Chủ Nhật, 13 tháng 11, 2011

(65) Tặng Họp mặt Dã Quỳ hoa (2)

Ngày thứ hai của Hội ngộ Dã Quỳ, lại nhận thêm một món quà nữa của anh Kiệt.
Sau tiệc nướng, mọi người quây quần trong gian nhà ấm cúng nghe nhạc,
Không biết tận phố thị Sài Gòn, anh chị có ách xì không vậy?

Không nghĩ là các bạn có giờ rảnh để nghe nhạc. Nhưng biết đâu tối mai chuẩn bị chia tay nhiều bạn lại khó ngủ.Có nhạc"nội" nghe văng vẳng có thể dễ ngủ hơn.Hi hi

1) Tình quê   Tô Thanh Phương hát    (cứ coi như Đà Lạt có dòng sông quê đi ! )

2)Mùa hạ cuối  (không nhớ tên ca sĩ dù có ghi ở đâu đó ! )

3) Gởi em và ngôi trường củ   Thơ: Cao Vũ Huy Miên ca sĩ: Y như trên vậy !

   Tôi không biết chỉnh cân bằng âm lượng trên blog,khi nghe tùy bài mà chỉnh lớn nhỏ !!! Khổ,chán quá,nghe nhạc mà phải chỉnh từng bài,mất hứng. Tôi nói giùm các bạn rồi đó,đừng cằn nhằn !!! Hi hi

Attachment: Tinh Que HTV 2002 T.H.Bich_NTK_To.Th.Phuong.mp3
Attachment: Mua ha cuoi Dpt.Q.Hop.mp3
Attachment: Goi em vangoitruong cu HTV 1999_Tr.Huu.Bich___.mp3

1 Comment
gioheomay wrote on Nov 12
G được ủy quyền thay mặt cám ơn anh...Và bây giờ bắt đầu nghe đây..Chúc anh ngủ ngon

Đọc tiếp ...

Thứ Sáu, 11 tháng 11, 2011

(64) Tặng họp mặt Dã Quỳ hoa

Đây là món quà Anh Nguyễn Tuấn Kiệt tặng cuộc họp mặt của nhóm Nữ sinh viên Văn Khoa tại Đà Lạt ngày 11-11-11


Tôi chỉ biết add nhạc trong blog nên thay vì ghi note lại ghi vào đây.

Các bạn đã chuẩn bị,trông chờ ngày hội này lâu qúa.Tôi chỉ biết chúc các bạn"đắc kỳ sở nguyện". Gởi tặng các bạn ca khúc"Les feuilles mortes"(Tình khúc mùa thu) nhạc:Joseph kosma,Lời:Jacques Prevert,Lời Việt:NTK. Ca sĩ:Xuân Phú.Đã có nhiều lời Việt cho bài hát này nhưng tôi rất thích lời của mình vì bám sát lời gốc !!! Sắc vàng Dã Qùy Hoa sẽ rất vui vì tình bạn.Sắc vàng của tình khúc này nếu làm tim các bạn....thì cũng chỉ là thêm chút sắc màu cuộc sống.  

Attachment: Tinh kh m.thu.Xuan Phu ca.CK bat tu vol.2 Chu Nhat Buon.Joseph Kosma.mp3

2Lời bình
Nhất định sẽ mang về Góc nhỏ vào đúng ngày Hội Dã Quỳ!
Ông anh chu đáo thiệt. Đúng là bác Cả. Cám ơn anh hén!


Đọc tiếp ...

Thứ Tư, 9 tháng 11, 2011

(63) Hội Dã Quỳ 11/11/2011


     Hình như từ hồi có Góc nhỏ này đến giờ, chưa khi nào các thành viên lại nôn nao chờ một ngày họp mặt đến vậy!



        Đầu tiên là Chủ nhân biệt thự Gia Minh phác họa sơ chương trình để "rù quến" mọi người "Những ngày đó, trăng vừa qua rằm một chút, lúc đó đã hết mưa, buổi tối sau khi lang thang ở ngoài phố, một bầu trời trăng sao sẽ ở ngay trên mảnh sân nhà GM, tui sẽ trải cái chiếu thơ ở đó. Sẽ có một buổi chiều, đốt bếp lên, nướng bất cứ ... cái gì các bác muốn nướng. Sẽ có buổi tối uống cà phê "made in GM" và nghe tiếng guitar của MM. Còn 2 ngày đông đủ các nữ kiệt trên núi Nga Mi rồi thì ta sẽ gác kiếm để đi rong, chỗ nào hữu tình thì đứng lại, nơi nào vô tình ta sẽ đi qua. Buổi tối sẽ là 16 độ, nhưng yên tâm, chỗ ngủ, chăn mền, áo ấm, khăn quàng, mũ len... vẫn thường phải cung cấp cho đại gia đình nên các bác xách ba lô nhẹ nhẹ thôi. Nào, ai chỉ có giày cáo gót thì đi mua dép thấp, ai có quota xài quota, ai chưa xin nghỉ phép làm giấy ngay từ bây giờ...".

     Thế rồi, các tín đồ của "chủ nghĩa xê dịch" hò hẹn rủ rê nhau và người mỗi ngày một thêm đông, chương trình cứ ngày càng hoành tráng thêm - cả 2 mặt vật chất lẫn tinh thần :))

Ngay khi có quyết định về Ngày Hội Dã Quỳ, em Gió   nói liền: "Gió đang đợi tháng 11... sẽ có cảm xúc tràn cho con dốc của chị nè!". Em MậpM thì  nhanh nhảu hứa "... và từ bây giờ, em bắt đầu sống hiền lại để cho ông trời...độ em, dừng lỡ độ này. Em sẽ mang lên 1 chai Martini còn nguyên đai nguyên kiện, chai dở em đã uống hết òi. Mang cả bánh đậu xanh và cà phê Trung Nguyên đề ta mở hội bàn đào, thưởng trăng, trà rượu mà đàm đạo..."

     Ai cũng nhất trí "buộc" GM không được quá lích kích mà cực khổ, phải dành thì giờ để vui chơi, nhưng em í bảo "Em là... chủ nhà, để em tính cho, đại khái là thế này. Chưa biết được giờ đến của Gió, MM và Chụt ngày thứ sáu 11/9, nhưng đại khái là đến 4 giờ chiều hôm đó nhà em đã có ít nhất là 5 bà chị VK đến rồi, các cô em gái cũng sẽ đến mà không biết giờ nào, và sẽ có sẵn nồi cháo gà rùi. Tối đó ra phố lang thang đâu đó thì tùy hứng của mọi người, về đến nhà ra sân "hội bàn bánh", uống trà hay uống cà phê thì tùy và 8888, chủ đề đến lúc đó tính he. Buổi sáng thứ bảy ngồi ngoài sân uống cà phê trong sương sớm, rồi đi ăn bánh căn trong xóm, ngồi bên bếp lò có cái nào lấy ra cái đó nóng hổi, sau đó ta rong chơi với dã quỳ, đường đi về phía suối Vàng dã quỳ hai bên đường còn nhiều, phía đó còn nhiều chỗ hữu tình để ta ghé. Trước khi đi cắm nồi cơm điện, thức ăn đã có sẵn trong tủ lạnh, trưa về cho vào lò, trộn rau và nấu một nồi canh. Nhanh lắm, GM đã có kinh nghiệm rồi, yên tâm. Buổi chiều 4 giờ nhóm một bếp than để trên bàn đá ngoài sân, đồ nướng cũng đã chuẩn bị trước bỏ trong tủ lạnh rồi, chỉ việc lấy ra... nhậu thôi. Sáng CN cũng uống cà phê ngoài sân, cà phê Trung Nguyên và cà phê "made in GM", rồi sau đó đi chợ Đà Lạt mua quà mang về hay lang thang trong xóm để lên đồi chùa Sư nữ Linh Phong, khoảng 1 km đi bộ, cảnh cũng rất dễ thương, nhà em có chiếc Astrea cũ nhưng MM vẫn có thể làm tài xế xe ôm chở các bà chị đau chân đi bộ không được lên tới cổng chùa (GM không dám chở ai trên đường dốc ĐL hết). Khi quay trở về gần trưa sẽ ghé quán kem Việt Hưng gần nhà, ngồi trên lầu ăn kem nhìn xuống đồi thông cũng hay lắm. Trưa về nhà ăn cơm và 8888 tiếp, sau đó ai đến giờ về thì cứ tuần tự ra xe, GM còn ở đến ngày 14-9 hoặc hơn nữa nếu nhà vẫn còn khách. He he... "

     Nhưng phải đến khi em Chụt bày cái đồng hồ đếm ngược thì y như rằng mọi người bắt đầu nhấp nha nhấp nhổm.
Cụ thể là hai bạn lưng đau chân nhức TN và CM liền chắt mót tiền tậu ngay hai vé máy bay để dành thời gian và sức lực mà "chiến đấu" với con dốc - không biết có hiền không - và những thung lũng nhuộm vàng bởi Dã Quỳ vào mùa. Em Gió thì "copy cái chương trình hoành tráng của chị về nhà đọc cho kỹ...vì đọc đến đâu khoái quá lạnh run đến đấy ..:))) ! Còn gợi ý MM mang theo cây guitar để mình chơi văn nghệ nữa chứ nhỉ ? :))
     Em Chụt sốt sắng đòi mua vé tập thể luôn cho mấy bà chị cùng đi xe. Chị Thư thấy cũng sớm khoe "...Chị mua vé rồi" Bà chị mình cũng tếu lắm đó, nghe chị nói vầy nè: "
Chương trình ăn uống ngủ nghỉ đã có Hội Quán Văn Khoa lo rồi, chị tin tưởng tuyệt đối. Chỉ có điều nhắc bà con mang theo đồ ăn thiệt, đừng mang hình ảnh theo là "bó miệng" luôn..."

     Chắc là nôn nao lắm nên cuối cùng thì 3 em Gió, MậpM và Chụt đã quyết định đi xe đêm đặng thưởng thức cho đủ 3 buổi sáng Đà Lạt!
Nhưng có lẽ lời đề nghị dễ thương nhất là "Gió có cái máy chụp hình mới toanh từ Mỹ về ...sẽ chụp cho các chị mỗi người một album!"
     Mỗi ngày, thực đơn cứ được cập nhật, càng cụ thể và khiến người ta nôn nao thêm. CM đề nghị: "
Sáng chủ nhật thì ăn cháo trắng hột vịt muối nha, chị đem theo hột vịt muối (không ngon, không tính tiền) và mua luôn lá dứa để nấu cháo, chịu chưa? Em mua khoai lang ĐL để nướng nha, thịt thì ngon nhưng không có ăn dây dưa kiểu khoai lang được...
     Đến ngày 25/9 thì đã nên vóc nên hình thế này: "có các món bánh của chị Quế và MM rồi, món "chụp hình" của Gió rồi, bánh canh của TN+cua đồng của CM, cơm chiên của TN, cháo trắng hột vịt muối của CM, rồi bánh căn, cháo gà, cá thu Nhật kho nồi áp suất xương mềm như cá hộp, món nướng..."

     Đồng hồ đếm ngược cứ mỗi ngày mỗi gõ vào trái tim rộn ràng và đôi chân của những người không còn trẻ lắm - tuy hình như ai nấy cũng đều ưng bụng bài thơ Em vẫn trẻ mà CM tặng từ dạo tháng 5.
     Riêng em MậpM, rất nhanh chóng được chị CM kết liền với món tủ là "nghề xoa bóp, tối đó đau chưn ai la là em xoa liền hehe!" Chị CM bảo sẽ trả công bằng thơ mà chưa nghe đoạn sau phần wảng cáo của em ấy: " nhưng sau đó cái chưn có sử dụng được không là em hông bảo đảm..."

     Nhưng có lẽ, người bị phân tâm nhất trọng vụ ăn chơi này là chủ nhân biệt thự GiaMinh. Em ấy đang phải căng thẳng vì thời gian cho đề tài nhận từ lâu mà chương trình Dã Quỳ cứ làm cho đứt khúc hoài. Em ấy tự bạch như vầy: "He he! Công nhận từ hôm râm ran bàn chuyện đi chơi tui bị phân tâm thiệt. Đương khi tui đang tập trung để phân tích mấy con số rối nùi từ khảo sát XHH như: có đến gần 80% trả lời ngừ ta cưới nhau là do tình yêu, nhưng lọc ra tiếp thì có cũng cở chừng gần 30% trong số đó bị bạo lực gia đình. Tui đang suy nghĩ coi là do rượu, do tâm lý gia trưởng hay gì gì nữa...thì bỗng nhiên tui thấy tui đang nghĩ cái món cơm chiên tôm khô, nho khô với món cháo trắng hột vịt muối sắp xếp vô bữa nào trong cái chương trình ăn chơi này đây. Dzậy là đi toong một cái gạch đầu dòng trong bài vở của tui , bắt đầu quay lại từ đầu... 80% rồi 30%... Hu hu..
Đã lỡ phân tâm rồi thì ta bàn tiếp thui: Sáng sớm CN: MM làm tài xế xe ôm chở một vị nữa đi chợ mua rau củ hoa quả... gì đó theo toa đặt hàng của mọi người để đem về SG làm quà, lúc đó ở nhà GM, CM, TN sẽ làm cả một nồi cháo trắng hột vịt muối và một chảo cơm chiên, ăn sáng xong ta lên đồ đẹp...lên chùa thấy Phật xong rồi... rong chơi chụp hình, đi ăn kem... 11 giờ các em gái chuẩn bị đợi xe trung chuyển đón, tui sẽ cho cơm chiên vô lò hâm nóng lại, mỗi em một hộp mang lên xe, 12 giờ xe chạy thì có cơm dằn bụng cho chắc vì phải đến khoảng 3 tiếng sau đó xe mới ngừng giải lao nửa tiếng, để tới 3 giờ mới ăn cơm chắc... MM xỉu quá. Xong tập 1.Tập 2 là TN và CM bay chuyến 14. 30 thì vẫn kịp ăn trưa xong từ từ mới đến giờ đi. Tập 3 của các bà chị Thư, Quế, Ngô Dung chưa biết giờ về. tập cuối mới là của GM. He he... Lại xin lỗi Sài Gòn! Tụi tui sẽ quên bạn ít nhất là từ 6 giờ ngày 11-11 cho đến chiều ngày 13-11 ...

     Riêng CM và TN thì cứ dành nhau chuyện đem tôm khô để chiên cơm vì ai cũng khoe tôm khô của mình có sẵn và ngon nhất :)) TN còn cẩn thận nhắc vụ trứng gà với ngò rí khiến GM phải vội đính chính, rằng thì là "Úi giời ôi! Các bác làm cứ như nhà em ở trên đỉnh... phù vân í. Các thứ gia vị chạy ra đầu ngõ (xí quên, leo lên đến đầu dốc) là mua được ngay thôi, ai lại vác trứng gà, ngò rí... từ SG đi, dân xóm Trại Hầm tủi thân chết vì nghĩ chắc ngừ ta tưởng xứ mình đèo heo hút gió lắm" Thế đấy, mém chút xíu nữa là có đám biểu tình của xóm Trại Hầm rùi!

     Dù sao, cũng rất vui khi mấy nàng U60, U70 hình như đang trẻ lại, CM khẳng định "Đúng là "già mà ham" ăn chơi thiệt, còn xa ơi là xa mới gặp mà chộn rộn, y như tới một bên rồi
. Chẳng vậy mà khi MM bảo "Trưa Chủ Nhựt thì 12h00  .... ra xe Thành Bưởi, tức là 11h20 xe trung chuyển đã đón rồi..." thì Chụt đã vội vàng hỏi "Seo mình hem dìa chuyến hai dờ áh Mập ???"
     Thiệt tình, mê chơi đến thế thì thôi! Hihihi...

     Điều không-thể-không-liệt-kê ở đây là không-phải-không-có-lí-do khi liền tù tì chị Quế post lên mấy loại bánh ở nhà Mul của chị khiến giang hồ dậy lên phong trào đòi ăn tất tần tật mấy món chị đã bày! E rằng chuyến đi này, xe Thành Bưởi (hay Phương Trang nhỉ?) phải lấy thêm tiền cước vì giỏ bánh quá cỡ!
     Người hàng xóm và cũng là em trai thân thiết Walkinclouds thì sau chuyến Dã Quỳ du cũng đã bày cho mấy bà chị cung đường tuyệt đẹp để thưởng thức trọn vẹn những cung bậc của Dã Quỳ Đà Lạt. Nhưng tiếc là chỉ có 3 ngày cả đi về nên không thể thực hiện theo em Mây được rồi.

     Giờ này thì GiaMinh đã chờ sẵn ở Đà Lạt và cập nhật  rất cụ thể cho mọi người:
"
* Tình hình thời tiết hơi phức tạp, tùy thuộc vào áp thấp, tối thứ ba và sáng nay trời mưa... nhè nhẹ, Gió sẽ thích lắm nhưng tối mà mưa hay chuyển mưa sẽ không có trăng. Tuy nhiên tin tốt là không lạnh, buổi tối và sáng sớm từ 17-19 độ, buổi trưa nắng ấm, nhưng ông trời rất hay "trở mặt", vì vậy vẫn cần áo khoác.
* Tuyến đi chơi như Mây nói rất thích nhưng đi Tà Nung-Nam Ban là 50 km, ra Đức Trọng 20 km nữa, từ Đức Trọng về Đà Lạt 30 km nữa, đi một buổi không kịp, đi một ngày sẽ không làm được tiệc nướng như kế hoạch. Nên sẽ tranh thủ ngắm dã quỳ thôi, nhóm đi xe ban ngày từ Di Linh trở đi thì đừng ngủ nhé, dã quỳ vàng hai bên đường. Nhóm đi máy bay đừng đi xe car hàng không về vì 2 người đã hết 80 ngàn tiền vé, taxi từ KS Hàng không về nhà GM 30 ngàn nữa, trong khi đi taxi Thắng Lợi từ sân bay về thẳng nhà GM chỉ 200 ngàn, mà thư thả để chụp hình và ngắm những vạt hoa quỳ bạt ngàn ở sân bay Liên Khương, rồi từ đó về Đà Lạt trên đường cao tốc có thể nhìn xuống thung lũng ngắm hoa quỳ. Nhóm lên nhà GM sáng sớm không lo, chúng ta sẽ rong ruổi xe gắn máy đi ngắm hoa quỳ, đường vào Thiền viện Trúc Lâm vàng rực hoa quỳ rồi.
* GM đã thuê xe, sáng thứ bẩy cả nhà sẽ đi cũng đường đi Cam Ly nhưng sẽ đi Suối Vàng, cảnh đẹp, cung đường có nhiều hoa quỳ, cuối buổi ghé một nơi sẽ làm các lady tốn khá nhiều ảnh, diện đẹp vào nhé.
Chỉ còn một ngày mai nữa thôi, chúng ta sẽ gặp dã quỳ!


     Cho đến lúc này, khi gõ những dòng cuối cho ngày Hội Dã Quỳ thì đồng hồ đếm ngược đã không còn chỉ số ngày nữa, chỉ còn số giờ thôi.

      Mọi người đã đóng vali chưa nhỉ? Chứ Gió thì đã nghe "rên" hồi sáng rằng: "
Giời ạ ....đọc mà lòng nôn nao quá ... Chưa ủi đồ đạc gì sất !!!"

     Thế nhé,
     Đà Lạt ơi!!!
     Gia Minh ơi!!!
     Hẹn gặp nhé - giữa màu vàng rực Dã Quỳ!!!


Thu Nhân
Đọc tiếp ...

Thứ Hai, 7 tháng 11, 2011

(62) Học trò tôi


Có những tháng ngày gợi nhớ,
Có những lời thơ đem kỉ niệm về
Có những hình ảnh vẫn còn in dấu trong kí ức
Và chỉ cần một chút gợi...
Người thơ Lá Cỏ Hồng của VănKhoa xưa mang đến nơi này những cảm xúc nhẹ nhàng, tươi tắn về "Học trò tôi"



đứa tóc dài đứa tóc ngắn

đứa da đen mun đầu bù khét nắng

đứa công tử tiểu thư trắng trẻo thị thành

nhưng vào chung lớp đứa nào cũng quỷ sứ

chọc phá thầy cô cũng siêng như học chữ

đến giờ thực hành còn quậy ác hơn

vậy rồi ngày qua ngày chúng cũng lớn lên

đứa một chữ đứa nửa chữ cũng thầy cô chắp cánh

cùng bước vào đời đứa tròn đứa ngạnh

mỗi dấu chân in được gắn với một tên

nhớ ngày ra trường còn khép nép đứng bên

nay đầu đứa nào cũng nửa tiêu nửa muối

ngồi cùng bàn, thầy với trò không phân được tuổi

ông bà nội ngoại nào mắt cũng ngấn chân chim

mấy mươi năm mới gặp nhau người nổi người chìm

nhưng tình nghĩa vẫn đong đầy tim lớn

 

 Lê Hồng Diệp

Đọc tiếp ...

(61) Tạ lỗi với Thầy tôi


Hình như trong đời, ai cũng hơn một lần ngần ngại khi muốn nói lời tạ lỗi...
Một câu nói, nhẹ nhàng thôi, mà sao có khi đến mấy mươi năm ta vẫn chưa thốt được nên lời?
Người VănKhoa xin mang về Góc nhỏ này nỗi niềm trăn trở ấy của chị Thanh Quế
Mong rằng sẽ không còn ai phải áy náy mãi về điều này...



Tôi yêu thích và có thời gian học giỏi môn Văn, nhưng không còn nhớ rõ bắt đầu từ lúc nào.

Chỉ nhớ đến lớp tư thì bài chánh tả của tôi thường không còn lỗi, con số 10 bằng bút bi đỏ của cô tôi thường ở nơi góc trái tờ giấy đôi xé từ vở học trò. Nhiều con số 10 quá, nên thèm có những con số khác của các bạn, nào là 9 - 9,5, 8 - 8,5 - 7 v.v… Bèn tự mình sửa chữ của mình từ đúng ra sai để cho có lỗi, để có những con số điểm khác số 10. Trên đời này có đứa học trò nào ngu như tôi không vậy ?

Chỉ nhớ đến lớp đệ ngũ thì bài làm môn Văn của tôi luôn được điểm 20/20. Tôi có dạy môn Văn mấy năm ở trường Trần Công Ngọ, xã Linh Trung, Thủ Đức, nay là trường Tạ Uyên. Trừ bài tập trắc nghiệm ngữ pháp mới có thể có điểm tuyệt đối, các bài luận văn, làm sao mà thầy cô có thể cho điểm tuyệt đối như vậy được ?

Vậy mà thầy Trái Tim Hiền – thầy giáo dạy Văn lớp đệ ngũ của tôi đã cho tôi toàn điểm 20 như vậy. Được điểm tối đa thì có thể tự cho là mình giỏi môn Văn rồi. Năm sau, lớp đệ tứ, có lẽ được sao Khoa chiếu rọi, nên ngoài môn Văn tôi giỏi nhiều môn khác, được lãnh phần thưởng giỏi toàn trường, được quà của Tỉnh trưởng Sóc Trăng, một chiếc radio ấp chiến lược màu đỏ, với rất nhiều sách vở…

Nhỏ học trò đệ ngũ ấy, nó đen nhẻm, đi khập khiểng vì di chứng polyo, chăm học lắm. Điều đáng sợ nhất của nó không phải là đòn roi hay bất cứ thứ gì. Nó chỉ sợ nhất là con sâu đo và bị mấy dì (mẹ nuôi) dọa cho nghỉ học. Cho tới trước khi bị một trận thất tình nặng nề năm 30 tuổi, nó chưa hề hiểu rằng khuyết tật đó của mình chính là một mặc định về những bất hạnh trong đời.

Năm ấy, tôi là học trò cưng của thầy Trái Tim Hiền. Một tuần mấy lần, thầy đi bộ từ chỗ trọ ở chợ Sóc Trăng đến một xóm nhỏ đìu hiu – xóm Sở Thùng, còn gọi là xóm Sở Rác, vì là nơi đổ rác của thị trấn, cách khoảng 2 cây số, vào nhà tôi, trò chuyện với bà ngoại, rất lâu, chẳng biết nói chuyện gì vì ngoại có bao giờ kể lại. Tôi chỉ ra bưng nước mời, khoanh tay chào thầy rồi vào nhà sau, chẳng bao giờ nghe lóm.

Năm đệ tứ thì thầy Phước dạy Văn, nhưng thầy vẫn giữ thói quen đến nhà trò chuyện cùng bà ngoại. Có lẽ Sóc Trăng thuở đó không có nơi nào để vui chơi giải trí thư giãn sau giờ làm việc. Tôi còn nhớ câu thầy Phước chọc ghẹo thầy, vừa nói vừa cười, bằng câu thơ lẫy, tác giả câu thơ lúc đó tôi biết, nhưng bây giờ tôi quên rồi, dường như là trong Gia Huấn Ca : “ thấy người nghèo khó thì thương ; thấy người tàn tật thì lại càng thương hơn”. Không biết có phải là tôi hay không, nếu phải thì tôi cũng được thầy nhắc đến trong một truyện ngắn của thầy đăng ở đặc san Trường, với câu mô tả “ … bàn chân trái của em nhỏ xíu như bàn chân tôi lúc lên mười…”. Cái truyện ngắn ấy khi đó đọc tôi thấy khó hiểu như xem tranh trừu tượng vậy. Tôi cũng rất thương quí thầy Trái Tim Hiền, với tấm lòng của cô trò nhỏ, cảm nhận tình thương thầy dành cho mình, vì mình học giỏi môn của thầy, vì thầy kỳ vọng ở mình một điều gì đó …

Năm tôi lên đệ tam thì thầy đi lính theo lệnh tổng động viên gì đó không để ý. Ngày thầy ra đi tôi không được biết. Đến lúc lên Sài gòn học, mới gặp lại thầy, khoảng năm 1973.

Lúc đó tôi từ trường Trần Công Ngọ đi xe đò Thủ Đức-Sài gòn về học tiếp mấy chứng chỉ cuối ở Văn Khoa, khi qua cầu Phan Thanh Giản vừa xuống xe để đi bộ đến trường thì một chiếc xe đò khác đậu lại. Và ai bước xuống vậy kìa, là thầy Trái Tim Hiền ! Thầy cũng từ nhà mình ở Thủ Đức về nhà ba má thầy ở Phạm Ngũ Lão, nhưng vì thấy tôi đứng dưới đường nên thầy xuống để gọi tôi. Sáu bảy năm mới gặp lại nhau, thầy trò mừng rỡ. Thầy gọi một chiếc taxi, bảo tài xế không đến đâu cả cứ chạy trên đường, có lẽ để có chỗ ngồi mát mẻ mà hỏi thăm tôi về những chuyện của 7 năm qua. Mục đích thầy là tra vấn tôi rằng, đã học giỏi văn như vậy, đã làm thơ viết báo tường ở trường xưa được thầy cô khen như vậy, đã học Văn Khoa như vậy mà tại sao tôi không viết được văn ? Hihihi, tôi thật bất ngờ với một kỳ vọng đặc biệt như vậy. Tôi chỉ mới làm vài bài thơ lẻ, lúc nửa đêm thức dậy, năm đệ tứ viết bài thơ “Tình thầm” tặng cô bạn Lệ Hoa đơn phương yêu thầy Nhiếp đẹp trai dạy Lý Hóa ; rồi bài “Dưới trăng khuya” khi ngắm bạn Hoa Nhụy đi bộ trong ánh trăng đêm ; vài bài văn, thơ nho nhỏ theo yêu cầu áp lực của Hội Nữ SVVK. Chẳng bao giờ tôi mơ thành văn sĩ cả. Áp lực của thầy đặt ra cho tôi thật bất ngờ và cũng lạ.

Nhưng rồi tôi viết cũng được, theo nhận xét của thầy và các bạn của thầy, là nhà văn Lữ Phương, và ai một người nữa tôi không nhớ tên. Hai người này chịu chọn bài của tôi đăng trên báo Tin Văn, nguyệt san hay tuần san tôi cũng không còn nhớ, liền mấy bài, với lời bạt đọc thấy vui đến nức lòng : “… Quế Thanh sẽ đi xa hơn.” ; với những buổi tiệc đứng tôi được tòa báo mời đến dự cùng thầy ; với những lời khen tặng làm thầy ganh tị, mới đây thầy hãy còn nhắc : tụi nó khen con Quế học trò, mà thầy con Quế ngồi kế bên tụi nó hông khen, có tức không chớ ?

Sau 1975, tôi tự làm tôi mất dạy, chuyển nghề. Mấy tháng sau khi bỏ nghề dạy học, trong giấc mơ tôi vẫn còn thấy học trò tôi, gái thì áo dài trắng, trai thì sơ mi trắng quần xanh dương, và thức dậy rất buồn nhớ các em.

Làm nghề khác, tôi tịt mít không viết văn được nữa, thật là buồn như rụng mất bàn tay. Tôi giải thích với thầy khi gặp lại : không biết sao em bị tắt mạch thầy à!

Thầy Trái Tim Hiền được tiếp tục nghề dạy Văn ở Trường Thủ Khoa Huân, Thủ Đức. Nhưng không thích nghi được với môi trường mới, không bao lâu thầy cũng bỏ nghề về làm vườn –vườn dừa quê vợ, ở Mỏ Cày, Bến Tre. Thầy trò mất liên lạc với nhau từ đó.

Không biết nhờ đâu, thầy tìm gặp tôi khi tôi đã nghỉ hưu rồi, lúc ấy tôi quản lý căn tin của công ty Lê Quang Lộc (tên anh xã chị Huỳnh Quan Thư đó). Tôi thấy rõ nét thất vọng trên gương mặt của thầy và thầy Tòng đi cùng, dường như nghĩ rằng : tưởng đâu con nhỏ này là nhà văn Quế Thanh, ai dè nó đi bán cơm !!! Tôi đãi hai thầy một bữa cơm trưa với những món ngon nhất của căn tin ngày hôm ấy, vừa cảm nhận và yêu quí sự thất vọng của thầy, vừa nổi tức trong lòng, việc gì tôi phải sống theo làm theo kỳ vọng của người khác hả ? Và dù có hứa sẽ đến nhà thăm thầy, nhưng sau đó tôi xù luôn, không đến nữa không gặp nữa. Thật là phức tạp, tôi không hiểu vì sao tôi lại có thái độ xấu, vô ơn đến như vậy được. Tôi vừa tự trách, nhưng cũng vừa không muốn sửa lỗi. Họp mặt Trường cuối năm tôi không dự, không gọi điện, không đến thăm, không muốn gặp ai cả. Có lẽ vì không chịu nổi sự thất vọng của người thầy đã từng có một mong muốn tốt đẹp về mình?

Cách đây một tháng, thầy Nhiếp chở thầy Trái Tim Hiền tìm đến nhà tôi, mời tôi dự đám cưới đứa con út của  thầy Trái Tim Hiền, tôi nhận thiệp, hứa dự nhưng sau đó không dự, nhắn tin cho thầy trước giờ khai tiệc 15 phút : em bị cảm. Trời phạt tôi liền, ngay sau đó tôi cảm thật. Tôi chấp nhận bị phạt, vì biết rằng trước đám cưới thầy đã gọi điện cho nhiều người, kể cả học trò cũ của tôi, dặn họ : đến dự đám cưới nhe, để gặp cô Quế hén.

Vì sao vậy, tôi hỏi lòng mình sao xử sự quá tệ như vậy nhỉ? với một người thầy luôn quá tốt với tôi, mà tôi chưa trả lời thỏa đáng được.

 

 

 

Tôi viết entry này, như một câu tự trách mắng mình, một câu tạ lỗi với thầy, dù biết rằng thầy sẽ không đọc được – thầy đã 82 tuổi rồi, mắt bị cận nặng từ khi còn trẻ, nay không thể có thú vui lên net.

Bây giờ là cuối tháng 10. Ngày 20/11, ngày “Ơn thầy cô” đang dần đến. Từ nay đến đó, tôi có làm được điều gì vui cho người Thầy tốt nhất của tôi không?
Thanh Quế


16Lời bìnhChronological   Reverse   Threaded
minhtmap wrote on Oct 29, edited on Oct 29
Bây giờ là cuối tháng 10. Ngày 20/11, ngày “Ơn thầy cô” đang dần đến. Từ nay đến đó, tôi có làm được điều gì vui cho người Thầy tốt nhất của tôi không ?
Dạ có rồi, entry này, viết mộc, không trau chuốt câu chữ, nhưng nó vẫn gợi rưng rưng. Rưng rưng vì cái tình Thầy dành cho Trò ngày trước, rưng rưng vì cái Đạo trò muốn mang trong dâu bể hôm nay. Thầy kỳ vọng nơi Trò vì biết khả năng của trò, Trò muốn theo kỳ vọng đó nhưng cuộc sống quá đa đoan không cho phép... mọi lý do thì đều là biện minh, em biết "người trò xưa" sẽ nói vậy. Nhưng làm học trò mà còn biết ray rứt vì "vô ơn với Thầy Cô" thì nghĩa là Đạo Học chưa tuyệt Chị à...
Em cũng là một đứa học trò đang nhìn lại mình đây Chị, khi hôm nay, trong Đạo Học có những hành xử không hay...
Cảm ơn entry này của Chị, rất cảm ơn thiệt tự lòng em...
quenguyenthanh wrote on Oct 29
Nhưng làm học trò mà còn biết ray rứt vì "vô ơn với Thầy Cô" thì nghĩa là Đạo Học chưa tuyệt Chị à...
Cảm ơn chia sẻ, mà cũng là an ủi của M dành cho chị. M yêu quí, cứ đọc còm của em là thấy buồn giảm đi nhiều đó.
(Hỏi nhỏ nè, bánh trái sinh nhật đã hết ngán chưa, để mà nếm thử bánh tét chuối?)
minhtmap wrote on Oct 30
(Hỏi nhỏ nè, bánh trái sinh nhật đã hết ngán chưa, để mà nếm thử bánh tét chuối?)
Hic, Chị ơi, chị hỏi vậy là "mần khó" cho em... vì em có một khả năng...ăn vô tận Chị à...
Bravo bánh tét chuối... hihi!
quyan wrote on Oct 30
Trong con tình cảm thầy, trò rất thiêng liêng và giản đơn. Con không nhận được nhiều kì vọng nên con sống bình thường. Đôi khi con nghĩ "nghề chọn mình" chứ "mình không chọn nghề". Con rất thích làm giáo viên. Thích từ hồi đi mẫu giáo cho đến THPT. Thế mà cuối cùng con chẳng làm nghề giáo...Con không thể nào hiểu một cách sâu sắc và đầy đủ những điều Cô đã viết. Nhưng con cảm nhận sự yêu kính mà cô dành cho người Thầy; Có khi, vì nhiều nguyên nhân ta không thích đến quá gần một người. Nhưng ta vẫn rất yêu kính họ. Con nghĩ là Thầy mừng khi biết Cô sống khỏe và vui.
quenguyenthanh wrote on Oct 30
quyan said
Con không thể nào hiểu một cách sâu sắc và đầy đủ những điều Cô đã viết. Nhưng con cảm nhận sự yêu kính mà cô dành cho người Thầy;
Con hiểu đấy. Và cô cảm ơn chia sẻ của con.
quenguyenthanh wrote on Oct 30
quyan said
Đôi khi con nghĩ "nghề chọn mình" chứ "mình không chọn nghề".
Cô cũng nghĩ vậy. Nghề cô yêu nhất là nghề giáo, cô không được làm. Người cô yêu nhất, cô không được gần.
gioheomay wrote on Oct 30, edited on Oct 30
Chị ạ ...em cũng là người hãy dõi theo bước đi của học trò mình _ nhất là những đứa có năng khiếu _ và cũng đôi lần tiếc vì chúng không thành đạt theo cách mình nghĩ ...nhưng rồi mãi mãi những cô cậu học trò ấy luôn là một gợi nhớ về một lớp, một phần đời tốt đẹp của mình _ Em tin là thầy cũng thế ...và chị sẽ luôn là hình ảnh trong sáng mà thầy có trong quãng đời làm nghề của mình ...

Lời ta lỗi với thầy cô là lời nói cần thiết dù cho có muộn . Có khi nó chỉ là cách để mình an lòng ..có khi là cách mình gõ vào tấm lòng của bao người trẻ bây giờ đã không biết trọng thầy ngay khicòn đang học thầy ..

Em có bài thơ viết tặng một thầy dạy cũ _ người thầy tiểu học ...mà em biết cũng chẳng bao giờ thầy đọc được . ...Em sẽ gửi ở đây củng chia sẻ với chị nghen
gioheomay wrote on Oct 30, edited on Oct 30


THÁNG 11 _ NHỚ THẦY DẠY CŨ

Tháng 11
Con chim sẻ nhảy ở sân trường
Lũ trẻ nhảy ở hành lang lớp học
Nỗi nhớ nhảy ở những tờ lịch mỏng
Và ở giữa bài vừa giảng sáng hôm nay
Tháng 11 – vẫn rực niềm mê say
Vẫn có những cảm xúc giật mình giữa bài giáo án.
Con vừa giảng lại bài thầy đã giảng .
Có chút nhớ nào trong bài học ngày xưa


Bài học có tiếng võng đưa
Có vầng trăng thu mỏng
Có cánh diều chao nghiêng gọi nắng
Có dòng sông xao xác dáng mẹ gầy
Có chú dế ngủ say
Giữa đồng hoa trắng nở
Những bài học… bỗng thành hoa rực rỡ
Giữa lòng bao trò nhỏ thầy ơi !
Chúng con bước vào đời..
Mang theo lời thầy dạy
Bạn bè con…có đứa không trở lại
Đứa vào đời vấp váp , bôn ba
Vẫn nhớ bài học hoa
Nhớ ngôi trường năm cũ
Ngôi trường nép bên cánh rừng lộng gió
Tuổi thơ con … chạy dọc những con đường .


Tháng 11
Con chim sẻ nhảy ở sân trường
Lũ trẻ nhảy ở hành lang lớp học
Nỗi nhớ nhảy ở những tờ lịch mỏng
Và ở giữa lòng bài học cũ thầy ơi !!!


(Kính tặng thầy Phạm Văn Hòe và bạn bè ở ngôi trường tiểu học ngày xưa)
quenguyenthanh wrote on Oct 30
Lời ta lỗi với thầy cô là lời nói cần thiết dù cho có muộn .
Cảm ơn chia sẻ của Gió. Chị sẽ làm như vậy.
quenguyenthanh wrote on Oct 30
Em có bài thơ viết tặng một thầy dạy cũ _ người thầy tiểu học ...mà em biết cũng chẳng bao giờ thầy đọc được .
Em tặng bài thơ này cho GNVK vào chủ đề tháng 11 nhé. Bài thơ rất hay. Chị xin em và sẽ nói lại với TBT của chị. Biết đâu có ai đó quen biết với thầy đọc được, và bài thơ sẽ đem đến niềm vui cho thầy.
gioheomay wrote on Oct 30
Em tặng bài thơ này cho GNVK vào chủ đề tháng 11 nhé. Bài thơ rất hay. Chị xin em và sẽ nói lại với TBT của chị. Biết đâu có ai đó quen biết với thầy đọc được, và bài thơ sẽ đem đến niềm vui cho thầy.
Vâng , em cũng dự định sẽ xin post bài này ở nguoivankhoa sát ngày 20.11 vì đa số nguoivankhoa đều là ... thầy cô giáo , chị nhỉ ?
quenguyenthanh wrote on Oct 30
Vâng , em cũng dự định sẽ xin post bài này ở nguoivankhoa sát ngày 20.11 vì đa số nguoivankhoa đều là ... thầy cô giáo , chị nhỉ ?
Cám ơn em, vậy hay rồi.
Gần đến ngày 20/11, chị sẽ đến thăm và nói lời cần nói với thầy của chị. Chắc lúc đó có thể viết thêm được.
giaminh03 wrote on Oct 30
Chèn ui! Một cái entry vậy mà im im không khoe trước cho nguoivankhoa mừng hen. Nguoivankhoa cũng lấy về nhà VK nghen chị!
thunhan wrote on Oct 30
Em đọc hồi trưa, lúc nằm vẩn vơ không ngủ được, và nghĩ sao mà chị nói đúng y tâm trạng em nhiều lúc: "Tôi vừa tự trách, nhưng cũng vừa không muốn sửa lỗi". Cái cảm giác ấy nó làm mình khó chịu và khổ sở, chị à.
"Chị sẽ đến thăm và nói lời cần nói với thầy của chị", em hình dung thời khắc ấy và thấy rưng rưng.
quenguyenthanh wrote on Oct 30
mà im im không khoe trước
Có mà, reply mail của BBT về chương trình tháng 10 và 11 có nói là có thể có bài về thầy cũ
btthuy wrote on Nov 1
Chị ơi, có những nỗi ray rứt cả đời không nguôi, có những nỗi niềm, chính mình cũng không hiểu được mình.
Chia sẻ cùng chị một entry chân thật đến mức..."trần trụi" nhưng vẫn làm người đọc xao lòng!


Đọc tiếp ...

Thứ Năm, 3 tháng 11, 2011

(60) TÍNH CÁCH MỘT NGƯỜI THẦY

Những kỷ niệm thời sinh viên Đại học Văn khoa Sài gòn 1966-1970 

Photobucket


Viết về thầy Lâm Thanh Liêm-Giáo sư môn Địa lý

Đại học Văn Khoa Sài gòn những năm 1966-1970

 

Huỳnh Quan-Thư

Sinh viên khoa  Sử Địa năm 1966-1970

 

Thời sinh viên sôi nổi ở trường Đại học Văn khoa Sài gòn với tôi là chuỗi những kỷ niệm đầy ắp vui buồn của thời vàng son được mệnh danh là phong trào sinh viên tranh đấu.

Hồi ấy, ngoài thầy Châu-Long, cô Bình-Minh, cô Quách Thanh-Tâm có cảm tình với Sinh viên yêu nước, tôi còn nhớ đến hình bóng người thầy mang một dáng dấp khác, không ủng hộ sinh viên làm chính trị, nhưng luôn nhiệt tình trong giảng dạy, luôn mong muốn truyền đạt kiến thức của mình đến sinh viên một cách trọn vẹn, đầy tâm huyết. Đó là thầy Lâm Thanh-Liêm. Những sinh viên khoa Sử Địa ngày ấy, không ai không từng là học trò của thầy. Chắc các bạn còn nhớ đến dáng vóc rất công tử, thư sinh của thầy: mái tóc quăn dợn sóng, rất đẹp trai nhưng nghiêm túc, chừng mực trong quan hệ với học trò, bất luận nam hay nữ, trẻ hay già .

Thầy lên lớp đúng giờ, giảng bày rõ ràng, dễ hiểu. Môn Địa lý có những phay, cuesta, thầy vẽ lên bảng, bụi phấn bay lên tóc thầy, cuối giờ như tóc muối tiêu. Dường như thầy không quan tâm đến điều ấy, quan trọng là sinh viên có hiểu, nắm được bài không ?

Là con nhà giàu, đẹp trai, học giỏi (thầy du học ở Pháp về ), gia đình hạnh phúc, nhưng tất cả những lần đi picnic, du khảo, tổ chức vào thứ bảy, chủ nhật, thầy đều tích cực tham gia. Đi cùng lớp, thầy còn cẩn thận mang theo cây thước xếp, lúc cần, thầy kéo dài ra chỉ dạy: đất này là đất gì, bị mưa gió xói mòn ra sao, 5-10 năm nữa biến đổi thế nào… Đá này là đá gì, có nhiều ở đâu, công dụng gì, có tự bao giờ … Giữa trưa nắng, đầu trần, thầy thao thao tựa như giữa giảng đường, sinh viên đứng nghe say sưa, mồm há hốc, quên cả cái nắng nóng tháng tư.

Với thầy, tôi có hai kỷ niệm đang nhớ :

1. Năm dự bị, đầu năm tôi còn đi học đều, giữa năm về sau, do công tác phong trào dồn dập nên tôi hay vắng mặt ở lớp. Vì là lớp trưởng tôi được thầy quan tâm, hơn nữa thầy cũng quí cô  sinh viên năng động hay tổ chức cho lớp học ngoại khóa, nên thầy chú ý sự có mặt của tôi. Tôi khá lém lỉnh, đầu giờ có mặt 5-10 phút, sau đó tranh thủ lúc thầy quay lên bảng viết viết vẽ vẽ là tôi “đánh bài chuồn”.

Bất chợt thầy quay lại kiểm tra rồi nói trống không:

- Rồi rồi, cô ấy đâu mất rồi.

Hay:

- Rồi, lại bỏ học rồi.

Hoặc:

- Lại đi đâu rồi .

Trong lớp chỉ có bạn Trần thị Huệ, Huỳnh Ngọc Nữ, vài bạn thân khác biết thầy ám chỉ ai. Huệ ngồi cười vẻ bí mật và sau đó kể lại tôi: ”Tội nghiệp thầy, nhìn xuống mà không thấy bà là biết liền, thầy la đó nghe.”

Hôm nào công việc ít, tôi học đủ giờ, thấy tôi học nghiêm túc thầy gật gù, ra vẻ hài lòng.

Tôi biết thầy ủng hộ tôi hoạt động cho lớp để “học giỏi” chứ  thầy không thích tôi làm công việc mà thầy đang đánh hơi : Làm chính trị

 2. Cuối năm 1968 và trọn niên học 1968-1969 tôi bị địch bắt, ngồi tù từ

Nha cảnh sát Đô Thành, Tổng Nha cảnh sát rồi lên trại giam Thủ Đức .

Tháng 8/1969 tôi được trả tự do. Quyết tâm thi chứng chỉ Địa lý Đại cương, tôi tranh thủ đến nhà thầy Phạm Đình Tiếu, Sơn Hồng Đức … mượn tài liệu các thầy giảng về học.

Vì đã gần thi nên không thể nào mượn tập của bạn được. Tôi đã tự học với sự hướng dẫn tích cực của các bạn Trần Thị Liên, Huỳnh Ngọc Nữ.

Trời đã không phụ lòng người, tôi thi đậu bài viết, tiếp đó là thi vấn đáp

với thầy Liêm. Thầy biết tôi ở tù mới về, có vẻ nghiêm nghị, thầy hỏi bài tôi. Tôi cố gắng bình tĩnh trả  lời thầy suôn sẻ, rõ ràng, thầy hơi ngạc nhiên, hỏi tiếp một câu khó hơn, tôi lại trả lời mạch lạc. Thầy nhìn tôi như dò xét  “cô này vậy mà giỏi”, rồi hạ bút cho điểm 7/10.

Tôi thở phào, chào thầy bước ra khỏi lớp, thầy nhìn theo có vẻ tiếc cho tôi, có năng lực, học giỏi mà không chịu học nghiêm chỉnh, cứ làm gì đâu đâu ấy, bực ghê.

Vậy là tôi đã đậu 2 chứng chỉ Địa lý địa phương và Địa lý đại cương, nên không còn dịp học với thầy Liêm nữa. Nhưng có một lần thầy mời tôi lên phòng giáo vụ, bảo:

- Cô Thư, cô cũng biết tên cô có trong sổ bìa đen của Tổng Nha cảnh sát rồi, sao không lo học? Cô mà ở tù lần nữa là mềm xương đó nhe!

- Dạ, em biết chớ thầy, tụi nó bắt oan em, chứ em có làm gì đâu.

- Đi học thì cố gắng mà học, tôi thấy cô rất có khả năng, cô hiểu chưa?

- Dạ, em hiểu, em cám ơn thầy.

Đó là lần cuối cùng tôi đối thoại với thầy Liêm, lúc đó tôi không ghét mà vẫn quý thầy, tôi chỉ tiếc, thầy quan tâm nhưng không hiểu tôi.

Với thầy Liêm, chỉ mong học trò thì phải học giỏi, đó mới là cứu cánh , là mục tiêu mà mọi sinh viên phải theo đuổi. Với những ai chịu học, thầy sẳn sàng chỉ dạy hết mình, truyền cho hết tinh hoa của môn học, không dấu điều gì.

Tháng 3/1970,41 sinh viên hoạt động phong trào bị bắt, trong đó có những sinh viên cùng cánh với tôi. Tổ chức cách mạng yêu cầu tôi thoát ly vào mật khu, tôi đành phải xa mái trường Văn Khoa thân thương, nơi gắn liền một thời tuổi trẻ sôi nổi của tôi và bao nhiêu bạn bè, cũng là nơi tôi đã gặp và giác ngộ theo cách mạng, con đường mà mọi sinh viên yêu nước đều phải dấn thân.

Sau ngày giải phóng, khoảng 1978, có lần tôi chợt thấy thầy Liêm trên đường Nguyễn Đình Chiểu, gần cơ quan tôi công tác, tôi rất mừng nhưng vì lúc đó gấp xuống địa bàn họp, tôi không kịp nói lời chào thầy. Thầy cũng nhận ra tôi, hơi ngỡ ngàng. Tôi tiếc, phải chi lúc ấy tranh thủ đến chào thầy, thầy đã dạy tôi suốt 3 năm học đấy thôi.

Thầy Liêm không ưa sinh viên làm chính trị, nhưng là một giáo sư, thầy đã làm tròn bổn phận của một người thầy trên bục giảng. Nhớ lại lần thi vấn đáp năm1969, nếu ghét sinh viên tranh đấu, thầy có thể hạ bút cho tôi điểm 2 điểm 3, đánh rớt tôi. Ai biết ? Và tôi cũng không thể nào khiếu nại, kiện cáo gì, phải vậy không?

Tôi quý thầy Liêm ở tính cách này.

Và hôm nay,xin nhắc lại với các bạn đồng môn như là một kỷ niệm đẹp, về một người thầy đã  làm hết chức trách của mình, nơi mái trường Văn khoa yêu dấu hơn 40 năm trước.    

                                                                                     HQT -  28/5/2010

    * Bạn Trần Thị Huệ lúc ấy cũng là sinh viên đấu tranh trong phong trào Phật tử, đến hôm nay chúng tôi vẫn là đôi bạn thân.

 

Đọc tiếp ...

Thứ Ba, 1 tháng 11, 2011

(59) THẦY TÔI

Tháng 11, những người đã đi qua 2/3 đời người, khi lo toan cuộc đời không nhiều nữa, lòng lắng lại, những kỷ niệm xưa quay về. Nguoivankhoa xin giới thiệu chùm bài nhớ về thầy cũ của chị HUỲNH QUAN THƯ - sinh viên Văn Khoa -  như một lời cảm ơn các thầy cô giáo.

 Photobucket
Những kỷ niệm thời sinh viên Đại học Văn Khoa Sài Gòn 1966-1970

Viết về thầy Châu Long, nguyên Trưởng khoa Sử-

Đại học Văn Khoa Sài Gòn những năm 1966-1970

 

Huỳnh Quan Thư

Sinh viên Khoa Sử Địa năm 1966-1970

        Là những sinh viên yêu nước, hoạt động trong phong trào sinh viên học sinh Sài Gòn, nhiệm vụ của mỗi chúng tôi bao gồm:

1.   Có bản lĩnh, có tác phong nhanh nhẹn, tháo vát, dễ gần gũi, càng hoạt bát, thu hút cảm tình của sinh viên càng dễ hoàn thành nhiệm vụ.

2.   Để có uy tín với trường, với sinh viên, chúng tôi ngoài phải gương mẫu trong sinh hoạt cá nhân, còn phải gương mẫu trong học tập, mà thi đậu các chứng chỉ đang học là thước đo rất quan trọng.

Niên khóa 1966-1967 với tư cách là Đại diện chứng chỉ Dự bị Sử Địa, tôi đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ một “lớp trưởng” năng động và dễ dàng thi đậu cuối năm.

Niên khóa 1967-1968 tôi là đại diện chứng chỉ Quốc sử và ghi danh thêm chứng chỉ Địa lý địa phương, rồi là phó chủ tịch ngoại vụ BCH Sinh viên Văn Khoa Sài Gòn; sau tết Mậu Thân tôi còn đảm đương chức vụ Tổng  Thư ký Tổng hội Sinh viên Sài Gòn.

Công việc quá nhiều, quá dồn dập, tôi như con thoi hết tới lớp tới trường, hết trường đến Tổng Hội sinh viên. Tôi đã cố gắng hoàn thành cả 3 nhiệm vụ, cuối năm học tôi cũng đã dễ dàng thi đậu chứng chỉ Địa lý địa phương nhưng chứng chỉ Quốc sử thì rớt. Thời điểm này là đầu niên khóa 1968-1969. Dù khá buồn, tôi và các bạn sinh viên tranh đấu làm công tác sinh viên vụ, hướng dẫn các tân sinh viên làm thủ tục nhập học.

Chúng tôi bố trí bàn hướng dẫn và phát tài liệu ngay tại cổng ra vào chính của trường (gần đường Thống Nhất, nay là đường Lê Duẩn), dưới tán cây me tây rộng mát.

Đang ngồi cùng các bạn Nguyễn Thị Yến, Nguyễn Thanh Tòng, Trần Thị Huệ phát tài liệu, bỗng thầy Châu Long đi nhanh đến bàn, khẩn trương nói với tôi: “Thư, trò đậu rồi đó, khẩn trương về ôn bài, chiều thi vấn đáp”. Nói xong thầy đi một mạch vào phòng giáo sư, bên dãy nhà góc Cường Để - Thống Nhất (nay là Đinh Tiên Hoàng – Lê Duẩn) các chổ chúng tôi ngồi khoảng 20 mét.

Tôi rất bất ngờ, ngỡ ngàng suy nghĩ, mình đã dò kỹ, danh sách đậu không có tên mình, chắc có sự nhầm lẫn, và rồi tôi vẫn bình tĩnh phát tài liệu và trò chuyện cùng bạn bè.

Tuy đã vào văn phòng, thầy Châu Long vẫn theo dõi quan sát, thấy tôi vẫn ngồi làm việc tỉnh bơ, thầy bí mật ngoắc tôi vào nói: “về học bài chiều thi oral (vấn đáp), bài cô thiếu nửa điểm, vớt cô tôi phải vớt thêm 7 sinh viên nữa đó”.

Hiểu ra, mừng quá, tôi cám ơn thầy rồi ba chân bốn cẳng chạy ra, nhờ bạn Tòng chở tôi về nhà, lôi hết sách vở Quốc Sử ra học lấy học để, với một niềm hạnh phúc dâng trào. Tôi tự nhủ mình không chỉ học cho mình mà còn học vì niềm tin của Thầy.

Tôi đã hiểu Thầy cũng yêu nước, thương cách mạng, thương sinh viên tranh đấu nên đã âm thầm tìm cách giúp tôi – giúp tôi không vì tôi là Huỳnh Quan -Thư mà vì Huỳnh Quan –Thư là sinh viên yêu nước!

Ôi, tình thầy trò, tình yêu non sông đất nước, thầy trò tôi đã gặp nhau ở điểm tương đồng này.

Buổi chiều, lên phòng thi vấn đáp, thầy hỏi bài tôi bình thường và hạ bút cho điểm 7/10 trước mặt tôi cho tôi yên lòng. Tôi rơm rớm nước mắt cám ơn thầy và nhẹ nhàng bước ra khỏi phòng với nhiều cảm xúc ngập tràn, thương thầy hơn gấp bội.

Sau ngày giải phóng, tôi có dịp gặp thầy vài lần, thầy vẫn nhìn tôi với ánh mắt thân thương, tin cậy, ánh mắt thông cảm sẽ chia với tôi trước mất mát lớn lao, anh Lê Quang Lộc, chồng tôi (cũng là sinh viên khoa Sử Địa) nguyên Chủ tịch Ban chấp hành Sinh viên Văn Khoa Sài Gòn 1967-1968 đã hy sinh trên đường tiến công về giải phóng Sài Gòn ngày 15/4/1975, trong chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử.

Nay thầy Châu Long đã đi xa, tôi mãi mãi ghi nhớ ơn thầy, tiếc là ngày thầy đi xa tôi không biết tin để đến viếng và đưa thầy về cõi vĩnh hằng. Hình bóng người thầy thân thương ấy đọng mãi trong tôi.

Đã hơn 40 năm trôi qua, hôm nay viết được những dòng này, lòng tôi thấy nhẹ nhàng ấm áp, vì đã nói lên được lời tri ân với thầy, dù muộn màng nhưng mãi mãi.

Photobucket

 
Hằng năm, nhóm sinh viên yêu nước chúng tôi vẫn tổ chức đi thăm thầy cô cũ nhân ngày 20-11.
Một là ghé thăm Thầy Lý Chánh Trung, nhà ở Làng đại học Thủ Đức, gần nhà Thầy Châu Long ngày xưa. Thầy Trung cho biết Thầy Long ủng hộ Cách mạng và cũng rất nhiệt tình, đã từng nuôi chứa Ông Tạ Bá Tòng, một cán bộ rất nổi tiếng của Mặt trận Dân Tộc Giải Phóng Miền Nam Việt nam của Luật sư Nguyễn Hữu Thọ.


Huỳnh Quan Thư

 

Đọc tiếp ...