anh Trinh Chí từ khi mới đọc báo Tuổi Hoa và không ngờ, có một ngày được gặp và làm việc cùng với anh và anh chính là: Nguyễn Tri Chính. Anh
hiền, ít nói, hay căm cụi làm việc, có đôi mắt sâu với đôi chân mày rậm đến…phát sợ nếu nhìn lâu!

Khi tôi bị bắt ở Cảnh sát Quận 1, vì tôi làm báo chung với anh nên đêm đó, tôi và chị Quế đều rất hồi hộp. Nghe tiếng xích sắt khua, một phòng giam nào đó vừa
được mở cửa là chúng tôi lại hé mắt nhìn xem có phải anh Chính vào không? Và cứ vậy, chúng tôi thức đến sáng, tiếp tục lo lắng, vì rất có thể anh đang ở một
phòng giam đâu đó...

Tôi còn nhớ, lúc nhà anh còn ở Hàng Xanh, thỉnh thoảng tôi và người yêu có ghé chơi, anh hay cười cười nhắc tôi: “Nè, em đừng có ăn hiếp thằng…nha, tội nghiệp nó!”. “Trời, bộ em dữ lắm hả, em chỉ lanh thôi, em có ăn hiếp ai đâu?!”. Anh chị và cả hai bác tiếp chúng tôi rất chân tình, trong ngày cưới tôi, chị Mai, vợ anh, với chiếc áo dài màu tím của cô gái Đà Lạt “chính hiệu” đã say sưa hát…

Sau 1975, thỉnh thoảng tôi gặp lại anh trong những lần họp mặt, vẫn rất vui vẻ, thân tình và anh cũng có về chơi ở nhà tôi tại Mỹ Tho. Những lần đám cưới con
anh, tôi đều dự đầy đủ.

Vẫn tưởng dòng đời cứ trôi, dẫu rằng, cuộc đời anh, không phải là không có những sóng gió, anh cũng đã đôi lần chia sẻ với tôi…

Nào ngờ anh phát bệnh, thời gian đầu, anh vẫn rất lạc quan, vì anh đâu biết mình vướng phải căn bệnh ngặt nghèo. Chị Mai đã báo với chúng tôi. Nhìn anh vui vẻ như thế, chúng tôi chỉ biết nuốt nước mắt vào trong.

Những ngày cuối đời của anh rồi cũng phải đến. Chiều hôm ấy, chúng tôi hẹn nhau đến bệnh viện Chợ Rẫy, cái box…quen thuộc đây rồi! Anh không nói được, nhìn chúng tôi hết lượt (mỗi người vào thăm một chút) và…chảy nước mắt.

Chúng tôi xót thương anh nhưng chẳng biết làm gì hơn, ngoài những cái nắm tay chặt hơn, những ánh mắt quay đi, che giấu. Anh bị phù khắp người, thở bằng máy, mắt vẫn nhìn mà không nói được gì cả.
Có đau đớn nào hơn, bạn bè vẫn đang ở quanh anh đây, anh Chính ơi!

Chúng tôi bàn bạc với Chị Mai, dặn dò Tri Quang những điều cần làm để lo hậu sự cho anh…
Ngày hôm sau, anh về nhà và ra đi mãi mãi. Lại thêm một bà mẹ già trong cảnh ‘tre khóc măng”. Tôi rất sợ tình cảnh này, đặc biệt là sau khi má tôi, rồi dì tôi mất, vậy mà, tôi cứ phải chứng kiến nhiều lần, ngay chính tại gia đình của những người bạn trong phong trào.

Hằng năm, ngày giỗ anh, bạn bè lại đến thắp cho anh nén hương, hỏi thăm mẹ đôi điều và rồi… mỗi người lại mỗi nẻo.

Hôm nay, nhắc một chút kỷ niệm về anh, để bạn bè cùng nhớ thương anh, một người anh, một người bạn, đã một thời cùng chúng tôi san sẻ…

Ở cõi vĩnh hằng, anh hãy ngủ yên sau những năm tháng đã làm đẹp cho đời bằng những tác phẩm hay. Nơi ấy, không có đớn đau, bệnh tật, chỉ có hoa nở, chim hót và những lòng thanh thản, không còn vướng víu bụi trần…

Mồng 10 tháng 11 năm Tân Mão
Cỏ May

Đọc tiếp ...

(73) NỖI ĐAU SAU CHIẾN TRANH VẪN DAI DẲNG


Tháng 12 này cũng có ngày giỗ của Người Văn Khoa Nguyễn Tri Chính - nhà báo Trinh Chí ở Tuổi Hoa ngày xưa.
Người Văn Khoa mang về đây bài viết rất cảm động của anh Nguyễn Tuấn Kiệt để chúng ta cùng chia sẻ.

Photobucket


Ngày 10.11 âm lịch giỗ Nguyễn Tri Chính. Biết năm nay chỉ cúng trong gia đình, chiều nay tôi đến thắp nhang. Mai, vợ Chính, đi đám cưới. Tôi nói chuyện với mẹ Chính hơn 1 giờ và hiểu thêm nhiều điều về bạn. Trở lại chuyện cũ 1 chút. Giữa năm 1973, sau gần 1 năm biệt giam tại xà lim Tổng nha cảnh sát, chính quyền SG chuyển tôi qua Chí Hòa, ở chung phòng giam svhs. Tôi gặp nhà thơ Triệu Từ Truyền (Triệu Công Tinh Trung) 1 đồng chí lãnh đạo của cánh học sinh. Nhà thơ hỏi tôi có biết N.T.Chính không? Tất nhiên là tôi biết. Sau ít lâu, T.T.Truyền thì thầm với tôi về Chính. Làm việc này, nhà thơ đã phá bỏ nguyên tắc tổ chức. Có lẽ anh ấy lo lắng cho đồng đội của mình. Thì ra Chính đã tham gia CM khi còn là học sinh và đã được kết nạp Đoàn. Tạp chí Tuổi Hoa mà anh cộng tác với bút danh Trinh Chí nổi tiếng đã có sự dẫn dắt của tổ chức. Anh Truyền bị bắt, Chính đứt liên lạc. Do đó khi vào học VK, Chính hòa nhập ngay với phong trào, họat động báo chí. Anh Truyền đặt thẳng vấn đề với tôi: "nếu anh có cách liên lạc với Chính, cứ mạnh dạn giao việc. Tôi đảm bảo với anh về Chính". Lúc bấy giờ do chiêu hồi khai báo, chi bộ VK tan nát, cơ sở bị bắt, lộ bể gần hết, chỉ còn sót lại Cỏ May và Hoa Hạ (Hồng Diệp). Biết được 1 đồng chí đang chờ chắp nối, vượt nguyên tắc cũng phải làm thôi. Khi HD vào thăm nuôi, không thể cho biết hết mọi việc, tôi chỉ nói HD tìm cách liên lạc với Chính, cứ bàn công việc không có gì e ngại. Sau 30.4.75 tôi đã làm tròn trách nhiệm khi xác nhận việc Chính đã tham gia hoạt động tại VK để bổ sung lý lịch kết nạp Đảng.

Hôm nay nghe mẹ kể chuyện tôi hiểu con đường Chính đã chọn là tất yếu.

Mẹ kể về 9 năm hoạt động phụ nữ xã ở quê hương Phú Yên. Đêm khuya đi vận động quần chúng có người hỏi chị sợ không. Mẹ trả lời mắc gì mà sợ. "Nói vậy chớ làm sao bác không sợ hả cháu, bác nói vậy cho chị em vững lòng"...

Mẹ kể về giai đoạn ba Chính bị giam cầm, mẹ tìm cách bán quán nước gần nhà giam để thăm nuôi chồng và anh em tù nhân, đồng thời làm liên lạc cho tù nhân với tổ chức bên ngoài...

Mẹ kể sau 1954, Chính mới 3 tuổi, mẹ và chồng chuyển vùng về SG công tác...

Mẹ kể năm 1977 ba Chính mất vì bịnh hậu do tra tấn của kẻ thù lúc bị giam cầm...

Mẹ đem bánh ít lá gai ra cho tôi ăn. Mẹ nói bánh ngoài quê gởi vô cúng thằng Chính đó cháu. Mẹ hỏi tôi bánh ngon không, tôi trả lời ngon lắm bác. Bánh quê mới có lá gai thật, mẹ bảo cháu ăn nữa đi.

Rồi mẹ ngần ngại, có chuyện này không biết cháu có giúp được gì không? Mẹ đem ra 2 bộ hồ sơ của mẹ và chồng đề nghị hưởng chính sách theo nghị định 290.

- Bác nộp hồ sơ từ năm 2007 tới giờ chưa giải quyết. Hồ sơ của bác duyệt rồi trên giấy tờ còn của ổng họ nói thiếu cái gì đó.

- Sao bác không hỏi để bổ túc hồ sơ?

- Tháng trước bác lên hỏi,họ nói người có trách nhiệm giải quyết đi công tác rồi. Một tháng nữa bác quay lại. Cậu trẻ trẻ tiếp bác nói bác chờ mấy năm rồi, ráng chờ thêm 1 tháng nữa!

   Ôi câu nói có lẽ định an ủi nhưng nghe ra vô cảm, bạc bẽo quá chừng. Tôi đọc hồ sơ, thương mẹ quá. Mẹ cho biết đã đi Hà Nội 3 lần để tìm người xác nhận, không kể việc tìm người ở SG, Phú Yên. Cũng may mẹ đã làm giấy tờ xác nhân này từ trước, khi làm hồ sơ huân chương kháng chiến. Chứ bây giờ mới làm chắc không còn ai để xác nhận! Mẹ cười buồn:

- Bác 90 tuổi rồi, không biết lúc được hưởng chính sách có còn sống không? Tiền bạc không đáng cháu à, không đủ để bác đi cyclo tìm người xác nhận. Nhưng cây có cội nước có nguồn. Bác muốn có chính sách để cháu chắt nó biết ông bà đã làm gì.

Tôi không dám hứa sẽ giúp gì cho mẹ, chỉ khuyên mẹ gặp lại như họ đã hẹn coi giải quyết như thế nào rồi tính.

Tôi xin phép mẹ thắp nhang, nhìn di ảnh Chính mà thương mẹ tre già khóc măng. Lúc về mẹ ôm tôi vào lòng nói:

- Bác thấy cháu như thấy lại thằng Chính

Mẹ đưa tôi gói bánh ít bảo tôi đem về cho vợ. Câu nói của mẹ cứ ám ảnh tôi mãi "Cây có cội nước có nguồn..." Bao nhiêu người đã hy sinh vì đất nước, chính sách chỉ là sự ghi nhận sự hy sinh cao cả ấy. Không ai hy sinh vì chính sách mai sau! Chiến tranh, dù chính nghĩa, luôn đi kèm nỗi đau mất mát. Sao nỗi đau ấy vẫn còn dai dẳng đến ngày hôm nay?

Photobucket

Mẹ ơi, chắc là con sẽ ăn bánh mẹ cho, có vị mặn của nước mắt. Con sẽ thăm mẹ nhiều hơn để mẹ thấy lại con của mẹ.


Đọc tiếp ...